Bi_Thống_Mạc_Danh
Phàm Nhân
đêm vắng lặng
tiếng gió quạt ù ù
tiếng nhịp thở và tiếng trái tim đập
như tiếng lá rụng trên con đường vắng lặng mùa thu
lác đác, lăn lốc, đảo nghiêng bất định
thêm tiếng dế kêu như sợ bóng tối chẳng đủ u tĩnh
thêm tiếng lòng ngổn ngang và tâm trí đã lâu chẳng chút an lành...
những tội lỗi ta mang
những gánh gồng chất nặng
trái tim mỏi mệt
bước chân thất thểu vô phương
niềm vui và nỗi buồn
hạnh phúc và đau thương
sao cứ dìm ta, dìm người dưới vũng sâu bức bối
đa mang chẳng được, chỉ thêm yếu đuối
thêm cả hèn nhát, nhu nhược rồi chạy trốn thật vội
trốn ta thất bại
trốn người sao khỏi tâm trí mênh mông
tự hỏi lòng mình, có đúng hay không?
có đáng, có nên, có cần chăng thế?
đớn đau kia đâu phải là cái giá duy nhất, là thứ có thể
nào có trả đủ cho một tấm chân tình
nào có lấp đầy những mất mát sẽ theo cả đời chẳng thể tái sinh
mất cả tâm hồn trống rỗng đến vô biên vô hạn
đến một ngày, chỉ mình ta bước lặng
...
tiếng gió quạt ù ù
tiếng nhịp thở và tiếng trái tim đập
như tiếng lá rụng trên con đường vắng lặng mùa thu
lác đác, lăn lốc, đảo nghiêng bất định
thêm tiếng dế kêu như sợ bóng tối chẳng đủ u tĩnh
thêm tiếng lòng ngổn ngang và tâm trí đã lâu chẳng chút an lành...
những tội lỗi ta mang
những gánh gồng chất nặng
trái tim mỏi mệt
bước chân thất thểu vô phương
niềm vui và nỗi buồn
hạnh phúc và đau thương
sao cứ dìm ta, dìm người dưới vũng sâu bức bối
đa mang chẳng được, chỉ thêm yếu đuối
thêm cả hèn nhát, nhu nhược rồi chạy trốn thật vội
trốn ta thất bại
trốn người sao khỏi tâm trí mênh mông
tự hỏi lòng mình, có đúng hay không?
có đáng, có nên, có cần chăng thế?
đớn đau kia đâu phải là cái giá duy nhất, là thứ có thể
nào có trả đủ cho một tấm chân tình
nào có lấp đầy những mất mát sẽ theo cả đời chẳng thể tái sinh
mất cả tâm hồn trống rỗng đến vô biên vô hạn
đến một ngày, chỉ mình ta bước lặng
...