Trên Loan Nguyệt Linh Chu màu trắng bạc, là một tòa lầu các kiến trúc ba tầng, một màu trắng muốt trông như được chạm trổ từ băng đá. Phía trên có khắc các loại hoa văn tranh họa chim cá, cùng với đủ loại phù văn huyền bí.
“Tầng một lầu các là nơi bố trí tĩnh thất, chư vị đạo hữu có thể tự chọn cho mình một gian sử dụng. Ba ngày sau, trở lại nơi này tập hợp, việc đầu tiên ta sẽ giải thích một số nhiệm vụ lần này, có điều tình huống cụ thể ta biết cũng không nhiều, phải đợi đến Thánh Khôi Môn mới biết”. Lân Tam phân phó qua loa cho mọi người một tiếng, thân hình liền bay lên phiêu bồng lướt đi.
Chỉ thấy bậc thềm hư không kia, dưới chân hư ảnh Tuyết Liên Hoa tầng tầng nở rộ, liền giống như cùng hẹn phảng phất mà lên, đi tới ba lầu các, đẩy cửa vào.
Hàn Lập nhìn qua lầu các tầng ba, trên mặt hiện ra vẻ nghi hoặc.
Cái mặt nạ Lân Tam đang đeo vẫn là màu Xích Hồng, giống với năm đó. Ở Vô Thường Minh so với màu Thanh Sắc còn cao hơn một bậc, tuy rằng không có cách nào dò xét ra khí tức tu vi đối phương, nhưng hắn có cảm giác, Lân Tam có thể là tu sĩ cảnh giới Kim Tiên.
Nếu thật dẫn đội bởi tu sĩ cảnh giới Kim Tiên, chỉ sợ nhiệm vụ kia độ khó không nhỏ, bản thân cần phải cận thận nhiều hơn mới được.
Lúc này, thân hình cao lớn của Lân Cửu đã đi tới bên cạnh, vừa cười vừa nói: “Ha ha! Không nghĩ tới đạo hữu Giao Thập Ngũ cũng tiếp nhận nhiệm vụ này, ta và ngươi đúng thật là có duyên”.
“Phần thưởng nhiệm vụ thật sự phong phú, tại hạ cũng không thể không động tâm được”. Hàn Lập cười trả lời.
“Nhiệm vụ lần này có chút đặc thù, hẳn là đạo hữu cũng chú ý tới chứ’? Lân Cửu hỏi.
“Lân Cửu đạo hữu ám chỉ tình huống tuyên bố nhiệm vụ, cùng thù lao cũng có chút không hợp với lẽ thường sao?” Hàn Lập gật đầu nói ra.
“Không sai. Gần đây khôi lỗi phẩm chất cực giai Thánh Khôi Môn chế tạo, cực kỳ linh tính, chính là thế lực không phải nhỏ bên trong tông môn, cho nên không thể so sánh với những tông môn tầm thường khác. Nghe nói, Linh Thường Tông tông chủ và Phục Giáp Sơn sơn chủ, cùng với Thánh Khôi Môn môn chủ thường xưng huynh gọi đệ, theo ta được biết, lần này chống đỡ ngoại địch bọn họ lại không tìm những tông môn này, mà lại đến tìm Vô Thường Minh”. Lân Cửu một mạch nói.
“Có lẽ, lần này Thánh Khôi Môn gặp phải phiền toái không nhỏ, những thế lực nhỏ đó, chưa hẳn có thực lực này a. Bất quá những chuyện này chúng ta không cần quản nhiều, chỉ là nhận tiền của người, thay người trừ họa mà thôi”. Hàn Lập cười cười, kiểu không quan tâm nói.
“Nói cũng đúng, nói gì đi nữa, Thánh Khôi Môn này quả thật rất giàu có, miễn là thù lao không ít là được, gần đây tại hạ quả thực có chút thiếu Tiên Nguyên Thạch đây, Ha ha…” Lân Cửu lập tức cũng vừa cười vừa nói.
Hai người dò xét thân phận của nhau, cũng đã có chỗ suy đoán, nhưng không ai nói ra, chỉ là thuận miệng cùng nhau nói chuyện phiếm, thậm chí nhiệm vụ lần trước còn xảy ra tranh chấp, đều ngầm hiểu không đề cập tới, cứ như là hai người chưa bao giờ thực hiện nhiệm vụ lần đó.
Sau một lát, bỗng Loan Nguyệt Linh Chu khẽ chấn động, quanh thân bên trên phù văn lấp lánh, cùng gay gắt vang lên một tiếng xé gió, bay ra bờ viển Cổ Vân Đại Lục, hướng về phía tây nam bay vút mà đi.
Mọi người bên trên Linh Thuyền, giờ phút này cũng nhao nhao đi vào lầu các tầng một, mỗi người tìm một gian tĩnh thất đi vào, đóng của lại.
Rất nhanh, Lân Cửu cũng trở về lầu các, trên boong thuyền chỉ còn lại một mình Hàn Lập, dựa vào lan can mà đứng, đưa mắt trông về phía xa.
Chỉ thấy phía dưới hải vực, chỗ lân cận bờ biển, nước biển có vẻ hơi đục, dữ tợn vỗ vào từng khối đá ngầm lởm chởm, bắn lên thành từng mảng bọt biển dày đặc màu trắng.
Mấy tháng sau đó.
Góc đông nam Minh Hàn Đại Lục, trên một mảnh hải vực tối tăm, gió biển thổi lướt nhẹ qua, sóng nước gập ghềnh.
Như quét qua trên bầu trời xanh thẳm, một chiếc Loan Nguyệt Linh Chu từ đằng xa lướt gấp mà đến, phía trên boong tàu đứng đấy hơn mười người, từ phía trước đang nhìn lại ánh sáng cuối cùng, xa xa nơi chân trời hòa lẫn với màu xám mặt biển tạo thành một vệt hình ảnh.