Ngồi xem bóng đá ta làm luôn cho chương 75 nè,
Chương 75.
Thời gian trôi qua, bên trên Bảo Luân từng đoàn Đạo Văn Thời Gian ảm đạm tắt dần, quang mang bên trên quanh bích óng ánh từ từ nhấp nháy, cảnh vật cũng theo đó dần dần ổn định lại.
Trong nội tâm Hàn Lạp lại nổi lên vui vẻ, Tinh Bích phía trên vừa ổn định, cũng mơ hồ truyền ra một ít âm thanh, nhưng lại đứt quãng, có phần mơ hồ, căn bản nghe không rõ ràng.
Đúng lúc này, dị tăng tai to lại nói nhỏ điều gì. mà trong miệng bay ra một đoạn phù văn ngũ sắc, liền hóa thành lưu quang ngũ sắc xoay quanh bay lên, khi thì hóa thành các loại hình thù hoa cỏ cây cối kỳ quái, khi thì hóa thành một vài mãnh thú dị hình, Hàn Lập chưa thấy qua bao giờ, tóm lại dị tượng liên tục thay đổi đủ loại.
Rồi tự nhiên đám năm quái nhân này thỉnh thoảnh đứng dậy đi tới bệ đá óng ánh, tại nơi Tăng nhân sau khi trao đổi mấy câu, liền như bừng tỉnh đại ngộ điều khó giải thích mà ngồi xuống.
Đối với điều này, Hàn Lập càng thêm kích thích, nhưng cũng đành ép bản thân trấn định lại. Những lo lắng ban đầu về những Đạo Văn ảm đạm bên trên Chân Luân kia, ngược lại cũng giảm đi vài phần, bắt đầu mong những Đạo Văn ảm đạm kia nhanh nhanh khôi phục.
Lại qua đi mấy hơi thở, cảnh vật bên trên Tinh Bích cuối cùng đã ổn định triệt để, không còn lập lòe nữa.
Âm thanh truyền ra từ Tinh Bích lại lớn hơn một chút, tuy rằng vẫn đang mơ hồ, nhưng đã có thể phân biệt được rõ một ít từ ngữ rồi.
Thân ảnh khẽ nhích lên, Hàn Lập có chút gấp gáp không dằn nổi liền phi thân tới gần Tinh Bích khoảng một xích, khoanh chân ngồi xuống, hai tay vừa bấm pháp quyết, đem tất cả Tiên Linh Lực rót vào hai lỗ tai, thúc giục Thần Thông ngẫu nhiên đã học qua trước kia lắng nghe, hết sức chăm chú ghé nghe.
Dưới sự vận dụng Thần Thông, âm thanh truyền ra trên Tinh Bích lập tức trở nên rõ ràng.
Âm thanh hùng hậu nhưng cũng ôn hòa, linh hoạt vô cùng kỳ ảo, làm cho người ta có cảm giác như là trang nghiêm hùng dũng, ngôn ngữ sử dụng lại rất lạ lẫm dị thường.
Hàn Lập lắng nghẹ một chút, con mắt đột nhiên nổi lên từng trận dị sắc.
Ngôn ngữ này tuy rằng hắn không hiểu ý nghĩa, nhưng khi âm thanh lọt vào tai, tạo cho hắn một loại cảm giác vô cùng huyền diệu, tâm thần rung động, đọng lại cho hắn cảm giác dường như vừa lĩnh ngộ được điều gì.
Chăng qua đến tột cùng là điều gì, còn chưa thể nào lý giải được.
Nhưng dù sao, trên mặt hắn vẫn hiện ra nét đại hỉ, như nghe thấy âm diệu đại đạo, liền vận dụng tâm trí ghi nhớ trong lòng.
Sau khi nghe xong một câu kết thúc, trên thân Hàn Lập Kim Quang, Lam Quang, Ngân Quang, tất cả sắc quang thay nhau hiện lên, cứ như trong cơ thể hắn các loại công pháp Thần Thông bị Âm Diệu của hòa thượng tự động kích phát vận chuyển nổi lên.
Một màn này, làm cho tâm thần Hàn Lập chấn động, lại càng chăm chú lắng nghe.
Chỉ nghe bảy câu, mặc dù hắn vẫn còn chút lờ mờ không thể hiểu nổi, nhưng vẻ mặt si mê, cũng giống như những quái nhân bên trên Thạch Bích kia.
Lúc này, tất cả quang sắc trên thân Hàn Lập càng ngày càng sáng, từng đạo ngân sắc hồ điện phóng ra, mang theo một hư ảnh Lôi Bằng trong đó phóng tới.
Lam Quang hiện lên, ông ông xoay tròn, hiện lên một hư ảnh Cự Cầm màu xanh.
Kim Quang thiểm nhấp nháy, một đầu Kim Sắc Cự Viên hay tay đấm ngực, ngửa mặt lên trời thét dài.
Trong nháy mắt, từng một hư ảnh Chân Linh một nối nhau hiển hiện phóng tới, những hư ảnh Chân Linh trước kia Hàn Lập tu luyện đều hiển diện, bao vây xoay quanh cơ thể hắn.
Mặt khác công pháp cũng giống như vậy.
Tiên Linh Lực trong cơ thể hắn vẩn chuyển càng lúc càng nhanh, lại càng dần dần to lớn, không thể chống đỡ.
Đúng ngay lúc này, lúc Tăng nhân tai to vừa nói đến câu thứ tám, sự việc bất ngờ Hàn Lập nằm mơ cũng không tưởng tượng là sự tình cổ quái này lại xẩy ra!
Hắn chỉ cảm thấy thân hình vốn khẽ run lên, tiếp theo trên dưới toàn thân tứ chi cảm giác một hồi tê dại truyền đến, mà tại vị trí Đan Điền bỗng nhiên trở nên cực nóng dị thường, loại cảm giác này lại mang đến cho hắn một cái cảm giác ấm áp thoải mái không nói ra được.
Nhưng sau một khắc, “Phanh” một tiếng nổ từ trong cơ thể truyền ra vô cùng rõ ràng.
Hàn Lập hơi ngẩn ra, tiếp theo trong mắt hiện ra vẻ vui mừng, nhưng không kịp chờ phản ứng.
“Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh”
Lại là liên tục bảy tiếng âm thanh bạo liệt truyền ra từ trong cơ thể vô cùng rõ ràng.
Sau một khắc, ngay tại tám cái quang điểm trên người hắn hiển hiện phóng tới, cùng với mười hai quang điểm ban đầu duy nhất hòa lẫn.
Hắn rõ ràng là một hơi mở ra tám cái Tiên Khiếu!
Tiếp theo, hắn chỉ cảm thấy ngay giữa thiên địa hàng ngàn dòng chảy Tiên Linh Lực hướng về biển lớn vọt tới, lấy hắn làm trung tâm tạo thành một cái Tuyền Qua Linh Khí vô cùng cực đại, trong Đan Điền hắn Tiên Linh Lực cũng theo đó nhanh chóng tăng lên.
Hàn Lập bỗng nhiên tỉnh táo lại, nhìn thấy tình huống trên người, lập tức đại hỉ, liếc mắt nhìn Chân Ngôn Bảo Luân trên không.
Không ngờ một trăm lẻ tám Đạo Văn Thời Gian phía trên, lúc này đây đã dập tắt hơn phân nửa.
Hắn khẽ thở ra một hơi, nếu như đã đến tình cảnh như thế này rồi, cố thêm một chút thời gian, nội tâm hắn tất nhiên sẽ không dễ cam lòng buông bỏ, lúc này liền ngưng thần trở lại tiếp tục lắng nghe câu thứ chín.
Dù sao chẳng qua mới nghe xong tám câu, đã lập tức đả thông liền tám cái Tiên Khiếu, loại tốc độ tu luyện làm cho hắn nằm mơ cũng không có được.
Lại không biết, nghe được câu thứ chín, thậm chí là câu thứ mười, sẽ phát sinh sự tình đặc biệt gì đây?
Chỉ mới nghĩ đến đây, trong nội tâm Hàn Lập lửa nóng nổi lên vài phần.
Kết quả lúc này đây, nhưng lại không được may mắn như trước.
Câu thứ chín vừa nói được một nửa, Lúc này Hàn Lập chỉ cảm thấy cái Tiên Khiếu thứ chín trong cơ thể bắt đầu rục rịch, Tăng nhân mập mạp tai to lời vừa chợt dừng lại, trong miệng liền phát ra một tiếng kinh ngạc, ngẩng đầu liếc về phía hướng của Hàn Lập. Năm người chung quanh kia cũng nhao nhao lên tiếng hướng về phía Hàn Lập nhìn lại, Hoàng Bào thụ nhân kia bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt tỏ ra phẫn nộ, trong miệng rống lên giận gữ khó hiểu, mặc dù cũng là loại ngôn ngữ đó, nhưng lại không có cảm giác huyền diệu cho Hàn Lập.
Bốn người còn lại sau vài cái nhìn nhau, thần thái tuy có khác nhau, cũng không mở miệng, nhưng thoạt nhìn đều không hề thiện cảm.
“Không tốt…Bị phát hiện rồi!”
Hàn Lập trong lòng căng thẳng, không chờ phản ứng tiếp theo, Tăng nhân tai to bờ môi bỗng nhiên hơi mấp máy, cũng không biết nói gì đó.
Phanh!
Tinh Bích tan thành từng mảnh, trong nháy mắt vỡ bay khắp nơi biến thành vô số tinh quang, rồi nhanh chóng tan biến mất.
Vết nứt không gian vốn trước đó, cũng theo đó sau một tiếng “Ô … ô…n…g” lập tức bắt đầu khép kín.
Lúc này Chân Ngôn Bảo Luân còn lơ lửng trên không trung bên trên Kim Quang chợ hiện, Đạo Văn Thời Gian còn lại liên tiếp phát ra tiếng vỡ vụn, một hơi tại chỗ tất cả léo lên một tia ảm đạm, sau đó liền biến mất.
ỌC!
Thân thể Hàn Lập chấn động, từ miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, Tiên Linh Lực trong cơ thể hỗn loạn, kinh mạch tại các nơi điên cuồng toán loạn, hầu như lập tức muốn tẩu hỏa nhập ma.
Trong lòng hắn hốt hoảng, tay phất ra một bình đan dược màu trắng, bên trong chính là từng viên đan dược có bề mặt trắng tinh, không màng trong đó có bao nhiêu, tất cả dốc đổ hết vào miệng, sau khi liên tục nuốt hết, lập tức nhắm mắt lại, bắt luyện hóa dược lực.
Từng tiếng trầm đục không ngừng truyền ra từ trong cơ thể hắn, tất cả sắc quang có trên người chợt hiện, va chạm xung đột lẫn nhau.
Lam quang sau một hồi chế trụ các quang mang khác, lại hồi sau là Kim Quang áp chế Lam Quang, sau đó là lực lượng Ngân Quang Lôi Sắc mới xuất hiện, đột nhiên sáng rõ.
Sắc mặt Hàn Lập từng đợt xanh trắng luân chuyển, nhìn qua cực kỳ đáng sợ.
Tuy nhiên thời gian từng chút trôi qua, trên người hắn tất cả sắc quang dần bớt ảm đạm, sắc mặt dần dần khôi phục bình thường.
Trọn vẹn hơn nửa ngày trôi qua, hắn mới chậm rãi mở to mắt, sắc mặt tuy rằng vẫn còn tái nhợt, nhưng khí tức đã ổn định lại.
Vẻ mặt hắn tỏ ra may mắn, cũng may là trước đó đã phản ứng nhanh, kịp thời nuốt vào lượng lớn đan dược củng cố kinh mạch, nếu không lúc này chỉ sợ đã thực sự đã tẩu hỏa nhập ma.
Hàn Lập thở nhẹ một hơi, cảm thụ tám cái Thiên Khiếu mới mở ra, trong nội tâm lần nữa lại vui vẻ.
Lần này tuy rằng nguy hiểm. nhưng quả thực lại đạt được một thiên đại cơ duyên, từ việc xuyên qua Quang Bích kia lắng nghe Hòa Thượng tai to diễn giải, vậy mà lại mở ra trọn vẹn tám cái Thiên Khiếu.
Cái tiên khiếu thứ chín tuy rằng không thể mở ra triệt để, nhưng cũng được nới lỏng, chỉ cần qua một khoảng thời gian, tất nhiên có thể mở ra.
Lúc trước mười năm khổ tu, cũng vì phần lớn dồn hết tâm trí cho việc cô đọng Đạo Văn Thời Gian, mới không thể đả thông Tiên Khiếu, lần này cơ hồ chỉ trong nháy mặt liền mở ra tám cái!
Nguyên nhân thực sự không phải vì thông qua tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Công, có lẽ cũng là do có quan hệ với một trăm lẻ tám đoàn Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Luân, lần này đả thông Tiên Khiếu, cũng không có tăng thêm một Đạo Văn Thời Gian nào.
Điều đáng mừng là tu vi có thể tịnh tiến trên diện rộng, nhưng hơn hết điều làm cho Hàn Lập hưng phấn chính tám câu, nửa đoạn khẩu quyết từ Hòa thượng tai to kia.
Hắn lúc này kỹ càng thưởng thức, đọc ra tám câu, nửa đoạn khẩu quyết càng cảm thấy cao thâm mạt trắc, vô cùng huyền diệu, tựa hồ như là khẩu quyết công pháp nào đó.
“Tăng nhân kia chỉ nói mấy câu như vậy, liền có thể để cho một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh trược tiếp đả thông Tiên Khiếu, chẳng lẽ… Người nọ là một gã Đạo Tổ”?
Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống, trong miệng thì thào lẩm bẩm, nhưng sắc mặt chợt khẽ động, nhớ ra điều gì đó.
Trên người hắn Kim Quang lóe lên, ngay sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân hiển hiện phóng tới.
Phía trên là một trăm lẻ tám cái Đạo Văn Thời Gian, lúc nay đây toàn bộ vẫn trong trạng thái ảm đạm, không có chút Linh Động huyền diệu như xưa.
“Lần này cũng coi như phúc họa lẫn lộn, vì nghe lén những chân ngôn kia, toàn bộ những Đạo Văn bên trên Chân Luân này ảm rồi”. Hàn lập khẽ thở dài, lấy ra một khỏa đan dược ăn vào, nhắm hai mắt lại.
Sau ba ngày ba đêm.
Hắn mở to mắt, thương thế trong cơ thể đều đã khôi phục, chỉ là…
Hàn lập nhìn về phía Chân Ngôn Bảo Luân, một trăm lẻ tám đoàn Đạo Văn Thời Gian phía trên vẫn đang là một mảng u ám, không có chút dấu hiệu khôi phục nào.
“Tại sao lại có thể như vậy”? trong lòng hắn bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng, chẳng lẽ Hòa thượng tai to kia đã làm hỏng căn cơ Đạo Văn Thời Gian bên trên Bảo Luân rồi.
Hắn nghĩ đến đây, vội vàng thúc dục thử từng tí một Thần Thông.
Nhưng mà bên trên Bảo Luân, Đạo Văn không có chút phản ứng nào, chứ nói gì là phóng thích điểm gợn sóng Kim Sắc.
Hàn Lập cũng không từ bỏ ý định, lại thử Thần Thông Nghịch Chuyển Thủy Luân, vẫn giống nhau không có cách nào thi triển được, sắc mặt vô cùng khó coi.
Chân Ngôn Hóa Luân Kinh của hắn bây giờ là công pháp chủ tu, nếu Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Ngôn Bảo Luân bị tổn hại, môn công pháp này liền xem như phế bỏ.
Hắn lắc đầu, quyết trấn định tâm thần, nhắm mắt vận chuyển Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, cảm ứng Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Ngôn Bảo Luân.
Sau một lát, Hàn Lập bỗng nhiên mở to mắt, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Tuy rằng rất yếu ớt, hắn vẫn có thể cảm nhận được một chút Đạo Văn Thời Gian bên trong Thời Gian Chi Lực, cùng liên hệ tinh thần của hắn cũng không bị triệt để gián đoạn.
Hắn thầm thờ phào một hơi, nếu như liên hệ vẫn còn, Đạo Văn Thời Gian bên trên Bảo Luân có lẽ còn có khả năng khôi phục.
Hàn Lập trong lòng bình tĩnh, tiếp tục vận chuyển Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, thử khôi phục Đạo Văn Thời Gian, đồng thời tĩnh tâm trở lại tìm hiểu tám câu, nửa đoạn khẩu quyết nghe trộm được kia.
Chương 75.
Thời gian trôi qua, bên trên Bảo Luân từng đoàn Đạo Văn Thời Gian ảm đạm tắt dần, quang mang bên trên quanh bích óng ánh từ từ nhấp nháy, cảnh vật cũng theo đó dần dần ổn định lại.
Trong nội tâm Hàn Lạp lại nổi lên vui vẻ, Tinh Bích phía trên vừa ổn định, cũng mơ hồ truyền ra một ít âm thanh, nhưng lại đứt quãng, có phần mơ hồ, căn bản nghe không rõ ràng.
Đúng lúc này, dị tăng tai to lại nói nhỏ điều gì. mà trong miệng bay ra một đoạn phù văn ngũ sắc, liền hóa thành lưu quang ngũ sắc xoay quanh bay lên, khi thì hóa thành các loại hình thù hoa cỏ cây cối kỳ quái, khi thì hóa thành một vài mãnh thú dị hình, Hàn Lập chưa thấy qua bao giờ, tóm lại dị tượng liên tục thay đổi đủ loại.
Rồi tự nhiên đám năm quái nhân này thỉnh thoảnh đứng dậy đi tới bệ đá óng ánh, tại nơi Tăng nhân sau khi trao đổi mấy câu, liền như bừng tỉnh đại ngộ điều khó giải thích mà ngồi xuống.
Đối với điều này, Hàn Lập càng thêm kích thích, nhưng cũng đành ép bản thân trấn định lại. Những lo lắng ban đầu về những Đạo Văn ảm đạm bên trên Chân Luân kia, ngược lại cũng giảm đi vài phần, bắt đầu mong những Đạo Văn ảm đạm kia nhanh nhanh khôi phục.
Lại qua đi mấy hơi thở, cảnh vật bên trên Tinh Bích cuối cùng đã ổn định triệt để, không còn lập lòe nữa.
Âm thanh truyền ra từ Tinh Bích lại lớn hơn một chút, tuy rằng vẫn đang mơ hồ, nhưng đã có thể phân biệt được rõ một ít từ ngữ rồi.
Thân ảnh khẽ nhích lên, Hàn Lập có chút gấp gáp không dằn nổi liền phi thân tới gần Tinh Bích khoảng một xích, khoanh chân ngồi xuống, hai tay vừa bấm pháp quyết, đem tất cả Tiên Linh Lực rót vào hai lỗ tai, thúc giục Thần Thông ngẫu nhiên đã học qua trước kia lắng nghe, hết sức chăm chú ghé nghe.
Dưới sự vận dụng Thần Thông, âm thanh truyền ra trên Tinh Bích lập tức trở nên rõ ràng.
Âm thanh hùng hậu nhưng cũng ôn hòa, linh hoạt vô cùng kỳ ảo, làm cho người ta có cảm giác như là trang nghiêm hùng dũng, ngôn ngữ sử dụng lại rất lạ lẫm dị thường.
Hàn Lập lắng nghẹ một chút, con mắt đột nhiên nổi lên từng trận dị sắc.
Ngôn ngữ này tuy rằng hắn không hiểu ý nghĩa, nhưng khi âm thanh lọt vào tai, tạo cho hắn một loại cảm giác vô cùng huyền diệu, tâm thần rung động, đọng lại cho hắn cảm giác dường như vừa lĩnh ngộ được điều gì.
Chăng qua đến tột cùng là điều gì, còn chưa thể nào lý giải được.
Nhưng dù sao, trên mặt hắn vẫn hiện ra nét đại hỉ, như nghe thấy âm diệu đại đạo, liền vận dụng tâm trí ghi nhớ trong lòng.
Sau khi nghe xong một câu kết thúc, trên thân Hàn Lập Kim Quang, Lam Quang, Ngân Quang, tất cả sắc quang thay nhau hiện lên, cứ như trong cơ thể hắn các loại công pháp Thần Thông bị Âm Diệu của hòa thượng tự động kích phát vận chuyển nổi lên.
Một màn này, làm cho tâm thần Hàn Lập chấn động, lại càng chăm chú lắng nghe.
Chỉ nghe bảy câu, mặc dù hắn vẫn còn chút lờ mờ không thể hiểu nổi, nhưng vẻ mặt si mê, cũng giống như những quái nhân bên trên Thạch Bích kia.
Lúc này, tất cả quang sắc trên thân Hàn Lập càng ngày càng sáng, từng đạo ngân sắc hồ điện phóng ra, mang theo một hư ảnh Lôi Bằng trong đó phóng tới.
Lam Quang hiện lên, ông ông xoay tròn, hiện lên một hư ảnh Cự Cầm màu xanh.
Kim Quang thiểm nhấp nháy, một đầu Kim Sắc Cự Viên hay tay đấm ngực, ngửa mặt lên trời thét dài.
Trong nháy mắt, từng một hư ảnh Chân Linh một nối nhau hiển hiện phóng tới, những hư ảnh Chân Linh trước kia Hàn Lập tu luyện đều hiển diện, bao vây xoay quanh cơ thể hắn.
Mặt khác công pháp cũng giống như vậy.
Tiên Linh Lực trong cơ thể hắn vẩn chuyển càng lúc càng nhanh, lại càng dần dần to lớn, không thể chống đỡ.
Đúng ngay lúc này, lúc Tăng nhân tai to vừa nói đến câu thứ tám, sự việc bất ngờ Hàn Lập nằm mơ cũng không tưởng tượng là sự tình cổ quái này lại xẩy ra!
Hắn chỉ cảm thấy thân hình vốn khẽ run lên, tiếp theo trên dưới toàn thân tứ chi cảm giác một hồi tê dại truyền đến, mà tại vị trí Đan Điền bỗng nhiên trở nên cực nóng dị thường, loại cảm giác này lại mang đến cho hắn một cái cảm giác ấm áp thoải mái không nói ra được.
Nhưng sau một khắc, “Phanh” một tiếng nổ từ trong cơ thể truyền ra vô cùng rõ ràng.
Hàn Lập hơi ngẩn ra, tiếp theo trong mắt hiện ra vẻ vui mừng, nhưng không kịp chờ phản ứng.
“Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh” “Phanh”
Lại là liên tục bảy tiếng âm thanh bạo liệt truyền ra từ trong cơ thể vô cùng rõ ràng.
Sau một khắc, ngay tại tám cái quang điểm trên người hắn hiển hiện phóng tới, cùng với mười hai quang điểm ban đầu duy nhất hòa lẫn.
Hắn rõ ràng là một hơi mở ra tám cái Tiên Khiếu!
Tiếp theo, hắn chỉ cảm thấy ngay giữa thiên địa hàng ngàn dòng chảy Tiên Linh Lực hướng về biển lớn vọt tới, lấy hắn làm trung tâm tạo thành một cái Tuyền Qua Linh Khí vô cùng cực đại, trong Đan Điền hắn Tiên Linh Lực cũng theo đó nhanh chóng tăng lên.
Hàn Lập bỗng nhiên tỉnh táo lại, nhìn thấy tình huống trên người, lập tức đại hỉ, liếc mắt nhìn Chân Ngôn Bảo Luân trên không.
Không ngờ một trăm lẻ tám Đạo Văn Thời Gian phía trên, lúc này đây đã dập tắt hơn phân nửa.
Hắn khẽ thở ra một hơi, nếu như đã đến tình cảnh như thế này rồi, cố thêm một chút thời gian, nội tâm hắn tất nhiên sẽ không dễ cam lòng buông bỏ, lúc này liền ngưng thần trở lại tiếp tục lắng nghe câu thứ chín.
Dù sao chẳng qua mới nghe xong tám câu, đã lập tức đả thông liền tám cái Tiên Khiếu, loại tốc độ tu luyện làm cho hắn nằm mơ cũng không có được.
Lại không biết, nghe được câu thứ chín, thậm chí là câu thứ mười, sẽ phát sinh sự tình đặc biệt gì đây?
Chỉ mới nghĩ đến đây, trong nội tâm Hàn Lập lửa nóng nổi lên vài phần.
Kết quả lúc này đây, nhưng lại không được may mắn như trước.
Câu thứ chín vừa nói được một nửa, Lúc này Hàn Lập chỉ cảm thấy cái Tiên Khiếu thứ chín trong cơ thể bắt đầu rục rịch, Tăng nhân mập mạp tai to lời vừa chợt dừng lại, trong miệng liền phát ra một tiếng kinh ngạc, ngẩng đầu liếc về phía hướng của Hàn Lập. Năm người chung quanh kia cũng nhao nhao lên tiếng hướng về phía Hàn Lập nhìn lại, Hoàng Bào thụ nhân kia bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt tỏ ra phẫn nộ, trong miệng rống lên giận gữ khó hiểu, mặc dù cũng là loại ngôn ngữ đó, nhưng lại không có cảm giác huyền diệu cho Hàn Lập.
Bốn người còn lại sau vài cái nhìn nhau, thần thái tuy có khác nhau, cũng không mở miệng, nhưng thoạt nhìn đều không hề thiện cảm.
“Không tốt…Bị phát hiện rồi!”
Hàn Lập trong lòng căng thẳng, không chờ phản ứng tiếp theo, Tăng nhân tai to bờ môi bỗng nhiên hơi mấp máy, cũng không biết nói gì đó.
Phanh!
Tinh Bích tan thành từng mảnh, trong nháy mắt vỡ bay khắp nơi biến thành vô số tinh quang, rồi nhanh chóng tan biến mất.
Vết nứt không gian vốn trước đó, cũng theo đó sau một tiếng “Ô … ô…n…g” lập tức bắt đầu khép kín.
Lúc này Chân Ngôn Bảo Luân còn lơ lửng trên không trung bên trên Kim Quang chợ hiện, Đạo Văn Thời Gian còn lại liên tiếp phát ra tiếng vỡ vụn, một hơi tại chỗ tất cả léo lên một tia ảm đạm, sau đó liền biến mất.
ỌC!
Thân thể Hàn Lập chấn động, từ miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, Tiên Linh Lực trong cơ thể hỗn loạn, kinh mạch tại các nơi điên cuồng toán loạn, hầu như lập tức muốn tẩu hỏa nhập ma.
Trong lòng hắn hốt hoảng, tay phất ra một bình đan dược màu trắng, bên trong chính là từng viên đan dược có bề mặt trắng tinh, không màng trong đó có bao nhiêu, tất cả dốc đổ hết vào miệng, sau khi liên tục nuốt hết, lập tức nhắm mắt lại, bắt luyện hóa dược lực.
Từng tiếng trầm đục không ngừng truyền ra từ trong cơ thể hắn, tất cả sắc quang có trên người chợt hiện, va chạm xung đột lẫn nhau.
Lam quang sau một hồi chế trụ các quang mang khác, lại hồi sau là Kim Quang áp chế Lam Quang, sau đó là lực lượng Ngân Quang Lôi Sắc mới xuất hiện, đột nhiên sáng rõ.
Sắc mặt Hàn Lập từng đợt xanh trắng luân chuyển, nhìn qua cực kỳ đáng sợ.
Tuy nhiên thời gian từng chút trôi qua, trên người hắn tất cả sắc quang dần bớt ảm đạm, sắc mặt dần dần khôi phục bình thường.
Trọn vẹn hơn nửa ngày trôi qua, hắn mới chậm rãi mở to mắt, sắc mặt tuy rằng vẫn còn tái nhợt, nhưng khí tức đã ổn định lại.
Vẻ mặt hắn tỏ ra may mắn, cũng may là trước đó đã phản ứng nhanh, kịp thời nuốt vào lượng lớn đan dược củng cố kinh mạch, nếu không lúc này chỉ sợ đã thực sự đã tẩu hỏa nhập ma.
Hàn Lập thở nhẹ một hơi, cảm thụ tám cái Thiên Khiếu mới mở ra, trong nội tâm lần nữa lại vui vẻ.
Lần này tuy rằng nguy hiểm. nhưng quả thực lại đạt được một thiên đại cơ duyên, từ việc xuyên qua Quang Bích kia lắng nghe Hòa Thượng tai to diễn giải, vậy mà lại mở ra trọn vẹn tám cái Thiên Khiếu.
Cái tiên khiếu thứ chín tuy rằng không thể mở ra triệt để, nhưng cũng được nới lỏng, chỉ cần qua một khoảng thời gian, tất nhiên có thể mở ra.
Lúc trước mười năm khổ tu, cũng vì phần lớn dồn hết tâm trí cho việc cô đọng Đạo Văn Thời Gian, mới không thể đả thông Tiên Khiếu, lần này cơ hồ chỉ trong nháy mặt liền mở ra tám cái!
Nguyên nhân thực sự không phải vì thông qua tu luyện Chân Ngôn Hóa Luân Công, có lẽ cũng là do có quan hệ với một trăm lẻ tám đoàn Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Luân, lần này đả thông Tiên Khiếu, cũng không có tăng thêm một Đạo Văn Thời Gian nào.
Điều đáng mừng là tu vi có thể tịnh tiến trên diện rộng, nhưng hơn hết điều làm cho Hàn Lập hưng phấn chính tám câu, nửa đoạn khẩu quyết từ Hòa thượng tai to kia.
Hắn lúc này kỹ càng thưởng thức, đọc ra tám câu, nửa đoạn khẩu quyết càng cảm thấy cao thâm mạt trắc, vô cùng huyền diệu, tựa hồ như là khẩu quyết công pháp nào đó.
“Tăng nhân kia chỉ nói mấy câu như vậy, liền có thể để cho một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh trược tiếp đả thông Tiên Khiếu, chẳng lẽ… Người nọ là một gã Đạo Tổ”?
Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống, trong miệng thì thào lẩm bẩm, nhưng sắc mặt chợt khẽ động, nhớ ra điều gì đó.
Trên người hắn Kim Quang lóe lên, ngay sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân hiển hiện phóng tới.
Phía trên là một trăm lẻ tám cái Đạo Văn Thời Gian, lúc nay đây toàn bộ vẫn trong trạng thái ảm đạm, không có chút Linh Động huyền diệu như xưa.
“Lần này cũng coi như phúc họa lẫn lộn, vì nghe lén những chân ngôn kia, toàn bộ những Đạo Văn bên trên Chân Luân này ảm rồi”. Hàn lập khẽ thở dài, lấy ra một khỏa đan dược ăn vào, nhắm hai mắt lại.
Sau ba ngày ba đêm.
Hắn mở to mắt, thương thế trong cơ thể đều đã khôi phục, chỉ là…
Hàn lập nhìn về phía Chân Ngôn Bảo Luân, một trăm lẻ tám đoàn Đạo Văn Thời Gian phía trên vẫn đang là một mảng u ám, không có chút dấu hiệu khôi phục nào.
“Tại sao lại có thể như vậy”? trong lòng hắn bỗng nhiên nghĩ tới một khả năng, chẳng lẽ Hòa thượng tai to kia đã làm hỏng căn cơ Đạo Văn Thời Gian bên trên Bảo Luân rồi.
Hắn nghĩ đến đây, vội vàng thúc dục thử từng tí một Thần Thông.
Nhưng mà bên trên Bảo Luân, Đạo Văn không có chút phản ứng nào, chứ nói gì là phóng thích điểm gợn sóng Kim Sắc.
Hàn Lập cũng không từ bỏ ý định, lại thử Thần Thông Nghịch Chuyển Thủy Luân, vẫn giống nhau không có cách nào thi triển được, sắc mặt vô cùng khó coi.
Chân Ngôn Hóa Luân Kinh của hắn bây giờ là công pháp chủ tu, nếu Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Ngôn Bảo Luân bị tổn hại, môn công pháp này liền xem như phế bỏ.
Hắn lắc đầu, quyết trấn định tâm thần, nhắm mắt vận chuyển Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, cảm ứng Đạo Văn Thời Gian bên trên Chân Ngôn Bảo Luân.
Sau một lát, Hàn Lập bỗng nhiên mở to mắt, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Tuy rằng rất yếu ớt, hắn vẫn có thể cảm nhận được một chút Đạo Văn Thời Gian bên trong Thời Gian Chi Lực, cùng liên hệ tinh thần của hắn cũng không bị triệt để gián đoạn.
Hắn thầm thờ phào một hơi, nếu như liên hệ vẫn còn, Đạo Văn Thời Gian bên trên Bảo Luân có lẽ còn có khả năng khôi phục.
Hàn Lập trong lòng bình tĩnh, tiếp tục vận chuyển Chân Ngôn Hóa Luân Kinh, thử khôi phục Đạo Văn Thời Gian, đồng thời tĩnh tâm trở lại tìm hiểu tám câu, nửa đoạn khẩu quyết nghe trộm được kia.
Last edited:
của mình. Khi cần sửa hoặc muốn giữ nguyên thì 2 người đó chịu trách nhiệm, kg ghi là nhóm dịch Phàm Nhân Tông nữa.