...

đêm vắng lặng
tiếng gió quạt ù ù
tiếng nhịp thở và tiếng trái tim đập
như tiếng lá rụng trên con đường vắng lặng mùa thu
lác đác, lăn lốc, đảo nghiêng bất định
thêm tiếng dế kêu như sợ bóng tối chẳng đủ u tĩnh
thêm tiếng lòng ngổn ngang và tâm trí đã lâu chẳng chút an lành...

những tội lỗi ta mang
những gánh gồng chất nặng
trái tim mỏi mệt
bước chân thất thểu vô phương
niềm vui và nỗi buồn
hạnh phúc và đau thương
sao cứ dìm ta, dìm người dưới vũng sâu bức bối
đa mang chẳng được, chỉ thêm yếu đuối
thêm cả hèn nhát, nhu nhược rồi chạy trốn thật vội
trốn ta thất bại
trốn người sao khỏi tâm trí mênh mông

tự hỏi lòng mình, có đúng hay không?
có đáng, có nên, có cần chăng thế?
đớn đau kia đâu phải là cái giá duy nhất, là thứ có thể
nào có trả đủ cho một tấm chân tình
nào có lấp đầy những mất mát sẽ theo cả đời chẳng thể tái sinh
mất cả tâm hồn trống rỗng đến vô biên vô hạn

đến một ngày, chỉ mình ta bước lặng
...
 
mưa, rơi tí tách ngoài cửa sổ tầng hai
vách kính lạnh
ta hà hơi để di di ngón tay vẽ những hình hài ở trong tưởng tượng
những khoảnh khắc vụt trôi qua
những nỗi niềm còn chưa kịp đọng
chưa kịp chờ mong, chưa kịp thành hình

quán nhỏ ấm áp
đèn vàng giăng giăng
xung quanh vang lên những lời thì thầm của mùa xuân nho nhỏ
giữa lá rụng mùa thu ở ngoài kia sao mà buồn tẻ
ừ, lá rụng, mưa rơi như trong một cảnh phim buồn

cây nhỏ trên bàn vừa nhú một lá non
gắng ngược dòng thời gian để mở mắt nhìn cuộc đời với ánh nhìn đầy hy vọng
người xe ngược xuôi, xuôi ngược dưới tầm mắt
ai đó lặng thinh, không nói, chỉ nhìn
cho mình một khoảng thời gian, một không gian thật yên
để tâm bình lặng và lòng ngừng dậy sóng
thời gian không đừng trôi, những buồn đau rồi cũng qua và không trở lại
giữ lòng thảnh thơi, ta lấp đầy ta trong từng phút giây này

em ơi, mùa thu đến không phải để lá kia rụng xuống
mà để qua đông, chồi non lại đâm ra
chút se lạnh sẽ gắn kết những tâm hồn lạc lối
tay trong tay, vai kề vai, mắt trong mắt và môi hôn thật vội
những ấm áp gửi trao, những yêu thương dẫu lỡ làng chưa tới
hạnh phúc vẫn chờ nơi cuối ta gặp nhau
...
 
Đừng đi nhé, lẽ ra phải nói thế
Đừng rời xa, đừng phải xót, đừng đau
Môi câm nín, tim đập rộn, quặn thắt
Ta phụ rồi sao nỡ cắt lòng nhau...

Ta chẳng là gì, chẳng phải. Không thể được!
Sẽ ra sao nếu đánh đổi, liệu có vui?
Có hạnh phúc, có trọn vẹn, hay mãi mãi
Là dở dang, ngơ ngác giữa đôi đời...
Ta bấn loạn, vô tri trong những lúc
Không chỉ một, mà lần nữa loanh quanh
Không thể nghĩ, chỉ toàn là trống rỗng
Tim chết dần cùng quạnh quẽ, mong manh

Giữa tranh đấu ta chọn hèn nhát
Giữa hy sinh ta giữ cho riêng mình
Quen độc bước, chịu để người nhạo báng
Nhận bóng đêm bỏ cả bầu trời xanh

Ta biết một ngày, ai mà chẳng long lanh
Hồn bay lên thành vì sao lấp lánh
Hoặc giả mà, ta sẽ chỉ là một con đóm đóm
Cháy ruột gan để soi khoảng trời sau...
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top