258: mở hộp
...
"Mở! "
Hàn Lập trong miệng phát ra một tiếng quát nhẹ, hào quang phía trên pháp trận lập tức đại tác, từng sợi hắc quang như mũi tên nhỏ theo thiết kỳ màu đen bắn vào hộp ngọc màu tím.
Bên trong hộp ngọc, hào quang phù văn thu vào không còn lập loè, sau đó tiêu tán. Hoả diễm thiêu đốt bên ngoài hộp ngọc cũng dần dần nhỏ đi.
Hoả diễm phù lục triệt để dập tắt, đường vân trên hộp ngọc màu tím cũng dần dần ảm đạm biến mất, trên bề mặt hộp truyền đến một tiếng vang nhỏ "Bang", lại tự mở ra.
Hàn Lập thu Chân Ngôn Bảo Luân vào trong cơ thể, tay một trảo, hộp ngọc màu tím liền bay vút lên rơi vào lòng bàn tay của hắn.
Toàn bộ bên ngoài mật thất hắn đã sớm bố trí một tầng pháp trận cấm chế, cũng không lo bên trong hộp ngọc còn bố trí thủ đoạn gì làm bạo lộ vị trí của hắn.
Hắn ngưng thần nhìn lại, trong hộp ngọc toàn bộ trống rỗng, chỉ có ở đầu hộp nằm lặng yên một chồng giấy nhỏ màu vàng nhạt.
Hàn Lập thấy vậy thả thần thức quét qua, phát hiện bên trên không có thần niệm ấn ký, mới đưa tay nâng lên cẩn thận tra xét.
Chỉ thấy trên trang thứ nhất có ba chữ to "Thừa Uyển Đan" dùng cổ triện văn để viết, phía dưới chữ viết nhỏ hơn viết tên năm loại Linh Dược, cùng với phương pháp luyện chế.
Hàn Lập nét mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, quả nhiên như hắn sở liệu, trong hộp ngọc này đúng là chứa đan phương.
Xem qua trang thứ nhất, hắn lật tiếp mấy trang sau, lại xem qua hơn mười trang, kinh hỉ phát hiện những đan phương này đại bộ phận là đan phương Địa giai, kể cả Thừa Uyển Đan ở trang nhất, vậy mà có chừng bảy cái.
Bất quá, vừa nghĩ tới Bình Dao Tử đã có năng lực luyện chế ra Đạo Đan, hắn cũng bình thường trở lại.
Đã có bảy đan phương Địa giai này, cộng thêm Thống Nguyên Đan cùng Xuân Lâm Đan lúc trước, vậy thời gian dài tới hắn cũng không cần hao tâm tổn trí tìm kiếm đan phương rồi.
Căn cứ vào đan phương và miêu tả tính chất bên ngoài đan dược, Hàn Lập cơ bản xác định bình đan dược vàng óng ánh lúc trước lấy từ chỗ Bình Dao Tử chính là Thừa Uyển Đan không thể nghi ngờ.
Nói về phẩm cấp những đan dược này, tựa hồ từng cái so với Xuân Lâm Đan còn muốn cao hơn một ít, đương nhiên sử dụng Linh Dược tự nhiên không phải phàm phẩm, không nói đến chủng loại hiếm thấy, chủ linh tài số tuổi cũng đều cần năm sáu vạn năm trở lên.
May mắn chính là, Hàn Lập ở chỗ này chính là Phù Sơn Bí Cảnh, vốn là một bảo khố Linh Dược tự nhiên, rất nhiều Linh Dược cũng có thể tìm thấy nơi này, dùng thân phận của hắn, chỉ thu thập một ít Linh dược chưa đủ trăm năm trở lại, tông môn tự nhiên sẽ không hỏi đến.
Về sau hắn lại thông qua linh dịch bình nhỏ thúc ra chủ linh tài đủ tuổi, còn linh tài khác có thể thông qua Tiên Nguyên thạch mua sắm, chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.
Hàn Lập kiềm chế vui sướng trong lòng, cầm lấy hộp ngọc, định thu hồi những đan phương này. Bỗng khóe mắt đột nhiên quét qua hộp ngọc lần cuối, tựa hồ có chút khác thường.
Bàn tay hắn lật lên, lấy ra một thanh chuỷ thủ mỏng như lá liễu, đâm vào bìa góc hộp ngọc, nhẹ nhàng nạy ra.
Chỉ nghe "Két" một tiếng vang nhỏ.
Một ngọc bản màu tím bóng loáng như kính từ hộp ngọc bị nạy ra.
Hàn Lập cầm ngọc bản dày hơn không bao nhiêu so với trang giấy, đặt ở trước mắt cẩn thận đánh giá.
Ánh lửa chiếu rọi xuyên thấu qua mật thất, có thể thấy phía trên ngọc bản bóng loáng phân bố từng đạo đường vân dày đặc hết sức nhỏ, liên kết với nhau, phác thảo ra một bức đồ án hoa đoàn thập phần phức tạp.
Hàn Lập hai mắt khép lại, thần thức ngưng tụ cùng một chỗ phía trên ngọc bản dò xét.
Thần trí của hắn vừa mới chạm vào ngọc bản, trên mặt đồ án hoa đoàn lập tức nhộn nhạo lên một tầng kim sắc quang mang, từ đó bay ra một miếng kim sắc phù văn, trực tiếp đẩy thần trí của hắn ra ngoài.
Thử thêm vài lần đều bị như thế, hắn khẽ thở dài, đành phải tạm thời buông tha.
Hắn cũng không phải là không thể dùng thần thức cường đại cưỡng ép bài trừ, chỉ là trong nội tâm ẩn ẩn cảm thấy khối ngọc bản này tựa hồ rất có ẩn tình, không muốn nhấc lên phong hiểm hủy hoại ngọc bản mà thôi.
Rơi vào đường cùng, hắn đành thu ngọc bản cùng đan phương thả lại vào hộp ngọc.
Sau đó, bàn tay hắn lần nữa khẽ vỗ trước người, một đạo quang mang hiện lên, một thạch lô màu xám trắng cao hơn người bỗng hiện ra, "Binh" một tiếng rơi trên mặt đất.
...
"Mở! "
Hàn Lập trong miệng phát ra một tiếng quát nhẹ, hào quang phía trên pháp trận lập tức đại tác, từng sợi hắc quang như mũi tên nhỏ theo thiết kỳ màu đen bắn vào hộp ngọc màu tím.
Bên trong hộp ngọc, hào quang phù văn thu vào không còn lập loè, sau đó tiêu tán. Hoả diễm thiêu đốt bên ngoài hộp ngọc cũng dần dần nhỏ đi.
Hoả diễm phù lục triệt để dập tắt, đường vân trên hộp ngọc màu tím cũng dần dần ảm đạm biến mất, trên bề mặt hộp truyền đến một tiếng vang nhỏ "Bang", lại tự mở ra.
Hàn Lập thu Chân Ngôn Bảo Luân vào trong cơ thể, tay một trảo, hộp ngọc màu tím liền bay vút lên rơi vào lòng bàn tay của hắn.
Toàn bộ bên ngoài mật thất hắn đã sớm bố trí một tầng pháp trận cấm chế, cũng không lo bên trong hộp ngọc còn bố trí thủ đoạn gì làm bạo lộ vị trí của hắn.
Hắn ngưng thần nhìn lại, trong hộp ngọc toàn bộ trống rỗng, chỉ có ở đầu hộp nằm lặng yên một chồng giấy nhỏ màu vàng nhạt.
Hàn Lập thấy vậy thả thần thức quét qua, phát hiện bên trên không có thần niệm ấn ký, mới đưa tay nâng lên cẩn thận tra xét.
Chỉ thấy trên trang thứ nhất có ba chữ to "Thừa Uyển Đan" dùng cổ triện văn để viết, phía dưới chữ viết nhỏ hơn viết tên năm loại Linh Dược, cùng với phương pháp luyện chế.
Hàn Lập nét mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, quả nhiên như hắn sở liệu, trong hộp ngọc này đúng là chứa đan phương.
Xem qua trang thứ nhất, hắn lật tiếp mấy trang sau, lại xem qua hơn mười trang, kinh hỉ phát hiện những đan phương này đại bộ phận là đan phương Địa giai, kể cả Thừa Uyển Đan ở trang nhất, vậy mà có chừng bảy cái.
Bất quá, vừa nghĩ tới Bình Dao Tử đã có năng lực luyện chế ra Đạo Đan, hắn cũng bình thường trở lại.
Đã có bảy đan phương Địa giai này, cộng thêm Thống Nguyên Đan cùng Xuân Lâm Đan lúc trước, vậy thời gian dài tới hắn cũng không cần hao tâm tổn trí tìm kiếm đan phương rồi.
Căn cứ vào đan phương và miêu tả tính chất bên ngoài đan dược, Hàn Lập cơ bản xác định bình đan dược vàng óng ánh lúc trước lấy từ chỗ Bình Dao Tử chính là Thừa Uyển Đan không thể nghi ngờ.
Nói về phẩm cấp những đan dược này, tựa hồ từng cái so với Xuân Lâm Đan còn muốn cao hơn một ít, đương nhiên sử dụng Linh Dược tự nhiên không phải phàm phẩm, không nói đến chủng loại hiếm thấy, chủ linh tài số tuổi cũng đều cần năm sáu vạn năm trở lên.
May mắn chính là, Hàn Lập ở chỗ này chính là Phù Sơn Bí Cảnh, vốn là một bảo khố Linh Dược tự nhiên, rất nhiều Linh Dược cũng có thể tìm thấy nơi này, dùng thân phận của hắn, chỉ thu thập một ít Linh dược chưa đủ trăm năm trở lại, tông môn tự nhiên sẽ không hỏi đến.
Về sau hắn lại thông qua linh dịch bình nhỏ thúc ra chủ linh tài đủ tuổi, còn linh tài khác có thể thông qua Tiên Nguyên thạch mua sắm, chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.
Hàn Lập kiềm chế vui sướng trong lòng, cầm lấy hộp ngọc, định thu hồi những đan phương này. Bỗng khóe mắt đột nhiên quét qua hộp ngọc lần cuối, tựa hồ có chút khác thường.
Bàn tay hắn lật lên, lấy ra một thanh chuỷ thủ mỏng như lá liễu, đâm vào bìa góc hộp ngọc, nhẹ nhàng nạy ra.
Chỉ nghe "Két" một tiếng vang nhỏ.
Một ngọc bản màu tím bóng loáng như kính từ hộp ngọc bị nạy ra.
Hàn Lập cầm ngọc bản dày hơn không bao nhiêu so với trang giấy, đặt ở trước mắt cẩn thận đánh giá.
Ánh lửa chiếu rọi xuyên thấu qua mật thất, có thể thấy phía trên ngọc bản bóng loáng phân bố từng đạo đường vân dày đặc hết sức nhỏ, liên kết với nhau, phác thảo ra một bức đồ án hoa đoàn thập phần phức tạp.
Hàn Lập hai mắt khép lại, thần thức ngưng tụ cùng một chỗ phía trên ngọc bản dò xét.
Thần trí của hắn vừa mới chạm vào ngọc bản, trên mặt đồ án hoa đoàn lập tức nhộn nhạo lên một tầng kim sắc quang mang, từ đó bay ra một miếng kim sắc phù văn, trực tiếp đẩy thần trí của hắn ra ngoài.
Thử thêm vài lần đều bị như thế, hắn khẽ thở dài, đành phải tạm thời buông tha.
Hắn cũng không phải là không thể dùng thần thức cường đại cưỡng ép bài trừ, chỉ là trong nội tâm ẩn ẩn cảm thấy khối ngọc bản này tựa hồ rất có ẩn tình, không muốn nhấc lên phong hiểm hủy hoại ngọc bản mà thôi.
Rơi vào đường cùng, hắn đành thu ngọc bản cùng đan phương thả lại vào hộp ngọc.
Sau đó, bàn tay hắn lần nữa khẽ vỗ trước người, một đạo quang mang hiện lên, một thạch lô màu xám trắng cao hơn người bỗng hiện ra, "Binh" một tiếng rơi trên mặt đất.
