Xin chào cả nhà ! Ngày hôm nay mình xin phép được chia sẻ câu chuyện mà mình đã từng gặp trong đời, còn tin hay không thì tùy vào các bạn nhé !
Mình xin tự giới thiệu trước : Mình tên Sơn, là hướng dẫn viên du lịch quốc tế cho 1 công ty du lịch ( mình giấu tên công ty nha ). Cách đây khoảng 8 năm về trước, mình chuyên tour Campuchia - Thái Lan cho công ty, và ngày hôm nay mình xin được chia sẻ câu chuyện mình đã từng chứng kiến khi mình và khách check in nhận phòng tại khách sạn Naga World -Khách sạn - sòng bạc lớn nhất của thủ đô Phnom Penh.
Theo chương trình của tour thì mình sẽ có 2 ngày ở SeamRiep ( thành phố cực bắc của Campuchia ) và ngày thứ 3 sẽ di chuyển về PhomPenh và ở đó 1 đêm để sáng hôm sau khởi hành về VN. 3 ngày đầu diễn ra thật suôn sẻ không vấn đề gì xảy ra, cho đến ngày thứ 3 trong lịch trình thì khi cả đoàn về đến PhomPenh sẽ chưa lấy phòng ngay mà còn đi thăm quan Hoàng Cung trước. Để 1 phần công việc nhẹ nhàng hơn, mình đã bàn với hướng dẫn viên địa phương rằng sẽ chia sẻ công việc, bạn ấy sẽ dẫn khách đi thăm quan Hoàng Cung ( hướng dẫn viên Campuchia nhưng nói tiếng việt rất tốt nha mọi người ), còn mình thì sẽ bắt xe tuk tuk ( 1 loại xe phổ biến ở PhomPenh ) đi về khách sạn Naga World trước để làm thủ tục check in nhận phòng, vì mùa cao điểm rất đông đoàn check in cho nên mình phải tranh thủ để lấy thẻ phòng và xếp phòng cho mọi gia đình trong đoàn.
Bình thường như mọi tour, mình vẫn tranh thủ sau khi chia phòng xong, chọn cho mình 1 phòng riêng ( Hướng dẫn viên được ngủ 1 mình 1 phòng hehehe ) và dự tính sẽ lên phòng tắm rửa, hút thuốc, nghe nhạc, nghỉ ngơi 1 giấc rồi chờ đoàn thăm quan Hoàng Cung xong sẽ xuống phát chìa khóa cho đoàn để chuẩn bị cho những chương trình chiều tối nữa.
Lúc đó là 4h, mình nhớ. Kéo vali và balo, trên tay cầm 1 đống thẻ từ chìa khóa phòng, mình đi thang máy lên tầng 5 của khách sạn, mình nhớ phòng của mình là 502 hay là 5002 gì ấy, lâu quá rồi nên mình quên, nhưng đại loại là 502 ( khi ra thang máy rẽ phải hành lang vài bước chân là tới. Tay xách nách mang, hí ha hí hửng tìm phòng 502, đang loáy hoáy mở khóa phòng thì tự nhiên cảm thấy bên tầm mắt phải của mình có cái gì đó đang chuyển động nhẹ nhẹ ( mắt con người có thể nhìn được 1 thứ gì đó trong tầm góc 180 độ nha mọi người ) có nghĩa là mắt mình hướng thẳng nhưng vẫn có thể cảm nhận được 1 thứ gì đó tầm ngang ngang. Theo cảm tính và phản xạ, mình quay phải sang nhìn về hướng cuối dãy hành lang ( theo đúng hướng trong hình vẽ mình post ), thì hỡi ơi ... !! mình thấy có 1 cái váy, mình xin nhắc lại : CHỈ 1 CÁI VÁY DUY NHẤT - KHÔNG CÓ NGƯỜI MẶC NHA ( váy kiểu bọn trẻ con hay mặc trong sinh nhật ấy mọi người, kiểu công chúa chúa ấy, ngắn ngắn màu trắng ) đang đi lững thững thật chậm, thật chậm ngang qua cuôi góc hành lang chữ T ấy ( mọi người xem hình sẽ dễ hình dung hơn nha ).
Khoảng thời gian cho chiếc váy ấy đi ngang qua góc hành lang chữ T ấy mất khoảng 5 giây nhưng

má mình thề đó là 5 giây mình không bao giờ quên được trong cuộc đời của mình, trời ơi vãi cả l** 1 cái váy đi lững thững bước qua trong tầm mắt của mình trong 5 giây !!!! WTFFFFF
Mọi người cứ nghĩ gặp ma là người thường sẽ la làng lên : AAAA

má Maaaaaaa ....
Nhưng Méo phải mọi người ạ, mình CHẾT CỨNG , ĐỨNG NHƯ 1 CON CHÓ ! THỀ ! Lúc đó không biết phải tả cảm giác như thế nào nhưng tao thề là trong đầu nghĩ vầy nè : haha làm cc gì có cái gì, ảo, ngồi xe mấy trăm cậy số chắc mắt quáng gà, nhưng cái chân tao thì không nghĩ vậy, CLMN tao quăng hết thẻ từ, chìa khóa, balo, vali, CC tao quăng hết, chạy 1 mạch đến thang máy, chời ơi

má chưa bao giờ tao bấm thang máy mà nó TẠCH TẠCH TẠCH TẠCH như vậy, tao tưởng đâu tao rambo bắn súng không đó, mà bà nội cha nó thang máy chứ có phải tên lửa đâu, nó xuống cà rì cà rề, thề ** mặt không còn hột máu, cửa thang máy mở ra đón tao xuống mà tao tưởng đâu ba má đi đón con đi học về huhu, chạy vào thang máy mà mặt vẫn còn nhìn vào gương xạo l** :" haha, làm cc gì có ma, nắng nóng quá tường tưởng tầm bậy tầm bạ


" - Nhưng mà lúc đó sợ thật các bác ạ, mặt xanh lét như đít ếch.
Rồi xuống dưới sảnh ngồi luôn ( chứ biết làm mẹ gì bây giờ ), 5h đoàn về tới, thằng ml hướng dẫn viên địa phương hỏi chìa khóa phòng ? mà bà nội cha nó, bao nhiêu chìa khóa valy balo quăng hết mẹ nó trên hành lang tầng 5 rồi, giờ sao ????
Cuối cùng phải nói nhỏ với thằng HDV địa phương : " mày lên phòng 502 lấy hộ tao xấp chìa khóa phòng với bảng danh sách phòng khách xuống hộ tao nha, tao ở đây dặn dò khách về cách ăn, ở, thăm quan Casino.
May quá nó nghe lời chạy lên lấy dùm, tao thì ở dưới vừa sợ vừa lo dặn khách về cách ăn ở, đi lại ở đây ... Những tưởng mọi chuyện nó chỉ chấm dứt như thế. Tối tao vẩn đi ăn, đi nhậu, đi hú ha hú hí bình thường, ... Cho đến khi nửa đêm đặt lưng lên giường thì ....
Mọi người có biết vụ tai nạn làm 378 người chết trên cầu Kim Cương ở thủ đô PhnomPenh ngày 22/11/2010 không ? Chời ơi

má nó kế bên khách sạn Naga World tao ờ luôn

(
Mai nha, mai tao kể tiếp vụ ban đêm gặp, chời ơi đủ má đúng phòng 502 luôn máaaaaa
( To be Continued ... )
Nguồn: Fb Vũ Long Sơn