Thoáng qua mấy trăm năm, Tần Tang đã đột phá tới Luyện Hư Trung Kỳ.
Rồi một ngày, Tần Tang mang theo đệ tử Thanh Dương Quan lịch luyện trong Bích Không Động Thiên, tiến về phía biên giới phong bạo, bỗng nghe thấy một tiếng nhỏ rất vang từ xa thoảng tới.
Hắn sững người, khuôn mặt bỗng hiện một chút kinh hỉ không dễ nhận ra. Thân hình liền động rồi biến mất.
"Các ngươi ở lại chỗ này đợi ta"
Ngọc Lãng cùng Thanh Dương Quan đệ tử không dám không nghe, liền thành thật đợi tại không trung.
Tần Tang lách mình vào phong bạo, tiến vào một vùng hắc vụ bên trong gió xoáy. Một ánh đèn nhàn nhạt truyền tới.
Một chiếc thuyền nhỏ theo hắc vụ bên trong lái ra. Sương mù bao phủ thân thuyền như có như không, phía trên cột buồm treo một ngọn đèn giấy. Giữa phong bạo nhưng lại lặng im, ngọn lửa đèn cũng bình lặng như không hề có gió. Giữa phong bạo và hắc vụ, ngọn đèn nhìn vô cùng quỷ dị.
Dưới đèn, một người đội mũ rộng vành, toàn thân mờ ảo không rõ.
"Vãn bối Tần Tang, bái kiến tiền bối. Tiền bối không biết có gì căn dặn?"
Người thần bí dưới mũ rộng vành nhìn Tần Tang hồi lâu không nói.
Tần Tang toàn thân căng cứng, song cảm thấy người kia không có ác ý, liền kiên nhẫn chắp tay thủ lễ hậu bối.
Người thần vẫn không nói gì, chỉ là tấm màn dưới mũ rộng vành khẽ lay động. Một bàn tay hư ảo như có như không vươn ra.
Đồng tử Tần Tang bỗng co lại tối đa, toàn thân như bị sét đánh, nhìn chằm chằm vào vật trong tay thần bí nhân.
Một sợi chỉ đỏ sờn cũ nằm trong bàn tay hư ảo kia, thoạt nhìn không khác gì phàm vật.
Thanh âm khàn khàn xa xôi của thần bí nhân vang lên như xuyên qua linh hồn, phảng phất như vuốt ve phật ngọc trong nguyên thần Tần Tang.
"Đã mấy ngàn năm, tiểu tử, rốt cục ngươi miễn cưỡng tới một bước này"
Tần Tang ánh mắt phức tạp không rời khỏi chỉ đỏ, đầy nghi hoặc mở miệng hỏi:
"Tiền bối, ngày đó là ngài đưa ta tới lồng giam kia ở Phong Bạo Giới?"
"Không sai"
Tần Tang hít dài một hơi lạnh. Đoạn hắn trầm xuống, ánh mắt nhìn lại toàn thân thần bí nhân, trong lòng càng thêm bất định.
"Chẳng trách, ngày đầu tiên tới Phong Bạo Giới làm phàm nhân ta đã gặp được tu tiên giả đấu pháp. Làm sao có thể trùng hợp đến thế? Hắn chính là ngài bài bố. Vãn bối lòng còn nhiều nghi hoặc, mong tiền bối giải khai."
Thần bí nhân nghe vậy, cái đầu bị che dấu dưới mũ rộng vành như nhẹ gật, bàn tay còn lại trong vươn ra. Lần này là một mảnh ngọc nhỏ bay ra, hình dạng như một bàn tay phật hư ảo lơ lửng trong không trung.
=================
Bỗng có hứng viết một chút. Đố các đạo hữu, chỉ đỏ là vật gì?