Chương 261: Phù Sơn dị biến
Hai con ngươi rực ánh kim sắc, miệng thở khẽ một hơi, Hàn Lập thúc dục Luyện thần thuật. Thần thức bàng bạc được thả ra, xuyên thấu màn sáng rồi phân thành bảy mươi hai phần. Chúng đâm thẳng vào bên trong lôi điện kim sắc, toàn lực thao túng bảy mươi hai thanh Thanh trúc phong vân kiếm.
Dưới sự thao túng của tâm niệm, bảy mươi hai thanh phi kiếm đồng loạt rung rung, hào quang dần dần thu liễm. Từng tia kim sắc hồ quang điện lần lượt thu lại, từng chút một sáp nhập vào trong phi kiếm, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Hai tay Hàn Lập kết pháp quyết. Đám lửa trên pháp trận bùng lên vài lần, cột sáng kim sắc từ đó bắn ra dần biến mất. Chỉ còn lại những phi kiếm lơ lửng trong ngọn lửa.
Hắn há miệng hút mạnh, anh hỏa trong ngân sắc hỏa diễm bị cuốn ngược lại, chui vào trong bụng hắn.
Khi anh hỏa mất đi, nhiệt độ tỏa ra giảm đi vài phần, thanh Thanh trúc phong vân kiếm trong suốt như thủy tinh bắt đầu nổi lên thanh quang, màu xanh tươi tắn lan dọc theo thanh kiếm.
Ở mũi kiếm ẩn ẩn dần dần hiện lên rồi tản mát phóng ra hoa quang kim sắc, các hoa văn hình dạng lôi vân từng chút từng chút hình thành. Thoạt nhìn toát ra ý vị cổ phác tự nhiện.
Song thủ lại điểm động một hồi, đạo đạo tàn ảnh kim quang hiển hiện, tất cả phi kiếm như có linh tính bốc lên ngân diễm, từ từ bay tới cạnh hắn.
Hắn bắt song chỉ trên lòng bàn tay, xoay một cái. Một đám tinh huyết đạm kim trào ra rồi ngưng thành hình một quả trứng gà. Một chưởng đánh ra phá quả trứng thành bảy mươi hai phần bằng nhau, bắn tới từng thanh kiếm.
Tinh huyết dính lên kiếm, nhập vào bên trong không còn tăm tích.
Lúc này, Hàn Lập thấy liên hệ với phi kiếm càng được củng cố thêm. Trước đó khí tức của phi kiếm phát ra khiến cảm giác khó chịu đã tan thành mây khói.
Hắn huy động song thủ, bảy mươi hai thanh phi kiếm lóe lên thanh quang, như đóm đóm gom lại, từ từ bay vào trong hỏa diễm, tiếp tục rừng rực cháy.
…
Nửa năm sau
Thanh quang đại trận bên ngoài Phù Sơn bị triệt hồi. Hàn Lập bước ra khỏi đại môn phủ đệ, khuôn mặt không nhìn ra cảm xúc nhưng trong lòng khẽ vui vẻ.
Tới lúc này, bảy mươi hai thanh Thanh trúc phong vân kiếm đã được tế luyện hoàn toàn. Khí tức và ngoại hình đã rực rỡ hẳn lên. Kiếm nguyên bác tạp trước đây đã hoàn toàn bị luyện hóa hấp thu. Phẩm chất từng thanh kiếm được tăng lên không ít.
Làm hắn thích thú chính là sau lần tế luyện này, các thanh phi kiếm nhận được tinh huyết nên liên hệ chặt chẽ hơn nhiều, khiến hắn cảm nhận được linh tính kinh người ẩn chứa bên trong.
Cảm giác rằng bảy mươi hai thanh phi kiếm không phải là pháp bảo nữa mà là một thứ có tương thông huyết mạch vậy.