Giới thiệu :
Một câu truyện đã phát sinh thật lâu về trước...
Đó là niên đại nhân loại trầm luân trong vô biên huyết sắc, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, muốn sống không được, muốn chết không xong...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Bàn, ra đời một đứa bé tên là Cổ...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Hồng, ra đời một đứa bé tên là Quân...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Lý, có ba huynh đệ đang kéo dài hơi tàn
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Je, ra đời...
Đó là một câu chuyên phát sinh từ cách đây rất, rất lâu...
Đó là câu chuyện về nhân loại vô cùng phấn đấu, ngàn vạn hi sinh và cuối cùng Khai Thiên Lập Địa, đó chính là...
Lịch Hồng Hoang!
Tính cách của Ngô Tỳ Phù ta thấy khá giống với tối sơ chi ác, 1 Cổ ở thời k khác. Gjet gần như 99,99% sinh linh trong vũ trụ, cuối cùng còn sót lại sinh linh đúng kiểu đại đồng, đại thiện luôn. Hoặc nếu trong manga thì khá giống với Kira, dùng "gjết" để tạo ra quy tắc, người còn sống thấy sợ cũng sẽ tự thay đổi cho phù hợp quy tắc.
Tính cách của Ngô Tỳ Phù ta thấy khá giống với tối sơ chi ác, 1 Cổ ở thời k khác. Gjet gần như 99,99% sinh linh trong vũ trụ, cuối cùng còn sót lại sinh linh đúng kiểu đại đồng, đại thiện luôn. Hoặc nếu trong manga thì khá giống với Kira, dùng "gjết" để tạo ra quy tắc, người còn sống thấy sợ cũng sẽ tự thay đổi cho phù hợp quy tắc.
Haizz, đây là một trong những điểm ta không thích lắm trong quyển này của lão z. Nhân vật chính lệ khí quá nặng và hễ chút là cưỡng ép khai trừ nhân tịch nữa. Lão Ngô ở phương diện này thật sự là quá mức cực đoan rồi nhiều lúc ta muốn nói thẳng vào mặt lão rằng: "Tỉnh a! Con người vốn không có tốt đẹp như ngươi nghĩ, con người chính là có thể trở nên đáng ghê tởm như thế". So với việc khai trừ bất kỳ ai làm những việc vượt quá giới hạn thì ta thích cách nghĩ của Bùi Hy hơn: "Không bao giờ được coi thường bóng tối của nhân loại, cũng không bao giờ được coi thường ánh sáng nó có thể phát ra".
Ta đang nghĩ đến trường lượng lớn nhân loại "bị" biến thành phi nhân, main chắc vẫn k nương tay mà gjết sạch thôi. Nhưng sẽ rất khó chịu đây. Vì có quá nhiều tồn tại có thể điều khiển lòng người, từ dùng trí đến dùng siêu phàm. Có quá nhiều cách để biến nhân loại thành "phi nhân". Cách mà main phân biệt nhân loại và phi nhân có 1 bộ logic riêng, nhưng nó khá dựa dẫm vào tiêu chuẩn đạo đức thế kỷ 21, vd trong thời Tống, chế độ xã hội nô lệ và chế độ phong kiến, những hành vi phi nhân đó vẫn được chấp nhận rộng rãi trong thời đó. Còn nhiều thế giới có tiêu chuẩn đạo đức khác xa thế kỷ 21 nữa, nếu có tồn tại nào đó vì mục đích nào đó khiến main rơi vào bóng tối hay tâm ma, thiết kế 1 thế giới toàn phi nhân làm tiêu chuẩn đạo đức thì liệu Main có sập bẫy k.
Sao ta đọc đến đây vẫn cảm giác thăng hoa thể k thể bằng thánh vị được nhỉ, thăng hoa thể lập đạo thì khá giống với trực diện tâm linh ánh sáng. Thăng hoa thể tiến giai hoàn mỹ hoá thì khá giống nhập vi của tứ giai cao cấp. Đến thăng hoa thể vị giai thứ 3 thì tương đương với Lâm Thánh, có thể là hạng cực mạnh trong Lâm Thánh. Còn căn nguyên mới giống thánh vị hơn. Chỉ là cảm giác hệ thống bên căn nguyên lợi hại hơn thánh vị khá nhiều, nhưng cũng tai hoạ hơn khá nhiều.
Ta nhớ trong lhh có 1 bộ lí luận là trong 1 thời kỳ không thể có quá nhiều thánh vị, trong trận chiến giữa vạn tộc và nhân loại, Xà có triệu hồi lượng lớn thánh vị đến nhưng số lượng giới hạn không thể vượt quá 3000 được. Còn bên truyện này, số lượng thăng hoa thể lên tới hàng vạn hoặc nhiều hơn, nên đây cũng là lí do ta nghĩ thăng hoa thể k phải ngang cấp thánh vị.
Tính toán 1 chút về số lượng thăng hoa thể, chương 920 có nói, trong 1 triệu thăng hoa thể nhị giai mới có thể có 1 thăng hoa thể tam giai. Nếu lấy con số này mà tính luôn cho nhất giai hoặc tứ giai thì số lượng thăng hoa thể đếm k hết.
Ta đang nghĩ đến trường lượng lớn nhân loại "bị" biến thành phi nhân, main chắc vẫn k nương tay mà gjết sạch thôi. Nhưng sẽ rất khó chịu đây. Vì có quá nhiều tồn tại có thể điều khiển lòng người, từ dùng trí đến dùng siêu phàm. Có quá nhiều cách để biến nhân loại thành "phi nhân". Cách mà main phân biệt nhân loại và phi nhân có 1 bộ logic riêng, nhưng nó khá dựa dẫm vào tiêu chuẩn đạo đức thế kỷ 21, vd trong thời Tống, chế độ xã hội nô lệ và chế độ phong kiến, những hành vi phi nhân đó vẫn được chấp nhận rộng rãi trong thời đó. Còn nhiều thế giới có tiêu chuẩn đạo đức khác xa thế kỷ 21 nữa, nếu có tồn tại nào đó vì mục đích nào đó khiến main rơi vào bóng tối hay tâm ma, thiết kế 1 thế giới toàn phi nhân làm tiêu chuẩn đạo đức thì liệu Main có sập bẫy k.
Đúng vậy, Ngô Tỳ Phù nếu mà không có cách nào biến nạn nhân lại thành người ngay lúc đó giết sạch bởi vì đã bị biến phi nhân thì đã không còn là chính bản thân bọn họ nữa.
Cơ mà main vẫn biết tùy cơ ứng biến á chứ không hẳn quá cứng nhắc (mà chỉ có ở một mức độ nào đó thôi). Main vẫn xem xét và chăm trước cho một số hành động vì biết điều đó là bình thường trong thời đại đó (nhưng mà tất nhiên cái gì chạm đến ranh giới thì tiêu chuẩn thời đại gì cũng mặc kệ).
Còn về việc rơi vào thế giới mà tiêu chuẩn đạo đức cửa phi nhân thì ta nhớ đâu đó lão z có nêu rồi mà không nhớ cụ thể đoạn nào. Câu trả lời tất nhiên là diệt thế chả có gì phải bàn cãi luôn.
Mà cái cách làm việc của main dễ sau này hối hận lắm (nhưng thần kỳ là đến tận bây giờ vẫn chưa bị). Nói đâu xa hồi va nhau lần 2 với Vô Sinh Lão Mẫu chẳng suýt giết lầm những người hy sinh đầu nhập bên La Hán còn gì nữa, cũng may là có người cản lại không thì... (thật ra nếu lão z khai thác sâu vào cái này để làm bước ngoặc trưởng thành cho main lại hay nhưng chắc lão không có ý định làm thế).
Ý bác là cảnh giới nhập vi đến bản nguyên phải không (Ngộ Không ấy) hay là Cực chi cảnh còn cao hơn (tại ta không nhớ Cực chi cảnh ở đoạn nào). Ta nghĩ Thiên Nhân Hợp Nhất chắc là bằng cảnh giới Ngộ Không cực hạn đấy vì hai cái này hướng lên nữa thì đều chỉ đến cảnh giới của Hình Thiên.
Cái này đoạn mộng thế giới nào ấy bác, tại ta đọc bản convert khác bác nên có thể tên không giống nhau lắm. Mộng Ma có phải là Ác Mộng không hay là ý khác.
Sao ta đọc đến đây vẫn cảm giác thăng hoa thể k thể bằng thánh vị được nhỉ, thăng hoa thể lập đạo thì khá giống với trực diện tâm linh ánh sáng. Thăng hoa thể tiến giai hoàn mỹ hoá thì khá giống nhập vi của tứ giai cao cấp. Đến thăng hoa thể vị giai thứ 3 thì tương đương với Lâm Thánh, có thể là hạng cực mạnh trong Lâm Thánh. Còn căn nguyên mới giống thánh vị hơn. Chỉ là cảm giác hệ thống bên căn nguyên lợi hại hơn thánh vị khá nhiều, nhưng cũng tai hoạ hơn khá nhiều.
Ta nhớ trong lhh có 1 bộ lí luận là trong 1 thời kỳ không thể có quá nhiều thánh vị, trong trận chiến giữa vạn tộc và nhân loại, Xà có triệu hồi lượng lớn thánh vị đến nhưng số lượng giới hạn không thể vượt quá 3000 được. Còn bên truyện này, số lượng thăng hoa thể lên tới hàng vạn hoặc nhiều hơn, nên đây cũng là lí do ta nghĩ thăng hoa thể k phải ngang cấp thánh vị.
Thăng hoa thể ít có ai có thể khắc ấn vào vũ trụ nên cũng khó nói lắm (những tên mà đã khắc ấn toàn là máu mặt cả không phải là nhân vật trên đỉnh rồi thì cũng là ở phàm giai đã có thể đồ sát thăng hoa thể có neo chắc bản thân không bị vướng vào vô hạn tuần hoàn thì dám hành hung căn nguyên).
Theo ta thì thăng hoa thể bao hàm từ linh vị đến cao thánh dao động sức mạnh cực lớn (từ phàm giai có thể thăng lên thăng hoa thể nhị giai ấy tương tự trường hợp lâm thánh lên cao thánh luôn). Sở dĩ đặt thánh vị với thăng hoa thể song song là vì hai cái này có khá nhiều điểm giống nhau vì đều là điểm chất biến của sinh mệnh. Thăng hoa thể thành tựu càng hoàn mỹ thì con đường phía trước càng rộng mở ngược lại nếu dùng đường tắt miễn cưỡng lên thì hầu như không thể thăng cấp nổi nữa. Tương tự thánh vị cũng gặp trường hợp giống vậy miễn cưỡng lên thì hầu như chỉ có thể dừng bước sơ thánh, trước đó tích lũy càng thâm hậu thì mới có cơ may lên cáo thánh.
Cực Chi Cảnh ta nghĩ phải Tiên Thiên thánh vị bởi vì ở trên một tầng Siêu Việt Cảnh đã có t.ư cách đi đến lâm chung cực rồi.
Tất cảSiêu Việtcảnh, kỳ thựccũng làtạihướng vềChung Cực Cảnhđi tới, chỉ có điềuhắnnhómchính mìnhcũng không biết, cũngkhông rõ, chỉ làcho là mìnhtạpnhốt, dừng lại, tìm không thấycon đường phía trước, cho nênlộ ramê mang, cho nênbắt đầutìm đường chết, cho nênngược lạithật sựngưng lại, nhưngtrên thực tếcũng không phải lànhư thế, hắnnhómđúng làtại tronghướng vềChung Cực Cảnhđi tới, chỉ có điềumuốn từSiêu ViệtcảnhđếnChung Cực Cảnh, có3 cáikhông thểvượt quakhoảng cách.
Đệ nhấtchính làtích lũylượng lớnquân lương, thứ haichính làđemcái nàytích lũylượng lớnquân lươnghóa thànhđại pháp lực, không cócái nàyquân lươngliền không cóđại pháp lực, không cóđại pháp lựcliềnkhông cách nàongưng kếtđạo quả.
Đến nỗiđạo thứ bakhoảng cách, đó chính lànhận đượcsáng thế chi sơcùngdiệt thếchicuối cùnghạt giống......
Theo ở trên thì Siêu Việt Cảnh chắc phải tương đương với lĩnh ngộ Đại La, Kim Tính rồi thậm chí có thể là đem Đại La Kim Tính hợp nhất cũng nói không chắc.
Còn số lượng thánh vị là dựa vào thể lượng của đa nguyên nên bên này chứa được nhiều hơn so với bên lịch hồng hoang cũng là bình thường dù sao nói theo một cách nào đó thì bên vĩnh ngạc tương đương với trong tháp của Chân có vô cùng vô tận quân lương để trưởng thành.
This site uses cookies to help personalise content, tailor your experience and to keep you logged in if you register.
By continuing to use this site, you are consenting to our use of cookies.