Muốn thay đổi hành động thì phải bắt đầu từ suy nghĩ, từ t.ư duy của chính họ. Hành động bên ngoài chính là quả, còn t.ư duy mới là nhân.
Ta từng trải qua những nổi tuyệt vọng, ta cũng từng cầu mong một đấng tối cao nào đó giúp đỡ, nhưng trong nỗi tuyệt vọng cùng cực ấy ta chợt nhận ra rằng, chỉ có chính ta mới có thể giúp bản thân ta. Nói như vậy để Gián huynh hiểu rằng, nếu một người không có nhu cầu, không có khao khát thay đổi, cam chịu số phận thì nói gì cũng vô ích, bởi trợ lực lớn nhất đời người và cản trở lớn nhất đời người đều do chính mình mà ra.
Còn nếu muốn tác động đến họ (bất chấp họ có muốn hay không) thì thực ra cũng không khó lắm. Hãy tìm một người nào đó giỏi, lời nói đầy đủ sức nặng, nói cho người đang thiếu niềm tin một lời khẳng định rằng họ thực sự có tài, chẳng qua thời vận chưa tới bla bla, đại khái là tìm một người mà chúng ta tin tưởng/ngưỡng mộ/tài giỏi, cho họ một liều thuốc an thần. Chỉ cần khẳng định là họ đáng ra có thể làm tốt hơn hiện tại rất nhiều, chỉ là do chưa gặp thời.
Chắc Gián huynh cũng từng nghe câu chuyện bác sĩ cho bệnh nhân ung thư uống loại thuốc bình thường và nói rằng đó là thuốc trị ung thư mới được nghiên cứu và có thể chữa khỏi bệnh hoàn toàn, bệnh nhân đã tin như vậy và bệnh thật sự có chiều hướng suy giảm. Thực tế là viên thuốc kia không hề có tác dụng, tác dụng nằm ở lời nói của ông bác sĩ.
Câu chuyện này truyền lưu có ba bảy hai một loại nhưng ý nghĩa tương tự là như vậy.
Bấm điện thoại thì ta lười diễn giải lê thê, chỉ tóm gọn lại vậy thôi. Gián huynh không hiểu thì chờ ta mở laptop rồi chém với huynh.