[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
ta lỡ dịch xong 178 rồi ^^ thôi dịch luôn 179 cũng đc ^^
Chương 178 : Bạng khẩu thủ châu (cướp ngọc trong miệng trai)

Trận Lôi Bạo thanh thế to lớn này kéo dài rất lâu, đến bây giờ còn không có ý tứ muốn ngừng lại.

Ở trung tâm vòng xoáy, hai mảnh vỏ Cự Bạng có chút khép mở, phun ra hạt châu màu tím bị từng đạo hồ quang điện quấn quanh, những đạo hồ quang điện này đan xen với nhau, mơ hồ hình thành một miệng lớn lôi điện thôn phệ lấy vô tận lôi điện chi lực chung quanh.

Hiển nhiên, bên trong Thiên Địa Lôi đình uy thế to lớn này, là nơi tu luyện lý tưởng nhất của nó.

Vào thời khắc này, một tiếng kêu quái dị từ đằng xa truyền đến!

Thanh âm này to rõ chói tai, mặc dù trong tiếng lôi minh vô cùng vô tận chung quanh cũng không thể che giấu được.

Vỏ Cự Bạng bỗng nhiên khẽ động, một điểm quang đoàn xanh biếc tại góc tối vỏ sò hiển hiện ra, tựa hồ là con mắt Cự Bạng, đang hướng về nơi thanh âm truyền đến mà nhìn lại.

Chỉ thấy xa xa phía chân trời, một bóng đen to lớn trong Lôi Bạo xuất hiện nhanh chóng tới gần, trong nháy mắt đã đến phụ cận.

Một đầu Cự Kình màu tím to lớn như một hòn đảo, hai con mắt to lớn gắt gao nhìn chằm chằm vào viên châu màu tím tại đỉnh đầu Cự Bạng, toát ra một tia tham lam.

Trên thân phát ra một loại khí tức bàng nhiên làm người ta kinh hãi, lại mơ hồ phía trên Cự Bạng.

Cự Bạng cũng không có lập tức thu hồi viên châu màu tím, mà vỏ sò bỗng nhiên khởi động, từ đó phun ra hai đạo lôi điện màu tím vừa thô vừa to, phảng phất như hai đầu trường Long lôi điện hướng về Cự Kình hung hăng đánh tới.

Xoẹt!

Những nơi lôi điện Màu tím đi qua, hư không điên cuồng rung động, một cỗ khí tức khét lẹt lan ra, tựa hồ hư không cũng bị lôi điện màu tím này đốt cháy.

Trong mắt Cự Kình hiện ra một tia ngưng trọng, tựa hồ không dám khinh thường hai đạo lôi điện này, miệng lớn mở ra, lộ ra đầy răng nanh to lớn trắng như tuyết, hung hăng cắn vào hai cái màu tím lôi điện.

Trên hàm răng tuyết trắng của nó đột nhiên hiện ra một tầng điện mang đen kịt, sau đó mãnh liệt khép lại, trực tiếp đem hai cái lôi điện cắn thành hai đoạn.

Một hồi Lôi đình nổ mạnh đồm độp, hai đầu lôi điện màu tím tán loạn ra.

Trên sống lưng Cự Kình hiện ra một cái không động đen kịt, bên trong hắc quang lóe lên, một đạo tia chớp đen sì như mực từ đó phun ra, lóe lên hóa thành một đầu Giao màu đen chừng mấy trăm trượng Lôi, quanh thân tiếng sấm cuồn cuộn, giương nanh múa vuốt hướng về Cự Bạng đánh tới, trong chớp mắt liền đến trước người nó.

Cự Bạng gầm nhẹ một tiếng, viên châu màu tím tại đỉnh đầu đình chỉ thôn phệ lôi điện chung quanh, nhoáng một cái xuất hiện ở trước người, cùng Lôi Giao màu đen lao đến ầm ầm chạm vào nhau.

Một tiếng sấm sét long trời lở đất!

Lôi Giao màu đen bạo liệt ra, hóa thành từng đạo tia chớp đen kịt dài ngắn không đồng nhất, trong khoảnh khắc bao phủ phạm vi hơn mười dặm chung quanh, đem Cự Bạng cuốn vào bên trong, bao phủ mưa gió không lọt.

Từng đạo chói mắt điện mang đen kịt toán loạn, lôi minh, âm thanh bạo liệt đan xen ở một chỗ, thanh thế cực kỳ to lớn.

Bất quá vào thời khắc này, vô số hồ quang điện đen kịt đột nhiên như trường kình hấp thủy hướng một chỗ hội tụ lại, trong nháy mắt liền đều biến mất, tựa hồ bị vật gì cắn nuốt.

Thân ảnh Cự Bạng một lần nữa hiện ra, trên người một vết thương cũng không có.

Bên trên viên cầu màu tím trước người giờ phút này lóe ra một hai đạo điện mang màu đen, hiển nhiên chính là vật này cắn nuốt uy lực cực lớn của lôi điện màu đen.

Cự Kình phát ra một tiếng rống giận, cái đuôi to lớn quất xuống, toàn thân hiện ra từng đạo hắc sắc điện mang, thân hình to lớn phảng phất một khối thiên thạch, hướng về Cự Bạng hung hăng đánh tới.

Cự Bạng không yếu thế chút nào, phía trên mảnh vỏ cũng hiện ra từng đạo màu tím điện mang, nghênh đón tiếp lấy.

Hai đầu cự vật khổng lồ tại trên mặt biển chém giết, tiếng nổ mạnh động trời đại tác, cuồng lôi từng trận, hư không phụ cận rung động không thôi, nhấc lên từng trận phong bạo to lớn.

Trong lúc hai đầu Cự thú kịch đấu không chú ý tới, trong hư không hơn mười dặm bên ngoài đứng đấy một bóng người mơ hồ, chính là Hàn Lập lặng yên mà ẩn núp.

Hắn giờ phút này thu liễm toàn bộ khí tức toàn thân, dưới sự gia trì của Thái Nhất Hóa Thanh Phù, cho dù có người đứng bên cạnh gang tấc, trừ phi thần thức chi lực có thể siêu việt hắn, nếu không căn bản không thể phát hiện được.

Hắn giờ phút này, nhìn không rời mắt trận kịch đấu long trời lỡ đất trên mặt biển phía xa.

Hắn rõ ràng cảm nhận được chấn động pháp tắc kinh người trong viên cầu màu tím kia, trong mắt hiện lên một tia nóng như lửa.

Như hắn không có phán đoán sai, trong viên cầu kia tản mát ra hẳn là lôi điện pháp tắc, lúc trước hắn cũng đã gặp một ít tài liệu trân quý ẩn chứa pháp tắc chi lực, nhưng vô luận là cái kia Bán Nhân Mã thú độc nhãn, hay vẫn là Thổ Tôn Quả, Ngưng Hải Tinh, ẩn chứa pháp tắc chi lực đều xa xa không cách nào cùng viên cầu này so sánh.

Đầu Cự Bạng này vì bồi luyện vật ấy, chỉ sợ đã hao phí thời gian không biết bao nhiêu vạn năm rồi.

Hàn Lập nhẹ hít một hơi, kềm chế nội tâm kích động, bảo trì hình thái hư vô, chậm rãi hướng về hai đầu Cự thú tới gần.

Theo như hắn phán đoán, Cự Bạng hẳn là Chân Tiên sơ kỳ cảnh giới, Lôi Kình thì là Chân Tiên trung kỳ thực lực, đương nhiên đây chỉ là đối với Nhân tộc tu sĩ mà nói, bọn chúng thành Tiên Linh thú bực này bởi vì Tiên phú dị bẩm, số lượng Tiên Linh Lực trong cơ thể vượt xa Nhân tộc tu sĩ cùng giai, hoàn toàn có thể đối đầu với tu sĩ cao hơn chính mình một cảnh giới mà không rơi vào hạ phong.

Cùng bọn chúng chém giết, hắn tuy rằng không sợ, bất quá cũng vô cùng phiền toái.

Làm sao có thể dùng tốc độ cũng không nhanh đến giữa cả hai đạt được vật ấy, cũng bình yên rời đi, là vấn đề hắn cân nhắc trước mắt.

Mười dặm!

Chín dặm!

Tám dặm!

Hàn Lập chậm rãi đến gần, bất quá hắn không có chú ý tới những sương mù màu tím cực nhạt tràn ngập chung quanh Cự Bạng kia, thân thể hư vô cùng nó đụng chạm một chút.

Nhưng vào lúc này, thân hình Cự Bạng trong chém giết bỗng nhiên vòng một cái, đoàn lục quang che giấu trong vỏ sò kia đột nhiên sáng ngời, đột nhiên hướng về chỗ Hàn Lập trông lại.

Sau một khắc, vỏ sò đột nhiên mở ra, một đạo tử sắc thiểm điện vừa thô vừa to dùng xu thế nhanh như chớp, hướng về chỗ Hàn Lập hung hăng bổ tới.

"Không tốt, bại lộ!"

Hàn Lập sắc mặt lạnh lẽo, trên người hiện ra từng đạo lôi điện màu bạc, đột nhiên hóa thành một đạo màu bạc Lôi quang, suýt soát tránh thoát lôi điện màu tím, trong chớp mắt xuất hiện chính giữa hai đầu Cự thú, phất tay bắt được viên cầu màu tím kia, liền muốn đem nó một phát nhấc tới.

Hắn biến sắc, viên cầu nhỏ này thình lình nặng vô cùng, phảng phất một tòa Thiết Sơn to lớn.

Dùng lực lượng thân thể mạnh mẽ của hắn, vậy mà cũng không thể nhấc lên!

Một màn đột ngột, lập tức khiến cho Cự Bạng cùng Lôi Kình nổi giận, lập tức ngừng tranh đấu lẫn nhau.

Đồm độp!

Hai đạo lôi điện thô to một đen một tím, đồng thời đánh về hướng Hàn Lập.

Không chỉ có như thế, phía trên viên cầu màu tím cũng mãnh liệt dâng lên từng đạo Lôi quang màu tím xoắn ốc quay quanh, phảng phất giống như từng chuôi Lôi Nhận màu tím, trảm tại bên trên bàn tay Hàn Lập.

Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, không có chút tránh né ý tứ.

Hắn khẽ quát một tiếng, toàn thân kim quang đại phóng, lập tức hóa thành hình thái Kim Sắc Cự Viên, bên ngoài thân hiện ra vô số lân phiến màu vàng, trên bàn tay cũng hiện ra từng mai lân phiến màu vàng.

Oanh oanh oanh!

Màu tím lôi điện, màu đen lôi điện đồng thời hung hăng bổ vào trên người Kim Sắc Cự Viên.

Xoẹt xoẹt!

thân hình kim sắc Cự Viên lảo đảo một cái, địa phương bị lôi điện bổ trúng lân phiến vỡ vụn, lộ ra da thịt bên trong, đã trở nên cháy đen một mảnh, bất quá miệng vết thương cũng không sâu.

Lôi điện Màu tím trên viên cầu trảm tại bàn tay bên trên Cự Viên, cũng đem lân phiến phía trên chém nát, máu tươi ùn ùn mà ra.

Kim Sắc Cự Viên không có chút nào để ý tới những thương thế này, đại thủ hung hăng một trảo, rút cuộc đem màu tím viên cầu nắm ở trong tay, sau đó thân hình to lớn như thiểm điện hướng về đằng sau bắn ngược đi.

Kim quang chói mắt từ bàn tay Cự Viên phát ra, bọc lại viên cầu màu tím, liền muốn cứng rắn chặt đứt liên hệ với Cự Bạng.

Viên cầu màu tím run rẩy kịch liệt, điện quang màu tím chợt hiện, đem bàn tay Cự Viên chiếu rọi thành hơi mờ màu tím, ý đồ giãy giụa thoát ra.

Rống rống!

Cự Bạng phát ra tiếng gầm cuồng nộ, thân hình to lớn bỗng nhiên từ vòng xoáy trên mặt biển bay lên, giống như một tòa núi lớn, hướng về Cự Viên đánh tới.

Thân giữa không trung, kia hai cái vỏ sò mở lớn, màu tím điện mang chói mắt từ phía trên hiện ra, lôi vân trên không trung trong từng đạo tia chớp rủ xuống, tụ lại phía trên hai cái vỏ sò.

Phía trên vỏ sò một hồi hào quang lưu chuyển, tất cả điện mang màu tím đều biến mất, hóa thành một tầng sáng sậm màu tím, tản mát ra nhàn nhạt tử mang, lại làm cho người nhìn kinh sợ.

hai cái vỏ Cự Bạng lần nữa khẽ động, hai đạo tử mang hình dáng loan nguyệt bắn ra, những nơi đi qua, hư không phảng phất giống như mặt nước, hiện ra từng đạo rung động mắt thường có thể thấy được, nhanh chóng vô cùng chém về phía Kim sắc Cự Viên.

Lôi Kình cũng rống giận hướng Cự Viên đánh tới, miệng lớn mở to, bên trong hiện ra vô số đạo lôi điện màu đen, ngưng tụ lại với nhau.

Cái miệng khổng lồ của Lôi Kình vừa phun, mười cái Lôi Cầu to lớn màu đen bắn ra, tản mát lôi điện khí tức làm cho người ta sợ hãi, cũng nhanh chóng hướng Cự Viên mà đánh tới.

Đồng tử Kim Sắc Cự Viên co rụt lại, nó bắn ngược ra tốc độ mặc dù nhanh, nhưng mà hai đầu Lôi Thú công kích nhanh hơn, trong chớp mắt liền đuổi kịp.

Kim Sắc Cự Viên không chút kinh hoảng, trên thân thể kim quang đại phóng, sau lưng hiện ra Kim Long, Thải Phượng, Lôi Bằng, Thanh Loan ... mấy cái pháp tướng hư ảnh to lớn, lập tức lóe lên đều dung nhập vào trong cơ thể.

Thân hình Cự Viên điên cuồng tăng lên, trong khoảnh khắc hóa thành một cái Ma Thần cao ngàn trượng, bên ngoài thân tử kim hào quang lưu chuyển, vô số tử kim lân phiến hiện ra, tản mát ra sát khí cực kỳ hung hãn làm cho người ta sợ hãi mà run rẩy.

Cuồng bạo lực lượng từ trên người bộc phát ra, khiến cho tử mang cùng Lôi Cầu bay đến cũng theo đó ngừng lại.

Cánh tay Ma Thần nắm viên cầu màu tím kia tử kim hào quang tỏa sáng, chỉ nghe âm thanh vỡ vụn nặng nề, điện mang màu tím bên trên viên cầu bị hung hăng nghiền nát, lộ ra bản thể, liên hệ cùng Cự Bạng bị cứng rắn cắt đứt.

Thân hình Cự Bạng run lên, trong mắt hiện ra vẻ oán độc cực độ, điên cuồng hét lên một tiếng, mười mấy đạo điện mang thô to màu tím bắn ra, hướng Ma Thần đánh tới.

Ma Thần lật tay đem viên cầu màu tím thu hồi, đồng thời trong tay hắn lóe lên hắc quang, nhiều ra một thanh trường đao màu đen, chính là món Hậu Thiên Tiên Khí của Phương Bàn.


Oanh!

Mặt ngoài trường đao màu đen hiện ra một tầng hắc mang chói mắt, thiên địa linh khí trong hư không phụ cận run lên, đều tụ lại sáp nhập vào trong hắc đao, hình thành một cái vòng xoáy Linh khí to lớn.

Màu đen trường đao lập tức mơ hồ điên cuồng biến lớn, hóa thành một cái cự đao màu đen cỡ trăm trượng.

Vô số phù văn đen kịt hiển hiện mà ra, giăng đầy trên thân đao, từng đợt vầng sáng màu đen hướng về chung quanh lan ra, trong đó xen lẫn chấn động pháp tắc chi lực mãnh liệt, hư không rung động.

Hàn Lập thấy cảnh này, trong mắt hiện ra một tia kỳ lạ.

Màu đen trường đao này trong tay Phương Bàn tuy uy lực không kém, nhưng tuyệt không có khí tượng kinh người như thế, chẳng lẽ Niết Bàn Thánh Thể cùng pháp tắc chi lực trong trường đao màu đen này càng thêm xứng đôi!

Những ý niệm này chỉ thoáng qua trong nội tâm Hàn Lập một cái rồi biến mất, cánh tay vừa thô vừa to của hắn đột nhiên chuyển động một vòng, hung hăng chém xuống.

Xoẹt xoẹt một tiếng vang thật lớn!

Phù văn Màu đen tuôn ra, một đạo đao quang màu đen hình loan nguyệt dài chừng mấy trăm trượng bắn ra, bay vụt đến cùng tử mang, Lôi Cầu đụng vào nhau.

Chỉ thấy hắc quang lập lòe, đao quang dùng xu thế dễ như trở bàn tay, đem những cái kia tử mang Lôi Cầu đơn giản quét qua biến mất.

Hơn thế uy lực Loan nguyệt hắc quang không giảm tiếp tục hướng Cự Bạng, Lôi Kình chém tới, pháp tắc chi lực khổng lồ ầm ầm tới, đem hai đầu Cự thú bao phủ vào, phụ cận hư không đột nhiên biến thành kiên cố gấp trăm lần, phảng phất biến thành kim thạch.

Thân hình hai đầu Cự thú lập tức đình chỉ bay tơi, tựa hồ trong lòng kiêng kỵ đối với một kích này.

Chỉ thấy hai cái vỏ Cự Bạng mãnh liệt khép lại, màu tím điện quang quanh người đại phóng, hình thành một cái Tử sắc Lôi Cầu to lớn, đem thân thể thủ hộ bên trong cực kỳ chặt chẽ.

Lôi Kình thì là điên cuồng hét lên một tiếng, miệng lớn mở rộng, một viên hắc cầu cỡ cối xay từ trong miệng phun ra, phía trên quấn quanh lấy từng đạo hắc sắc điện mang, tản mát ra khí tức khổng lồ.

Hắc cầu vừa bay ra, nhanh chóng biến lớn, trong nháy mắt biến lớn như ngọn núi lớn nhỏ, chắn trước người.

…………………….
Ok để ta biên. Đạo hữu dịch tiếp chương 179 nhé.
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Đạo hữu @Con nít sống lâu năm chắc phải tu luyện thêm. Dịch chưa ổn lắm. Mở lại mấy trang trước có đường link vào chỗ hướng dẫn dịch ý. Đọc thêm ở trong đó nhé. Không đọc không dịch được.
 
Hiện nay ta đang phải chịu thiên kiếp, tâm ma quấy nhiễu không thể chuyên tâm tu luyện!
Ta dịch xong chương 179 này sẽ bế quan một thời gian nếu vượt qua ta sẽ quay lại.
Chương 179: Đặt chân tân đại lục

Ầm ầm!

Loan nguyệt đao quang màu đen trảm tại trên thân Cự Bạng cùng với Lôi kình, một đoàn kiêu dương màu đen loá mắt không gì sánh được đột ngột xuất hiện, bao phủ hai đầu lôi thú.

Sau một khắc, kiêu dương ầm vang vỡ ra, phát ra một tiếng tiếng vang kinh thiên động địa, dẫn tới phụ cận hư không vặn vẹo một trận.

Từng vòng từng vòng gợn sóng màu đen như là vật hữu hình, hướng chung quanh lan ra, những nơi nó đi qua tất cả đều biến thành hư vô.

Một hồi lâu, những gợn sóng màu đen này mới dần tiêu tán, lộ ra thân ảnh Cự Bạng cùng Lôi kình.

Lôi điện màu tím trên người Cự Bạng đều đã biến mất, trên vỏ sò cũng hiện ra từng vết nứt, mơ hồ có huyết dịch màu lam từ trong những vết rạn này chảy ra.

Lôi kình nhìn càng thêm thê thảm, viên cầu màu đen kia giờ phút này thu nhỏ về kích thước trước đó, phía trên cũng hiện ra đạo đạo vết rạn.

Trên thân Cự kình vết thương chồng chất, thậm chí mấy đạo vết thương to lớn kéo dài từ đầu đến đuôi, may mắn những này vết thương đều không sâu, máu tươi nhuộm đỏ hải vực phụ cận.

Nhưng ở phía trước, thân ảnh Hàn Lập lại sớm đã là biến mất vô tung vô ảnh!

Vỏ sò mở ra một khe hở, lộ ra con mắt giống như lục quang kia, điên cuồng chớp động, tựa hồ có vẻ hơi sợ hãi chưa thể trấn định.

Mặc dù nó bị mất đồ vật hao tốn không ít tuế nguyệt để bồi dưỡng cô đọng, nhưng cuối cùng không ngại đến tính mệnh, lấy thọ nguyên lâu dài có thể lần nữa ngưng tụ ra.

Một bên khác, Lôi kình há miệng đem viên cầu màu đen hút vào trong bụng, đôi mắt lớn cũng quay tròn loạn chuyển, rõ ràng cũng có chút thấp thỏm lo âu.

Cùng lúc đó, Du Xà Lôi Bạo chung quanh cũng chậm rãi ngưng xuống.

Hai đầu cự thú lẫn nhau liếc nhìn lẫn nhau, tự nhiên đều không còn ý tứ tiếp tục tranh đấu, lúc này phân biệt quay người, chậm rãi tiềm nhập trong hải vực, theo hai cái phương hướng mà đi.

Lúc này, Khóa Hải Lôi Chu đã chạy đến mấy ngàn dặm bên ngoài, hư không trong phòng Hàn Lập lóe lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là Hàn Lập.

Hắn lại bày ra mấy tầng cấm chế trong phòng, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, lật tay lấy ra một vật, chính là trường đao màu đen kia, trong mắt hiện ra vẻ vui mừng.

Trận chiến ngày hôm nay, hắn cuối cùng rõ ràng mấy phần uy năng của hắc đao này, mặc dù lực phá hoại kinh người không cách nào so sánh cùng Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm, nhưng cuối cùng bản thân cũng đạt được một kiện Tiên khí vừa tay.

Bất quá đao này cùng hắn chưa chân chính tâm ý hợp nhất, còn cần luyện hóa một thời gian, mới có thể sử dụng càng thêm tiện tay.

Hàn Lập vừa nghĩ đến đây, há mồm phun ra một đoàn ngọn lửa màu xanh, bao trùm trường đao màu đen, đem nó nuốt vào trong bụng.

Hắn lập tức lần nữa vung tay lên, một viên cầu màu tím lớn cỡ đầu lâu xuất hiện trong tay.

Quả cầu này cũng không phải là tròn trịa hoàn mỹ, mà là hình bầu dục, toàn thân óng ánh như ngọc thạch, hiện ra màu tím sậm.

Giờ phút này mặt ngoài ngọc thạch màu tím không một tia lôi điện, tản mát ra một vầng sáng màu tím óng ánh mượt mà, từng tia lực lượng pháp tắc từ bên trong phát ra.

Hàn Lập nhíu mày, hắn vốn cho rằng quả cầu này là yêu hạch của Cự Bạng kia, không cẩn thận nhìn phía dưới, tựa hồ cũng không phải.

Tục truyền, yêu thú tu thành Chân Tiên cấp bậc yêu đan trong thể nội đã biến mất, giống như tu sĩ Nhân tộc đồng dạng chuyển hóa thành Nguyên Anh.

Mà sau khi bọn chúng lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc, phần lớn đều đem lực lượng pháp tắc bám vào nơi nào đó trên thân thể. Lúc trước hắn đánh chết Bán Nhân Mã Thái Phỉ, là đem Thời Gian Pháp Tắc bám vào trong một mắt.

Bất quá cũng có một chút yêu thú Chân Tiên cấp, tại lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc về sau, sẽ lấy lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc làm trung tâm, ngưng tụ tinh hoa thân thể, kết thành một viên yêu hạch.

Yêu hạch này đối với yêu thú Chân Tiên cấp mà nói, không liên quan đến tính mệnh giống như yêu đan, càng giống như một cái hình thức ban đầu của pháp bảo trời sinh.

Bởi vậy, mỗi một cái yêu hạch đều vô cùng trân quý.

Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều những thứ này, hai tay nắm lấy tinh cầu, Tiên linh lực từ thể nội chậm rãi rót vào trong đó.

Vầng sáng màu tím bên ngoài tinh cầu màu tím hơi sáng một chút, sau đó liền không có mảy may biến hóa.

Lông mày Hàn Lập cau lại, chợt hơi suy nghĩ, trên hai tay hiện ra đạo đạo hồ quang điện màu bạc, chui vào trong tinh cầu màu tím.

Xoẹt!

Tinh cầu màu tím lập tức đại phóng tử quang, từng đạo hồ quang điện màu tím lớn bằng cánh tay nổi lên, phát ra tiếng sấm rền oanh minh.

Trong tinh cầu cũng hiện ra đạo đạo tơ nhện điện quang màu tím yếu ớt, nhìn kỹ xuống rõ ràng là vô số phù văn do lôi điện tạo thành, không ngừng biến ảo các loại hình dạng, tản mát ra một cỗ lực lượng Lôi Điện Pháp Tắc mãnh liệt.

"Quả nhiên. . ."
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Hiện nay ta đang phải chịu thiên kiếp, tâm ma quấy nhiễu không thể chuyên tâm tu luyện!
Ta dịch xong chương 179 này sẽ bế quan một thời gian nếu vượt qua ta sẽ quay lại.
Chương 179: Đặt chân tân đại lục

Ầm ầm!

Loan nguyệt đao quang màu đen trảm tại trên thân Cự Bạng cùng với Lôi kình, một đoàn kiêu dương màu đen loá mắt không gì sánh được đột ngột xuất hiện, bao phủ hai đầu lôi thú.

Sau một khắc, kiêu dương ầm vang vỡ ra, phát ra một tiếng tiếng vang kinh thiên động địa, dẫn tới phụ cận hư không vặn vẹo một trận.

Từng vòng từng vòng gợn sóng màu đen như là vật hữu hình, hướng chung quanh lan ra, những nơi nó đi qua tất cả đều biến thành hư vô.

Một hồi lâu, những gợn sóng màu đen này mới dần tiêu tán, lộ ra thân ảnh Cự Bạng cùng Lôi kình.

Lôi điện màu tím trên người Cự Bạng đều đã biến mất, trên vỏ sò cũng hiện ra từng vết nứt, mơ hồ có huyết dịch màu lam từ trong những vết rạn này chảy ra.

Lôi kình nhìn càng thêm thê thảm, viên cầu màu đen kia giờ phút này thu nhỏ về kích thước trước đó, phía trên cũng hiện ra đạo đạo vết rạn.

Trên thân Cự kình vết thương chồng chất, thậm chí mấy đạo vết thương to lớn kéo dài từ đầu đến đuôi, may mắn những này vết thương đều không sâu, máu tươi nhuộm đỏ hải vực phụ cận.

Nhưng ở phía trước, thân ảnh Hàn Lập lại sớm đã là biến mất vô tung vô ảnh!

Vỏ sò mở ra một khe hở, lộ ra con mắt giống như lục quang kia, điên cuồng chớp động, tựa hồ có vẻ hơi sợ hãi chưa thể trấn định.

Mặc dù nó bị mất đồ vật hao tốn không ít tuế nguyệt để bồi dưỡng cô đọng, nhưng cuối cùng không ngại đến tính mệnh, lấy thọ nguyên lâu dài có thể lần nữa ngưng tụ ra.

Một bên khác, Lôi kình há miệng đem viên cầu màu đen hút vào trong bụng, đôi mắt lớn cũng quay tròn loạn chuyển, rõ ràng cũng có chút thấp thỏm lo âu.

Cùng lúc đó, Du Xà Lôi Bạo chung quanh cũng chậm rãi ngưng xuống.

Hai đầu cự thú lẫn nhau liếc nhìn lẫn nhau, tự nhiên đều không còn ý tứ tiếp tục tranh đấu, lúc này phân biệt quay người, chậm rãi tiềm nhập trong hải vực, theo hai cái phương hướng mà đi.

Lúc này, Khóa Hải Lôi Chu đã chạy đến mấy ngàn dặm bên ngoài, hư không trong phòng Hàn Lập lóe lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là Hàn Lập.

Hắn lại bày ra mấy tầng cấm chế trong phòng, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, lật tay lấy ra một vật, chính là trường đao màu đen kia, trong mắt hiện ra vẻ vui mừng.

Trận chiến ngày hôm nay, hắn cuối cùng rõ ràng mấy phần uy năng của hắc đao này, mặc dù lực phá hoại kinh người không cách nào so sánh cùng Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm, nhưng cuối cùng bản thân cũng đạt được một kiện Tiên khí vừa tay.

Bất quá đao này cùng hắn chưa chân chính tâm ý hợp nhất, còn cần luyện hóa một thời gian, mới có thể sử dụng càng thêm tiện tay.

Hàn Lập vừa nghĩ đến đây, há mồm phun ra một đoàn ngọn lửa màu xanh, bao trùm trường đao màu đen, đem nó nuốt vào trong bụng.

Hắn lập tức lần nữa vung tay lên, một viên cầu màu tím lớn cỡ đầu lâu xuất hiện trong tay.

Quả cầu này cũng không phải là tròn trịa hoàn mỹ, mà là hình bầu dục, toàn thân óng ánh như ngọc thạch, hiện ra màu tím sậm.

Giờ phút này mặt ngoài ngọc thạch màu tím không một tia lôi điện, tản mát ra một vầng sáng màu tím óng ánh mượt mà, từng tia lực lượng pháp tắc từ bên trong phát ra.

Hàn Lập nhíu mày, hắn vốn cho rằng quả cầu này là yêu hạch của Cự Bạng kia, không cẩn thận nhìn phía dưới, tựa hồ cũng không phải.

Tục truyền, yêu thú tu thành Chân Tiên cấp bậc yêu đan trong thể nội đã biến mất, giống như tu sĩ Nhân tộc đồng dạng chuyển hóa thành Nguyên Anh.

Mà sau khi bọn chúng lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc, phần lớn đều đem lực lượng pháp tắc bám vào nơi nào đó trên thân thể. Lúc trước hắn đánh chết Bán Nhân Mã Thái Phỉ, là đem Thời Gian Pháp Tắc bám vào trong một mắt.

Bất quá cũng có một chút yêu thú Chân Tiên cấp, tại lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc về sau, sẽ lấy lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc làm trung tâm, ngưng tụ tinh hoa thân thể, kết thành một viên yêu hạch.

Yêu hạch này đối với yêu thú Chân Tiên cấp mà nói, không liên quan đến tính mệnh giống như yêu đan, càng giống như một cái hình thức ban đầu của pháp bảo trời sinh.

Bởi vậy, mỗi một cái yêu hạch đều vô cùng trân quý.

Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều những thứ này, hai tay nắm lấy tinh cầu, Tiên linh lực từ thể nội chậm rãi rót vào trong đó.

Vầng sáng màu tím bên ngoài tinh cầu màu tím hơi sáng một chút, sau đó liền không có mảy may biến hóa.

Lông mày Hàn Lập cau lại, chợt hơi suy nghĩ, trên hai tay hiện ra đạo đạo hồ quang điện màu bạc, chui vào trong tinh cầu màu tím.

Xoẹt!

Tinh cầu màu tím lập tức đại phóng tử quang, từng đạo hồ quang điện màu tím lớn bằng cánh tay nổi lên, phát ra tiếng sấm rền oanh minh.

Trong tinh cầu cũng hiện ra đạo đạo tơ nhện điện quang màu tím yếu ớt, nhìn kỹ xuống rõ ràng là vô số phù văn do lôi điện tạo thành, không ngừng biến ảo các loại hình dạng, tản mát ra một cỗ lực lượng Lôi Điện Pháp Tắc mãnh liệt.

"Quả nhiên. . ."
Đừng để Thiên Ngoại Ma Đầu thắng nhé. Cố gắng giữ định lực như anh Lập
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Mấy lão chỉ ta cách dùng phần mềm nào dịch cái, ta cũng muốn làm 1 ít khi rảnh
Kg có phần mềm nào dịch đâu. Phải tự dịch từ bản CV. Còn có phần mềm hỗ trợ là QT nhưng đạo hữu mới nhập môn thì chưa nên dùng
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Di
Hiện nay ta đang phải chịu thiên kiếp, tâm ma quấy nhiễu không thể chuyên tâm tu luyện!
Ta dịch xong chương 179 này sẽ bế quan một thời gian nếu vượt qua ta sẽ quay lại.
Chương 179: Đặt chân tân đại lục

Ầm ầm!

Loan nguyệt đao quang màu đen trảm tại trên thân Cự Bạng cùng với Lôi kình, một đoàn kiêu dương màu đen loá mắt không gì sánh được đột ngột xuất hiện, bao phủ hai đầu lôi thú.

Sau một khắc, kiêu dương ầm vang vỡ ra, phát ra một tiếng tiếng vang kinh thiên động địa, dẫn tới phụ cận hư không vặn vẹo một trận.

Từng vòng từng vòng gợn sóng màu đen như là vật hữu hình, hướng chung quanh lan ra, những nơi nó đi qua tất cả đều biến thành hư vô.

Một hồi lâu, những gợn sóng màu đen này mới dần tiêu tán, lộ ra thân ảnh Cự Bạng cùng Lôi kình.

Lôi điện màu tím trên người Cự Bạng đều đã biến mất, trên vỏ sò cũng hiện ra từng vết nứt, mơ hồ có huyết dịch màu lam từ trong những vết rạn này chảy ra.

Lôi kình nhìn càng thêm thê thảm, viên cầu màu đen kia giờ phút này thu nhỏ về kích thước trước đó, phía trên cũng hiện ra đạo đạo vết rạn.

Trên thân Cự kình vết thương chồng chất, thậm chí mấy đạo vết thương to lớn kéo dài từ đầu đến đuôi, may mắn những này vết thương đều không sâu, máu tươi nhuộm đỏ hải vực phụ cận.

Nhưng ở phía trước, thân ảnh Hàn Lập lại sớm đã là biến mất vô tung vô ảnh!

Vỏ sò mở ra một khe hở, lộ ra con mắt giống như lục quang kia, điên cuồng chớp động, tựa hồ có vẻ hơi sợ hãi chưa thể trấn định.

Mặc dù nó bị mất đồ vật hao tốn không ít tuế nguyệt để bồi dưỡng cô đọng, nhưng cuối cùng không ngại đến tính mệnh, lấy thọ nguyên lâu dài có thể lần nữa ngưng tụ ra.

Một bên khác, Lôi kình há miệng đem viên cầu màu đen hút vào trong bụng, đôi mắt lớn cũng quay tròn loạn chuyển, rõ ràng cũng có chút thấp thỏm lo âu.

Cùng lúc đó, Du Xà Lôi Bạo chung quanh cũng chậm rãi ngưng xuống.

Hai đầu cự thú lẫn nhau liếc nhìn lẫn nhau, tự nhiên đều không còn ý tứ tiếp tục tranh đấu, lúc này phân biệt quay người, chậm rãi tiềm nhập trong hải vực, theo hai cái phương hướng mà đi.

Lúc này, Khóa Hải Lôi Chu đã chạy đến mấy ngàn dặm bên ngoài, hư không trong phòng Hàn Lập lóe lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là Hàn Lập.

Hắn lại bày ra mấy tầng cấm chế trong phòng, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, lật tay lấy ra một vật, chính là trường đao màu đen kia, trong mắt hiện ra vẻ vui mừng.

Trận chiến ngày hôm nay, hắn cuối cùng rõ ràng mấy phần uy năng của hắc đao này, mặc dù lực phá hoại kinh người không cách nào so sánh cùng Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm, nhưng cuối cùng bản thân cũng đạt được một kiện Tiên khí vừa tay.

Bất quá đao này cùng hắn chưa chân chính tâm ý hợp nhất, còn cần luyện hóa một thời gian, mới có thể sử dụng càng thêm tiện tay.

Hàn Lập vừa nghĩ đến đây, há mồm phun ra một đoàn ngọn lửa màu xanh, bao trùm trường đao màu đen, đem nó nuốt vào trong bụng.

Hắn lập tức lần nữa vung tay lên, một viên cầu màu tím lớn cỡ đầu lâu xuất hiện trong tay.

Quả cầu này cũng không phải là tròn trịa hoàn mỹ, mà là hình bầu dục, toàn thân óng ánh như ngọc thạch, hiện ra màu tím sậm.

Giờ phút này mặt ngoài ngọc thạch màu tím không một tia lôi điện, tản mát ra một vầng sáng màu tím óng ánh mượt mà, từng tia lực lượng pháp tắc từ bên trong phát ra.

Hàn Lập nhíu mày, hắn vốn cho rằng quả cầu này là yêu hạch của Cự Bạng kia, không cẩn thận nhìn phía dưới, tựa hồ cũng không phải.

Tục truyền, yêu thú tu thành Chân Tiên cấp bậc yêu đan trong thể nội đã biến mất, giống như tu sĩ Nhân tộc đồng dạng chuyển hóa thành Nguyên Anh.

Mà sau khi bọn chúng lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc, phần lớn đều đem lực lượng pháp tắc bám vào nơi nào đó trên thân thể. Lúc trước hắn đánh chết Bán Nhân Mã Thái Phỉ, là đem Thời Gian Pháp Tắc bám vào trong một mắt.

Bất quá cũng có một chút yêu thú Chân Tiên cấp, tại lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc về sau, sẽ lấy lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc làm trung tâm, ngưng tụ tinh hoa thân thể, kết thành một viên yêu hạch.

Yêu hạch này đối với yêu thú Chân Tiên cấp mà nói, không liên quan đến tính mệnh giống như yêu đan, càng giống như một cái hình thức ban đầu của pháp bảo trời sinh.

Bởi vậy, mỗi một cái yêu hạch đều vô cùng trân quý.

Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều những thứ này, hai tay nắm lấy tinh cầu, Tiên linh lực từ thể nội chậm rãi rót vào trong đó.

Vầng sáng màu tím bên ngoài tinh cầu màu tím hơi sáng một chút, sau đó liền không có mảy may biến hóa.

Lông mày Hàn Lập cau lại, chợt hơi suy nghĩ, trên hai tay hiện ra đạo đạo hồ quang điện màu bạc, chui vào trong tinh cầu màu tím.

Xoẹt!

Tinh cầu màu tím lập tức đại phóng tử quang, từng đạo hồ quang điện màu tím lớn bằng cánh tay nổi lên, phát ra tiếng sấm rền oanh minh.

Trong tinh cầu cũng hiện ra đạo đạo tơ nhện điện quang màu tím yếu ớt, nhìn kỹ xuống rõ ràng là vô số phù văn do lôi điện tạo thành, không ngừng biến ảo các loại hình dạng, tản mát ra một cỗ lực lượng Lôi Điện Pháp Tắc mãnh liệt.

"Quả nhiên. . ."
Thôi đạo hữu cứ tịnh tu đi. Dịch để mọi người lo.
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top