Ok, ta chấp nhận buông tên Minh Nhân này thuộc về ngươi. Ta về tìm chính ta đây. Cảm ơn ngươi!Ngươi phải "minh nhân" sẽ tự hiểu.
Tình yêu là tình yêu tất cả, là yêu cái ta.
Cái ta là gì? Người đừng hỏi ta, hãy tự hỏi chính mình.
Ta chỉ tạm dùng ngôn ngữ mà diễn giải được rằng, người ta yêu chính bản thân mình, mọi sự cũng vì mưu cầu cho chính bản thân mình. Có thể xem đó là vị kỷ. Nhưng cái vì chính mình mà mục đích là vì cái ta, cái toàn thể, đó chính là tình yêu, cũng với một cách diễn tả bằng ngôn từ khác, đó là từ bi mà trong tôn giáo nói đến.
Thật ra không gì khác hơn là tự yêu chính mình, từ bi với chính mình.
Người không phải người yêu, cũng không phải đối tượng được yêu hay tìm kiếm sự được yêu. Ngươi là tình yêu thuần túy, không có ngươi sẽ không có những đối tượng khác, ngươi ở bên ngoài.

Ok, ta chấp nhận buông tên Minh Nhân này thuộc về ngươi. Ta về tìm chính ta đây. Cảm ơn ngươi!![]()




Có gì là sai khi Hàn Lập và Luân Hồi Điện Chủ cùng tồn tại được trong cùng một dòng thời gian, nếu xét theo yếu tố trong truyện. Chẳng phải khi bạn xem phim, xem truyện, khi nhập tâm vào thì bạn cũng như là nhân vật trong truyện/phim đó hay sao?Cógif đó sai sai
Thôi đệ lại về nhà mình đâyMi có phải là Minh Nhân tiên đế của Tẩy Nhan cổ phái không @-@ lão Bảy bò còn khoẻ không a
Phải chăng đây là Trảm thi trong truyền thuyết, tiến vào thức hải để đối thoại với chính mình?


Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản