Hồi đó bên nhà có cái ông hàng xóm, quan cao chức trọng, khi ông còn tại vị người này đến nhờ, kẻ kia đến biếu... xe cô ra vào nườm nượp. Bất chợt lại nhớ cái câu thơ "Môn tiền lãnh lạc xa mã hy" - cửa ngoài xe ngựa vắng không. Ờ thì chỉ là một câu thơ tả cảnh, nhưng mà nó mới chua chát làm sao, nó mới phũ phàng làm sao. Khi ta còn chức, còn quyền thì biết bao kẻ nhớ đến, người này đến xin cầu cạnh, người kia đến xin giúp đỡ, cuộc sống mới hào nhoáng làm sao. Ấy vậy mà khi sa cơ lỡ vận thì chẳng có ai tới lui thăm hỏi, trước cửa vắng hoe, trông ngóng một người đến chơi mà ngóng hoài chẳng thấy, bởi vậy mới nói, đời người nó vô thường lắm.
Hôm nay nhà hàng xóm có tang lễ, ấy vậy mà chẳng có mấy người đến thăm viếng. Hồi đó từng nghe có ai nói là nếu muốn biết một người sống có tốt hay không thì khi nhìn đám tang của họ sẽ biết. Nghĩ cũng phải, nếu là người ăn ở thất đức, sống khư khư giữ mình thì chết cũng chẳng ai thương tiếc, nhân quả tự có trước sau, tối tăm trong thiên ý đã có sẵn sự sắp đặt hết rồi.