[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

lizziehuongnguyen

Phàm Nhân
Ngọc
8,14
Tu vi
0,00
Để được đăng bản dịch em phải có account. Muốn có account em phải dịch tầm 20 chương, anh cũng kg rõ lắm.
Bản này của em dịch cũng được, nhưng có một vài lỗi chính tả, dù sao thì vẫn phải biên lại. Chưa đăng được luôn đâu em.
Em cứ tiếp tục tham gia dịch nhé.
Em gõ tay mà. Trc giờ toàn gõ rồi đưa lên mấy a edit lại, rà lỗi chính tả chứ còn chả biết cái rà lỗi chính tả của word cơ. :cuoichet:. Rảnh thì dịch 1-2 chương cho vui thôi chứ 6 ngày tiếp theo đi bay còn chả đọc đc truyện chứ đừng nói đến dịch:chaothua:
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Em gõ tay mà. Trc giờ toàn gõ rồi đưa lên mấy a edit lại, rà lỗi chính tả chứ còn chả biết cái rà lỗi chính tả của word cơ. :cuoichet:. Rảnh thì dịch 1-2 chương cho vui thôi chứ 6 ngày tiếp theo đi bay còn chả đọc đc truyện chứ đừng nói đến dịch:chaothua:
Em hay bay chuyến nào thế?
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Lão ko tuyển thêm người vào dịch, lát còn 2 ta à, tên đạo hữu @Tùy Phong xuất hiện sung sung được thời gian thì bế quan mất rồi :D
Để đăng tuyển nhân sự dịch nhé. Yêu cầu bằng cấp gì kg? Tốt nghiệp lớp tiếng Việt, chính tả trường làng nhể, ưu tiên đối tượng hay đọc truyện kiếm hiệp, ít xem truyện tranh, trừ 7 viên ngọc rồng? :5cool_big_smile:
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Để đăng tuyển nhân sự dịch nhé. Yêu cầu bằng cấp gì kg? Tốt nghiệp lớp tiếng Việt, chính tả trường làng nhể, ưu tiên đối tượng hay đọc truyện kiếm hiệp, ít xem truyện tranh, trừ 7 viên ngọc rồng? :5cool_big_smile:
Đại học chữ to được rồi, ưu tiên Tiên Tử nha :004:
 

sakerprond

Phàm Nhân
Ngọc
65,96
Tu vi
0,00
Để đăng tuyển nhân sự dịch nhé. Yêu cầu bằng cấp gì kg? Tốt nghiệp lớp tiếng Việt, chính tả trường làng nhể, ưu tiên đối tượng hay đọc truyện kiếm hiệp, ít xem truyện tranh, trừ 7 viên ngọc rồng? :5cool_big_smile:
Ồ lâu rồi ko thấy tên nila32, cả tùy phong, khongpjt, hàn lâm nhi nữa. Lão thật là tuyệt, gần như 1 mình gánh cả team
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
e không biết đăng lên reader như nào:chaothua: mà e chưa thấy c215 lên nữa nên post vào đây vậy.

Chương 216 : Chung Minh Thanh Khởi.

Converter: Thiếu t.ư Mệnh.

Dịch giả: lizzie hương nguyễn.

“ Sơn cốc bị phong bế đến nay khiến những linh điền ngày trước bị bỏ hoang, Tôn Bất Chính, từ hôm nay ngươi cùng một ít người bắt tay vào quản lý những linh điền này đi.” Hàn Lập suy nghĩ một chút rồi phân phó.

“ Vâng, không biết Lệ trưởng lão tính toán sẽ gieo trồng những loại dược thảo nào?” Tôn Bất Chính lên tiếng hỏi.

“ Các ngươi hãy cải tạo những linh điền này trước, về phần những thứ khác ta tự có cách sắp xếp.” Hàn Lập nói.

Mọi người đáp ứng ngay lập tức rồi liền muốn quay người lui ra.

“ Thiển Thiển, ngươi đi theo ta một lát.” Hàn Lập bỗng nhiên mở miệng, sau đó xoay người hướng về phái động phủ.

“ Vâng!” Mộng Thiển Thiển hơi ngẩn ra, rồi mặt hiện lên một tia mừng rỡ, trên thân vang lên vô số thanh âm đinh đông thanh thúy.

Không bao lâu sau, hai người Hàn Lập xuất hiện bên trong gian thạch thất động phủ. Trong thạch thất có một pháp trận tụ linh lớn chừng ba trượng khiến cho Thiên Địa Linh Khí cực kì dồi dào, mà ở trung tâm pháp trận có một quả trứng lớn màu trắng nằm yên tĩnh.

Mộng Thiển Thiển vừa bước vào gian thạch thất, trên mặt vẫn còn vẻ hưng phấn xen lẫn tò mò nhưng sau khi nhìn thấy quả trứng khổng lồ màu trắng khiến đôi mắt đẹp liền bị hấp dẫn tại đây. Trải qua hơn ba mươi năm bồi dưỡng, sinh cơ của quả trứng này ngày càng mạnh nhưng vẫn chưa có dấu hiệu nở.

Môi thiếu nữ mấp máy như muốn hỏi gì đó nhưng lại nghĩ đến dặn dò của huynh trưởng thì lại vội vàng ngậm miệng lại, lẳng lặng đứng đợi ở một bên, đợi Hàn Lập phân phó.

“ Thiển Thiển, nhiệm vụ tiếp theo của ngươi chính là thay ta nghĩ biện pháp ấp nở quả trứng này, ngươi tu luyện công pháp Hỏa thuộc tính, hôm nay đã ngưng tụ thành công Nguyên Anh, cũng có chút thành tựu. Hiện nay ngươi có thể tự do ra vào động phủ cùng gian thạch thất này. Nhớ kỹ, chuyện này không được phép nói cho người ngoài, cho dù là huynh trưởng của ngươi cũng không được, hiểu chưa?” Hàn Lập nhìn quả trứng màu trắng hồi lâu mới mở miệng phân phó. Vừa dứt lời, liên vung tay áo lên, một thẻ ngọc cùng vòng tay trữ vật liền rơi vào trong tay Mộng Thiển Thiển.

“ Vâng! Thiển Thiển sẽ giữ kín như bưng, đem toàn lực hoàn thành nhiệm vụ Lệ trưởng lão phân công.” Mộng Thiển Thiển hai tay đón lấy thẻ ngọc cùng vòng tay trữ vật, vội vàng đáp.

Hàn Lập nhẹ gật đầu, sau đó liền rời khỏi động phủ về phía chân núi. Sau một lát, hắn xuất hiện tại hỏa mạch dưới mặt đất trong động đá vôi. Nơi nay so với mấy chục năm trước, không khí ẩn chứa hỏa thuộc tính linh khí đã ổn định hơn không ít nhưng vẫn cực kì nóng khiến không trung như đang bị thiêu đốt.

Nham tương màu bạc cuồn cuộn trên không cùng chiếc kén lớn màu đỏ trôi nổi trên dòng sông lửa đỏ đang không ngừng cắn nuốt Hỏa Diêm Chi Lực xung quanh. Hàn Lập thả ra thần thức cám ứng Tinh Viêm Hỏa Điểu phía trong, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.

Hấp thu nhiều Hỏa Diễm Chi Lực tinh thuần trong lòng đất nhiều năm như vậy khiến Tinh Viêm Hỏa Điểu khôi phục không ít, tin tưởng chỉ cần nghỉ ngơi đủ thời gian thì uy năng cùng linh tính tăng thêm vài phần cũng không phải là không thể.

Tựa hồ cảm ứng được Hàn Lập đến gần, phía trong kén lớn phát ra ấy tiếng kêu thanh thúy rồi nhẹ lắc lư vài cái.

“ Ngươi hãy ở chỗ nãy khôi phục, không cần vội vã ra ngoài.” Hàn Lập mỉm cười nói. Lời nói của hắn tựa hồ có tác dụng, kén lớn lại yên tĩnh trở lại. Hàn Lập nhìn kén lớn một lát, liền quay người muốn ly khai.

Vào thời khắc này, phía dưới hang động lại kịch liệt lắc lư. Một cỗ lực lượng vô hình khổng lồ bung ra từ dưới nền đất cuồn cuộn tràn đến giống như thủy triều. Đỉnh động quật mãnh liệt rung động, vô số đá vụn màu đỏ rơi xuống như mưa. Mặc dù lấy tu vi của Hàn Lập hiện giờ cũng bị cỗ lực lượng khổng lồ này chấn nhiếp khiến sắc mặt hơi đổi.

Sau một khắc, dị biến lại xảy ra!

Đông!

Chỉ nghe một thanh âm đinh tia nhức óc, phảng phất giống như một tiếng chuông khổng lồ truyền đến từ sâu trong lòng đất. Động quật dưới mặt đất kịch liệt chấn động, nham tương màu bạc trong động dâng cao lên vài chục trượng khiến nham tương nóng bỏng bắn ra bốn phía. Kén lớn trên không trung cũng lắc lư vài cái rồi lập tức khôi phục bình thường.

“ Đây là...”

Hàn Lập lập tức nhớ lại lời đồn đại về Chung Minh sơn mạch. Nghe nói nơi đây thỉnh thoảng truyền ra một hai tiếng nổ mạnh kì quái giống như tiếng chuông vang truyền từ dưới mặt đất nên mới có tên như vậy. Hắn đi vào Chúc Long Đạo nhiều năm như vậy nhưng vẫn chưa nghe thấy Địa Đế Chung Minh ( tiếng chuông lớn dưới đất), không thể tin được hôm nay lại trùng hợp nghe được, quả giống như lời đồn đại.

Chẳng qua lực lượng truyền ra từ dưới mặt đất tựa hồ không giống như mặt đất va chạm nhau. Hàn Lập nhíu mày suy nghĩ rồi lại cười cười lắc đầu. Cho dù duyên cớ là gì thì nhưng việc này đều không liên hệ với hắn, hắn còn nhiều việc đâu đầu hơn cần giải quyết.

Hàn Lập liếc nhìn kén lớn rồi quay người đi ra ngoài. Hắn vừa bước đi thì thân thể bỗng quay lại nhanh như chớp, lam quang trong mắt lóe lên rồi biến mất. Bởi vì hắn quay người quá nhanh khiến không khí vang lên tiếng vang sột soạt, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chặm vào hồ dung nham trước mặt.

Mặc dù chỉ trong một cái chớp mắt nhưng hắn cũng đã nhìn thấy dưới đáy hồ dung nham có hình ảnh một cái bóng màu đỏ cực lớn lóe lên. Bóng đỏ giống như có đuôi, lóe lên một cái rồi biến mất ngay, tốc độ nhanh kinh người. Sắc mặt Hàn Lập biến thành ngưng trọng. Từ lúc phát hiện ra manh mới, thần thức của hắn cũng tràn ra nhưng không thể phát hiện được tung tích bóng đỏ kia. Giờ phút này các loại khí tức dưới lòng đất cực kì lộn xộn, ảnh hưởng lớn đến phạm vi cảm ứng thần thức của hắn.

“ Đó là vật gì?” trong lòng Hàn Lập tràn ngập điểm khả nghi. Hắn đứng nguyên tại chỗ thật lâu rồi mời ngẩng đầu nhìn xung quanh, khóe miệng mỉm cười.

Xem ra Chung Minh sơn mạch này so với mình tưởng tượng còn phức tạp hơn nhưng mặc dù có dị thường gì thì với Tinh Viêm Hỏa Điểu mà nói cũng không tạo thành uy hiếp gì. Hàn Lập nghĩ vậy liền xoay người, đi ra khỏi động quật.

Mấy canh giờ sau, Thái Huyền Điện tại đỉnh Vân Phong.

Bên trong đại điện, hai vách đá xanh – trắng lúc trước chen đầy trưởng lão cùng đệ tử, ai ai ccũng ngửa cổ nhìn chung quanh vách đá, muốn tìm ra nhiệm vụ thích hợp cho mình.

Mà tại vách đá màu vàng phía sau đại điện cũng không có huyên náo như vậy, chỉ có vẻn vẹn mấy tên Chân Tiên cảnh tu sĩ đứng, nhíu màu khó chịu rồi thở dài.

“ Muốn tìm một ít nhiệm vụ phù hợp mà sao lại khó khăn như vậy...’ một lão già râu bạc trắng mặc trang phục Trưởng lão than thở rồi phất tay áo rời đi.

Một thanh niên khác cung mặc trang phục Trưởng lão đi lướt qua lão rồi dừng lại phía trước vách đá.

Đúng là Hàn Lập.

Hắn ngửa đầu nhìn vách đá, nhìn từ trên xuống, cũng giống như những người khác, lông mày dần dần nhíu lại. Những nhiệm vụ ghi trên vách đá này không phải ban thưởng không xứng với độ khó kahắn mà chính là thời gian hoàn thành quá dài, cũng khó trách nhưng cái trưởng lão Chân Tiên Cảnh kia đều lắc đầu than thở không dứt.

Đương nhiên trong số đó dễ thấy nhất chính là đem < Chân Ngôn Hóa Luân Kinh> tu đến tầng thứ hai rồi. Nhưng lúc này truyền đếnmột tiếng kêu nhẹ từ phía sau lưng hắn.

“ Ồ, không phải là Lệ huynh đây sao?”

Hàn Lập nghe vậy liền quay lại nhìn, hai thân ảnh quen thuộc sóng vai đi tới , đại hán râu quai nón mở miệng nói chuyện chính là nội môn trưởng lão cùng mình tham dự nhiệm vụ của Hùng Sơn ngày trước.

“ Ha ha, nguyên lại là Nam huynh, Lư huynh, lâu ngày không gặp.” Hàn Lập hướng hai người chắp tay thi lễ.

“ Đúng vậy, vài ngày trước nghe Kỳ huynh nói ngươi còn bế quan, không ngờ hom nay đã xuất quan rồi a.” Đại hán râu quai nón cúi chào, vừa cười vừa nói.

“ Lệ huynh, ngươi đúng là chịu khó, mới xuất quan không nghỉ ngơi mấy ngày mầ đã lập tức đến đây nhận nhiệm vụ?” Trưởng lão họ Lư cũng chắp tay chào, trêu ghẹo.

“ Nếu không phải kỳ hạn nhiệm vụ chấp sự tông môn sắp hết, ta liền đến đây nhận nhiệm vụ rồi mau chóng hoàn thành a.” Hàn Lập lắc đầu nói. Kết quả hai người kia nghe xong liền liếc nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra tia quái dị.

“ Khụ khụ... Lệ huynh, ngươi thực muốn làm ba lượt nhiệm vụ này?” Đại hán râu quai nón ho khan hai tiếng, mở miệng hỏi.

“ Đúng vậy, thời điểm lúc nhập môn đã chọn như vậy... Thế nhưng có gì không ổn sao?” Hàn Lập nhìn thấy thần sắc kì quái đó, nghi ngời hỏi.

“ Cái này... Nhiệm vụ chấp sự tông môn thông thường tuy nói ban thưởng luôn luôn không tệ nhưng đạt được đủ điều kiện trước nay đều có chút hà khắc, muốn hoàn thành cũng không dễ dàng, không chỉ hao thời gian hao lực mà còn mạo hiểm không nhỏ a.” Đại hán râu quai nón giải thích.

‘ Đúng vậy a, cái này chính là khác biệt giữa nhiệm vụ đảm nhiệm chấp sự nghìn năm cùng trăm năm. Dù sao nhiệm vụ trăm năm cấp đến còn tùy vận khí, tùy thuộc vào bề trên sắp xếp, phải tiếp nhiệm vụ gì đều không thể thay đổi. Theo ý kiến của Lư mỗ thì còn chẳng bằng tiếp nhận nhiệm vụ nghìn năm ở chỗ này kiếm ít điểm công lao rồi.” Lư trưởng lão bổ sung.

“ Thì ra là thế... Đa ta hai vị đạo hữu chỉ bảo. Hôm này trên vách đá này tạm thời không có nhiệm vụ nào thích hợp, tại hạ trước tiên cân nhắc chút, không biết tiếp nhận nhiệm vụ ở nơi nào?” Hàn Lập khẽ thở dài, lập tức hỏi.

“ Nếu như thế, chúng ta cũng không khuyên nhiều nữa. Bên trái hậu viện Thái Huyền Điện có một phòng góc Thiên Điện, Lệ huynh đi vào trong đó là nhận được.” Đại hán râu quai nón mở miệng nói.

“ Đa tạ, Lệ mỗ đi liền.” Hàn Lập chắp tya hướng hai người rồi quay người rời đi.

Hắn đi qua thạch bích màu vàng rộng lớn rồi men theo vách tường theo một đường nhỏ đi ra bên ngoài, đi tời hậu điện Thái Huyền Điện, quẹo trái, quả nhiên thấy được lối vào Thiên Điện.

Hắn ngẩng đầu nhìn cửa điện bị che đi một nửa, nhẹ nhàng đẩy ra tiến vào trong điện. Diện tích thiên điện không lớn, so sánh cùng phòng khách nhỏ của Hàn Lập chênh lệch cũng không nhiều, trên nóc nhà còn mở một cái giếng trời, giờ phút này đang có chùm tia sáng mặt trời rủ xuống chiếu rọi một bồn hoa phía trên án kỷ gỗ lim.

Bồn hoa này cao chừng nửa xích, giống như cây tùng cổ, toàn thân óng ánh, dưới ánh mặt trời lộ ra tinh thể lóng lánh, từng nhánh cây màu vàng kéo dài từ gốc đến ngọn lóe lên từng điểm lấp lánh ánh sáng

Hàn Lập nhìn lại liền thấy vật này Linh khí dạt dào, tựa hồ giống như Linh dược có linh tính. Chỉ đáng tiếc rằng phương pháp trồng Linh Dược này hắn cũng không nhận ra, nhất thời không thể dời mắt đi được.
Tiên nữ dịch cũng chuẩn nhưng vướng vài lỗi chính tả :)
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top