[Sáng Tác] Phòng 8 nhảm Box sáng tác - Lầu 1

tieutiennu

Thái Ất Trung Vị
Super-Moderator
Đạo hữu nên thêm số chương/tên chương ở bên ngoài cho dễ biết đọc tới đâu nha ^^ (mà truyện sáng tác có cần đăng trong charge không nhỉ @@)
Chúc đạo hữu thành công với tác phẩm của mình, xin review qua về truyện được không đạo hữu :)
Ta dời comment sang đây nha.
 

tieutiennu

Thái Ất Trung Vị
Super-Moderator
@thamhoarach
Cảm ơn truyện của bạn.
1. Truyện sáng tác KHÔNG BẮT BUỘC phải đăng trong thẻ Charge. Nên dùng thẻ nào là tùy tác giả. Nếu muốn truyện của bạn dễ dàng tiếp cận với người đọc hơn, hãy chỉ dùng thẻ Spoiler (và thêm số chương - tên chương ở ngoài cho tiện theo dõi như góp ý của cô nương Sae Krs)
2. Admin đang xây dựng một trang dành riêng cho các tác phẩm sáng tác của mem BNS. Bạn ráng chờ xíu nha.
Khi nào rõ ràng về cách thức hoạt động của trang đó, BNS sẽ thông báo. Chờ mong tác phẩm của bạn mở hàng cho trang mới.
:hoa:
 

Ngươi Ba

Luyện Khí Hậu Kỳ
Ngọc
1.260,00
Tu vi
57,52
........Cho mình hỏi chút nha. Tác phẩm quá trừu tượng và kén thị hiếu độc giả thì nên làm thế nào? Có thể sửa theo lời khuyên và theo các bài hướng dẫn của các tác giả đại thần, các chuyên gia văn học nhưng mình thấy nếu sửa theo kiểu đó thì truyện mình sẽ hoàn toàn mất đi ý nghĩa và suy nghĩ ban đầu mình viết ra truyện. Với cả yếu tố vía nó nặng nữa..
:22:

Mình đăng truyện tự sáng tác trên 3 nền tảng rồi. Nhưng lần nào cũng....
1. Web bị sập một cách bất ngờ, mất truyện.
2. Bị BQT xoá vì vi phạm quy định hình thức.
3. Bị flop, chỉ có Al trên app đó khen truyện.
:009:
Mình lại tin câu "quá tam ba bận" cho nên rất rất rất phân vân và không thể hiểu nổi.

Để mọi người hình dung rõ hơn nó trừu tượng và kén người đọc đến cỡ nào thì mình xin gửi chương 1 và chương 2 vào đây.

Chương 1 : Không Nhớ

Trong một thế giới đầy rẫy những sự kiện kỳ lạ, những sự việc tưởng chừng như hư ảo lại có thật, những sự kiện tưởng chừng như có thật lại hư ảo.

Vậy đâu là thật, đâu là giả?

Ta không biết.

Ta chỉ biết mình đang ở trong một khu rừng kỳ lạ.

Khu rừng trải dài với những cây cổ thụ cao lớn âm u và mát rượi.

Hàng chục ngàn thực vật và động vật nhỏ sinh trưởng và sinh sống dưới sự che chở của những cái cây khổng lồ.

Một căn nhà nhỏ bằng gỗ trên bãi đất nơi hàng liễu trúc sinh trưởng.

Những tán lá trúc đung đưa theo cơn gió xế chiều.

Một con đường nhỏ dọc theo dòng suối trải dài tới căn nhà nhỏ.

Nơi những tia nắng ấm áp xuyên qua những tán lá chiếu xuống nơi ta đang nằm là bầu trời của một con suối nhỏ.

Ta nằm kề bên dòng suối trong veo, lẳng lặng nhìn nó chảy róc rách qua tóc mình.

Thật mát.

Cũng thật lạnh.

Ta không biết chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ có thể nhớ man mán rằng mình từng ở nơi rất cao để quan sát khu rừng và con suối nhỏ này.

Giờ ta đang làm gì thế này?

Ta thững thờ nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, ngẩn ngơ một lúc rồi ngồi dậy xem xét hoàn cảnh xung quanh.

Đúng vậy.

Thực sự là ta đang ở nơi khá kỳ lạ.

Căn nhà gỗ kia là do ai xây?

Nhìn giống như nó có ở đó ngay từ lúc khu rừng mới hình thành vậy.

Những rong rêu bám quanh căn nhà gỗ đó chính là những rong rêu bám trên tóc ta.

Ta quan sát một hồi, quả thật chúng mọc ở rìa bờ suối và thỉnh thoảng trôi dạt trên dòng suối nhỏ.

Ta nhìn hình ảnh phản chiếu trên dòng nước như thủy tinh.

Thật xinh đẹp.

Khuôn mặt có ngũ quan thanh tú và đầy đặn các chi tiết như điêu khắc.

Mũi cao, da trắng, mắt phượng, mi dài, môi chúm chím.

Đó là ta nhỉ?

Một tiểu nữ nhi có cái trán vồ vô cùng đáng yêu.

Nhưng ta không có tóc mái.

Chỉ có lưa thưa những sợi tóc ngắn quanh trán cùng mái tóc đen dài tới lưng của ta mà thôi.

Ta rất thích đôi mắt của mình.

Đôi mắt màu nâu sáng ngời ngâm trong những tia nắng thật đẹp.

Ta đứng lên, thấy bản thân đang mặc một bộ y phục màu trắng , nó chỉ dài tới chân, hình như nó là một bộ y phục lữ hành thì phải. Khá tiện gọn để di chuyển mà không phải sợ vấp ngã.

Bộ y phục này ngấm nước đã lâu nên nó dính sát vào da của ta, bên dưới còn không có gì nhưng bên trên lại lồ lộ ra áo yếm ta đang mặc.

Ta biết tại sao lại cảm thấy rất bình thường.

Xung quanh không có ai nên ta chả sợ bị chê cười hay chửi mắng gì cả.

-------------------

Thân thể của ta rất không ổn rồi.

Ta phải lê lết từng bước nhỏ đi đến căn nhà gỗ.

Chả biết tại sao chân trái lại rất đau nữa.

Nó khiến ta phải lê lết chân phải còn lại đi từng bước nặng nề hướng về căn nhà gỗ như xa như gần kia.

--------------------
Két------

Cuối cùng cũng đến nơi, ta mệt xỉu mất.

Cả hai chân đều tê liệt hết rồi.

Ta tính toán ra phải mất tận hai canh giờ để thân xác ta lết vào trong căn nhà gỗ.

Y phục đều khô cả rồi.

Nhưng vẫn như cũ không hiểu vì sao mà mình vẫn còn tỉnh táo như vậy.

Nếu là người thường đã sớm hôn mê rồi.

Trong căn nhà gỗ rất đơn sơ, chỉ có một cái bàn và một cái ghế bằng gỗ.

Có một khung cửa sổ hình ô vuông nhỏ có thể đóng mở ở trên tường nhà.

Và có một thân xác nhỏ bé đang nằm lê lết trước cửa nhà như ta.

Ta không cao nhưng cũng biết mình cỡ tiểu nữ nhi mười hai mười ba tuổi.

Nhưng ta lại không hiểu tại sao một tiểu nữ nhi lại đơn thân một mình trong khu rừng này nữa.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mí mắt thật nặng nề.

Buồn ngủ quá.

Có lẽ ta nên ngủ một giấc vậy.

Chương 2 : Nhớ Lại

Trong một khu rừng yên tĩnh, ngay trung tâm của rừng, nơi một con suối đang lặng lẽ chảy xuôi theo dòng nước.

Bên bờ cách đó khá gần, có một căn nhà nhỏ, trước cửa nhà có một tiểu nữ nhi đang nằm, nửa người trên bên trong nhà, nửa người dưới phơi phơi ở ngoài.

Có vẻ như nàng đang ngủ, khuôn mặt thật bình yên, nàng đang nằm sấp nên cái lưng cứ nhấp nhô theo từng dòng hô hấp lên xuống đều đặn, trông thật đáng thương.

Đột nhiên, có một lão nhân xuất hiện từ hư không.

Lão nhìn nàng và thở dài nói : "Có vẻ như con thực sự cố chấp rồi. Đành vậy."

Nói rồi, lão xoay người tiểu nữ nhi lại, điểm vào mi tâm của nàng một cái ấn hình tròn màu đen nho nhỏ, sau đó bổng nàng lên chiếc giường xuất hiện từ hư không.

Căn nhà nhỏ hiện tại đã có thêm một chiếc giường nhỏ.

Nhưng nó vẫn đủ rộng rãi để sinh hoạt thoải mái.

Đặc biệt là đối với tiểu nữ hài chưa trưởng thành.

Lão nhân gia rất hài lòng, lão xoay người một cái liền biến mất.

----------------
Tiểu nữ hài đã tỉnh lại.

Nàng đang ôm đầu với mớ kí ức đang xông vào đầu mình một cách mạnh bạo.

"...Đau quá."

Nàng rên một tiếng nhỏ, các mảnh kí ức bắt đầu ghép lại với nhau.

Nàng là An Di, một thứ nữ của một phú thương lớn lên ở thành Đông Bình trên đại lục Vô Căn.

Vì nguyên do nào đó, phụ thân nàng cho nàng xuất gia khi vừa mới sinh ra.

Người xung quanh đồn thổi rằng nàng bị nguyền rủa hoặc sinh vào giờ không tốt nên để tránh tai hoạ không may, phụ thân nàng mới gửi nàng vào chùa để xuất gia làm ni cô.

Còn sự thật thì không ai biết.

Mẫu thân của nàng đã qua đời vì khó sinh.

Phú thương thì im lặng về lời đồn và mặc cho nó ngày càng lan rộng đến mức mà người ta tưởng rằng đó là sự thật.

Nhưng nàng chưa kịp làm ni cô thì bị giao cho người khác.

Một lão nhân gia tình cờ đi ngang qua đó, thấy một tiểu nữ hài chưa kịp mọc tóc đã chuẩn bị làm ni cô nên tội nghiệp xin mang về nuôi nấng.

Chủ trì chùa cũng thấy vậy, tưởng nàng là đứa trẻ bị vứt bỏ cho nên chấp nhận để lão nhân gia mang về.

Và tất cả chính là sự việc mà lão nhân gia đó kể lại cho nàng.

Lão tên là Từ Duy, người ta thường gọi lão là lão Từ, lão sống một mình ở một nơi rất cao trên đỉnh núi Đông Sơn.

Ở đó có một ngôi nhà tranh cổ xưa, nhưng rất ấm áp, y hệt căn nhà gỗ này vậy.

Nhưng lão Từ không bình thường, lão nói với nàng lão là tiên nhân, nhưng lão không nói tại sao lại nguyện ý ở lại nơi phàm trần trong thâm sơn cùng cốc này.

Nhưng nàng biết, có lẽ là vì nàng nên lão Từ mới ở lại nhân gian.

Dù sao thì tuổi thọ của tiên nhân luôn rất cao, nàng từng đọc trong sách rằng họ có thể sống cả ngàn năm nên tuổi thọ cùng lắm là một trăm năm của con người không tính là gì.
.
.
.
Lão Từ rất tốt, chăm sóc nàng rất chu đáo, dạy nàng rất nhiều thứ, từ tri thức thường thức đến tri thức ít người biết đến.

Lão nhân gia ngài cũng dạy nàng một số tiên thuật nho nhỏ như thuật khống chế nước, khống chế hơi thở và khống chế đồ vật.

Đó là cần thiết cho tiểu nữ nhi để nàng khỏi cực nhọc khi lao động nặng một mình, lão nói vậy.

An Di rất biết ơn lão Từ, nguyện phụng dưỡng lão như phụ thân thứ hai của mình, nhưng lão nói mình già rồi chỉ cần đệ tử, không cần nữ nhi nên không nhận nàng.

An Di chỉ biết bất lực nhận lão Từ làm sư phụ, nàng chỉ muốn phụng dưỡng lão thôi, không ngờ còn có thể trở thành đệ tử, đành vậy.

Lão cũng truyền cho nàng công pháp của tiên nhân, giúp nàng khoẻ hơn người bình thường, sống lâu hơn người bình thường.

Một ngày nọ, vào lúc nàng tròn mười tuổi, bỗng lão Từ cho nàng hai lựa chọn.

Một là theo lão về sơn môn ở tiên cư.

Hai là ở lại nhân gian trải nghiệm cuộc đời.

Nàng tò mò rất nhiều thứ ở nhân gian nên đã chọn cái thứ hai.

Và thế là sau khi đưa ra lựa chọn, lão biến mất cùng căn nhà tranh cổ xưa, để lại nàng một mình ở nhân gian.

----------
"Thì ra là vậy."

Nhớ ra rồi thì cảm thán, mà cảm thán rồi lại đặt câu hỏi ở tình hình hiện tại.

"Nhưng tại sao ta lại ở trong khu rừng này?"

"Ta không có kí ức về sau đó nữa, linh thức của ta rõ ràng là có thể nhớ rất lâu mà..."

Nàng lẩm bẩm tự hỏi, sở dĩ nàng biết mình đang ở đâu là bởi vì nàng có linh thức.

Linh thức là một dạng linh hồn kỳ diệu, hình thành sau khi tu luyện công pháp tiên nhân.

Nó giúp nàng cảm nhận trong phạm vi rộng về mọi thứ xung quanh mà không cần nhìn.

Nó giúp nàng quan sát mọi thứ một cách chi tiết.

Nó cũng giúp nàng ở nhiều phương diện khác nhau như điều khiển đồ vật, giúp kí ức nhớ lâu hơn, trí nhớ tốt hơn, minh mẫn hơn.

Vậy tại sao linh thức của nàng lại không có kí ức về tình hình bây giờ của nàng?

Thật khó hiểu.

Văn phong của mình có người đánh giá mình có năng khiếu, có người nói mình như viết nhật ký, càng có người nói mình đang viết tản văn. Mình cũng chả biết nên tin tưởng điều gì nữa. Bản thân văn phong của mình đầy trừu tượng sáo rỗng hay sao ấy. Nên nó không phải câu chuyện mà chỉ là trần thuật theo cách khiến người ta khó chịu và khó hiểu chăng?

Mong ai đó có thể một cách khách quan nhất để nói cho mình hiểu rõ với.
:buonqua:
 
Last edited:

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top