[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Các đạo hữu nào xem chỉnh sửa rồi pót nha.

Chương 161: Vây đấu

Tác giả: Vong Ngữ

Converter: Tùy Phong

Dịch: Độc Hành



"Nếu Cam đạo hữu tin tưởng tại hạ, tại hạ sẽ thử một lần." Hàn Lập lúc này không do dự trực tiếp trả lời.

Cam Cửu Chân không nói thêm gì, trên tay pháp quyết nhanh hơn vài phần, quanh thân hỏa diễm lập tức mãnh liệt lên.

Hàn Lập lập tức phát hiện, đạo hoả diễm kết nối giữa hai người bọn họ bỗng nhiên to thêm, mà xích viêm bao quanh thân hắn lại lớn hơn, lập tức trở nên mãnh liệt, hàn ý ăn mòn chung quanh lập tức giảm đi vài phần.

Lam mang trong mắt hắn chớp động, quét qua bốn phía Tinh Bích, thân hình lập tức bạo khởi, hướng phía trước phóng nhanh, bởi vì hỏa diễm màu đỏ hộ thể quanh thân nên những hàn khí tràn ngập trong Thiên Địa cũng không gây ra quá nhiều ảnh hưởng.

Thân hình hắn dừng ở một chỗ trước Tinh Bích, một tay nhấc lên, trên cánh tay Kim Lân xuất hiện, hướng phía trước hư không một quyền đánh tới.

Chỉ nghe "Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn!

Nắm đấm Hàn Lập được bao bọc trong liệt diễm, trùng trùng điệp điệp đập vào vách tường óng ánh.

Một hồi mãnh liệt chấn động diễn ra, trước mặt Tinh Bích đột nhiên rung động, phát ra trận trận bạch sắc quang mang làm cho người hoa mắt, nhưng lại không thể vỡ ra, thậm chí ngay cả một chút khe nứt cũng không có xuất hiện.

Đúng lúc này, dị biến nổi lên!

Chỉ thấy một tia sáng trắng trên vách đá óng ánh bắn ra, thoáng cái liền đem Hàn Lập nuốt vào, lại đem cả hoả diễm đỏ thẩm trên người hắn đông kết.

"Quả là thế..."

Nhìn Hàn Lập hoá thành băng điêu, trên mặt Cam Cửu Chân cũng không có biểu hiện gì khác thường, ngược lại như có điều suy nghĩ mà lẩm bẩm.

Nàng dường như đã đoán trước việc này, cố ý để Hàn Lập đi làm pháo hôi dò xét hàn khí Tinh Bích.

Nhưng mà không chờ mọi việc tiếp diễn, liền nghe “Bành" một tiếng nổ, chỉ thấy quanh thân Hàn Lập kim quang mãnh liệt, hàn băng quanh thân vỡ ra, thoát ra ngoài.

"Liễu đạo hữu lực lượng thân thể mạnh mẽ như thế, xem ra là pháp thể song tu, lúc trước xem như coi thường đạo hữu rồi." Cam Cửu Chân thấy vậy, tựa hồ hơi kinh ngạc, lập tức tự đáy lòng tán thưởng một tiếng.

"Nếu như có lần sau nữa, đừng trách Liễu mỗ trở mặt vô tình." Hàn Lập lạnh giọng trả lời.

Nữ tử áo đỏ vẻ mặt thản nhiên, hơi khẽ gật đầu một cái, không có chút nào cảm giác mình vừa rồi gây nên điều gì không ổn.

"Một khi bị lửa hàn khí đóng băng, đan điền Pháp lực sẽ đông lại, hắn làm sao có thể..." Bên ngoài Tinh Bích, lông mày âm nhu nam tử nhăn lại, có chút khó tin kêu lên.

"Ta nếu đoán không sai, người này hơn phân nửa là một gã Huyền Tiên, sớm biết như thế, sẽ không trêu chọc người này. Bất quá đã làm, liền triệt để một chút, nên sử dụng chiêu đó." Gã đàn ông mập mạp xấu xí trong mắt hung quang lóe lên, trầm ngâm nói.

Dứt lời, thân hình hắn khẽ động, bồng bềnh đi vào trước mặt Tinh Bích, thò ra một tay đặt lên.

Theo bàn tay đặt lên vách đá óng ánh, trong miệng cũng vang lên từng trận dày đặc thanh âm ngâm tụng.

Chỉ nghe "Ô...ô...n...g" một âm thanh lạ.

Gã đàn ông xấu xí trên thân sáng lên mảng lớn lưu quang màu xanh, như vô số quang dực màu xanh theo thân thể hai bên kéo dài ra, thoạt nhìn rực rỡ tươi đẹp vô cùng.

Hàn Lập thân ở trong khốn trận Tinh Bích, trong lòng không khỏi xuất hiện một tia bất an. Đôi mi thanh tú Cam Cửu Chân cũng cau lại.

Ngay sau đó, chỉ thấy trên vách đá óng ánh xuất hiện tia sáng trắng mãnh liệt, cùng quang mang màu xanh bắt đầu hiện ra từng cái cối xay lớn nhỏ hình tròn trận văn.

"Nhanh "

Gã đàn ông xấu xí trong miệng hét lên.

Những hình tròn trận văn kia lập tức hào quang mãnh liệt, hàn khí bên trong Tinh Bích

cũng tùy theo nhao nhao ngưng kết, trong nháy mắt hóa thành vô số băng giáo bén nhọn dài hơn một trượng, hướng phía hai người Hàn Lập phô thiên cái địa bắn tới.

"Phốc phốc phốc "

Ở trong Tinh Bích tiếng xé gió đột nhiên xuất hiện, mấy trăm đạo băng giáo trong nháy mắt liền bay đến trước hai người.

Song quyền Hàn Lập vung lên, trước người không ngừng chém ra, mấy trăm đạo quyền ảnh màu vàng lập tức rậm rạp chằng chịt hiện ra, cùng những băng giáo kia đụng vào nhau.

Bên kia, Cam Cửu Chân cổ tay run lên, trong tay lập tức xuất hiện một thanh đại kiếm màu đỏ.

Một tay bấm niệm pháp quyết, một tay múa kiếm, xích mang kiếm ảnh nối thành một mảnh đầy trời, phảng phất giống như một vòng mặt trời màu đỏ nhô lên cao, từ trong không ngừng bay ra từng đoàn hỏa diễm đỏ thẩm, nghênh đón băng giáo.

"Oanh oanh oanh "

Giữa không trung tiếng nổ vang, quyền ảnh màu vàng không ngừng tán loạn mà hoả diễm cũng không ngừng bạo liệt, nhưng những băng giáo lại không nứt vỡ, chỉ là bị đánh lui lại, dừng lại một chút giữa không trung, sau đó lại tiếp tục phóng đến.

Hàn Lập hai tay không ngừng vung quyền ngăn cản thế công của băng giáo, hai mắt cũng không có nhàn rỗi mà thúc giục Minh Thanh Linh Mục nhìn khắp nơi.

Hắn phát hiện một ít băng giáo này có bám vào một sợi pháp tắc chi lực cực kỳ mảnh khảnh, cho nên khiến cho sự chắc chắn cùng lực xuyên thấu vượt xa bình thường, chính mình là huyền tiên thể nếu trực tiếp bị đánh trúng sợ là cũng không hề dễ chịu.

Bất quá, hắn có chút không rõ ràng cho lắm chính là, hai người này bất quá Chân Tiên cảnh sơ kỳ, vì sao có thể sử dụng nhiều số lượng sợi pháp tắc chi lực như vậy?

Ngoài ra, chuôi đại kiếm màu đỏ trong tay Cam Cửu Chân cũng làm cho trong mắt hắn đột nhiên hiện lên một tia kinh dị.

Một phen suy đoán, trong đầu Hàn Lập lập tức hiện lên một cái tên đặc thù, hoặc là một cái danh hiệu đặc thù, "Giao Tam" .

"Nàng này... Chẳng lẽ chính là Giao Tam?"

Trong lòng hắn khẽ giật mình, tựa hồ không nghĩ tới ngày đó dẫn đầu một đám Chân Tiên cảnh tu sĩ tiêu diệt Hồng Nguyệt đảo,người chủ sự lại là một nữ tử.

Cùng lúc đó, âm nhu nam tử không ngừng thúc giục, độ dày Tinh Bích không ngừng gia tăng, hàn khí càng phát ra dày đặc, không gian hoạt động của hai người Hàn Lập càng ngày càng thu hẹp.

"Liễu đạo hữu, cứ tiếp tục như vậy chúng ta sớm muộn cũng nguy hiểm, không bị băng giáo tiêu hao hết Pháp lực thì thân thể cũng sẽ bị hàn khí xâm lấn đông lại sinh cơ." trong đôi mắt đẹp dịu dàng của Cam Cửu Chân hiện lên một tia ngưng trọng, hướng Hàn Lập truyền âm nói.

"Cam đạo hữu chẳng lẽ có biện pháp nào?" Hàn Lập trong lòng khẽ động, hỏi.

Hắn tự nhiên cũng rõ ràng điểm này, đã sớm đem Tinh Viêm Hỏa Điểu trong người bảo vệ ở các vị trí hiểm, phòng ngừa hàn khí quấy nhiễu, nhưng lại không thể hiện ra bên ngoài, trong thời gian ngắn có lẽ không ngại, bất quá thời gian dài không cách nào đột phá ra, tình huống cũng có chút không ổn.

"Ta có một phương pháp phá trận này, chỉ là cần đạo hữu thay ta hộ pháp một lát" Cam Cửu Chân nói.

"Tốt." Hàn Lập gọn gàng đáp.

Suy đoán Cam Cửu Chân có khả năng là Giao Tam, hắn cũng cố tình che giấu thực lực của chính mình, không muốn xuất thủ nhiều hơn, nghe lời ấy tự nhiên là cực kỳ cam tâm tình nguyện.

Nói xong, hắn liền một quyền đánh vào băng giáo, mở ra một thông đạo trước người, thân hình khẽ động, nhảy đến bên cạnh Cam Cửu Chân, hai tay trước người vung lên, "Hưu...hưu... HƯU...U...U" mấy tiếng xé gió liên tiếp vang lên.

Chín chuôi phi kiếm màu trắng trong tay áo bay ra, hào quang lóe ra trên không trung kéo lê từng đạo làm cho người hoa mắt.

Hàn Lập ánh mắt ngưng lại, trên tay đánh ra mấy đạo kiếm quyết, phi kiếm màu trắng lập tức bay múa giữa không trung vù vù, hóa thành kiếm sợi màu trắng đầy trời, giăng khắp nơi, tạo thành một cái võng kiếm màu trắng phạm vi bất quá tầm hơn mười trượng, đưa hắn cùng Cam Cửu Chân bao phủ vào trong.

Cam Cửu Chân thấy thế, lập tức đan thủ khẽ đảo thu hồi đại kiếm màu đỏ, khoanh chân ngồi xuống.

Chỉ thấy cổ tay khẽ động, trong lòng bàn tay xuất hiện một ngọc bội hình vuông màu đỏ sậm, ở trên khe rãnh có đầy lân văn, tựa hồ điêu khắc mấy đạo hình thái dị thú dữ tợn, mơ hồ tản mát ra một chút khí tức Man Hoang.

Bên ngoài Tinh Bích gã đàn ông mập mạp xấu xí thấy thế, trong mắt hàn mang lóe lên, lập tức bờ môi khẽ mở, truyền âm cho âm nhu nam tử. Sau khi nghe xong, hắn cũng đồng dạng truyền âm đáp lại.

Pháp quyết trên tay hai người liền đồng thời biến hoá.

Chỉ nghe trong miệng sáu đầu tuyết thiềm màu trắng hú gọi không ngừng, toàn thân hào quang mãnh liệt, sương tuyết bám vào bên ngoài thân đồng thời hòa tan ra, bắt đầu hiển ra bên trong thân thể đen thui sáng óng ánh.

Cùng lúc đó, trên thân gã đàn ông xấu xí mập mạp cũng đồng thời đại phóng hào quang, hai đại thủ đặt trên Tinh Bích trở nên đen sì như mực, từ trong kéo dài xuất ra đạo đạo màu đen, trong nháy mắt bò đầy toàn bộ Tinh Bích.

Hàn Lập thấy thế, trong lòng liền cảnh giác, cổ tay run lên, mấy viên Trọng Thủy văn lôi đen như mực liền hiển hiện ra.

Nhưng mà chưa kịp tế ra, hắn liền cảm thấy toàn thân bỗng nhiên cứng đờ, toàn bộ người không thể động đậy chút nào.

Bên kia ngọc bội đỏ sậm trong tay Cam Cửu Chân đã sáng lên màu đỏ như máu hào quang, hiển nhiên đã đến thời điểm mấu chốt phát động, thực sự giống hắn cứng đờ tại chỗ.

"Đây là trọng lực pháp tắc... Không đúng, còn là thuộc tính băng pháp tắc!"

Hàn Lập trong nháy mắt hiểu ra hắn bỗng nhiên bị tăng cường lực lượng pháp tắc, đóng băng tại chỗ.

Tâm hắn khẽ động, lập tức Thần Niệm điều động Tinh Viêm Hỏa Điểu, ý đồ trợ giúp bản thân khôi phục hành động.

Nhưng mà, trong thức hải hắn không ngừng truyền đến âm thanh gào thét của Hỏa Điểu, hiển nhiên hành động của nó cũng bị cỗ pháp tắc lực lượng này phong tỏa, căn bản không cách nào giúp được hắn.

Cùng lúc đó, vô số băng giáo bao phủ bốn phía cũng đều đã chuyển thành màu đen, mang theo lực lượng pháp tắc chấn động hướng phía hai người Hàn Lập bắn tới.

Hàn Lập thấy vậy, trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng.

Hắn bằng vào huyền tiên thể có lẽ còn có thể nhất thời không ngại, nhưng Cam Cửu Chân thật là dữ nhiều lành ít.

Một khi nàng bị đánh chết, chính hắn cũng nhất định sẽ lâm vào một cuộc ác chiến, cuối cùng là không có lợi.

Hàn Lập trong mắt tinh quang lóe lên, không tiếc hao phí tinh huyết thúc giục Tiên Linh Lực trong cơ thể, nhưng vẫn như cũ chỉ có chưa đầy một phần ngàn Tiên Linh Lực được hắn điều động giấu vào trong tay áo.

Một quả Trọng Thủy văn lôi được một đám Tiên Linh Lực thúc giục, bỗng nhiên sáng lên một đường điện mang, theo trong tay áo Hàn Lập rơi xuống. Tại thời điểm rơi ra, mặt ngoài Linh quang hiện ra.

Chỉ nghe "Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn!

Một mặt trời màu đen cách Hàn Lập chưa đủ một xích bỗng nhiên sáng lên, chính giữa chiếu ra mảng lớn lòe lòe tia sáng trắng, đem toàn bộ cơ thể Hàn Lập nuốt vào.

Khoảng cách giữa hắn và Cam Cửu Chân không xa, cũng chỉ chậm hơn một cái chớp mắt, cũng đồng dạng bị Hỗn Độn hắc quang này nuốt vào.

"Oanh long long..."

Một hồi liên miên không ngừng âm thanh lôi điện nổ vang, vô số hạt bụi nhỏ màu đen hướng bốn phương tám hướng bắt đầu toả ra, hóa thành một sóng khí hình cầu, cuồn cuộn mà đi, đem hư không áp bách chấn động không thôi.

Những băng giáo dày đặc kia, dưới cỗ cuồng bạo lực lượng này nhao nhao chống đỡ hết nổi sụp đổ vỡ ra, toàn bộ không gian lâm vào cảnh vô cùng hỗn loạn.
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Để ta trao đổi với @Tùy Phong nếu hắn chưa dịch thì nhóm sẽ biên lại bản dịch của ngươi rồi đăng. Còn nếu hắn dịch rồi thì lần sau ngươi rút kinh nghiệm tag tên ta vào trước khi nhận chương nhé. Thân mến
 

Cubihu

Phàm Nhân
Ngọc
72,60
Tu vi
0,00
Đạo hữu @Độc Hành xem một chút nhé, chỉ là sơ bộ.
"Nếu Cam đạo hữu tin tưởng tại hạ, tại hạ sẽ thử một lần." Lúc này Hàn Lập không do dự trực tiếp trả lời.

Cam Cửu Chân không nói thêm, tay pháp quyết nhanh hơn, hỏa diễm quanh thân lập tức mãnh liệt.

Hàn Lập lập tức phát hiện, sợi hoả diễm kết nối giữa hai người bọn họ bỗng nhiên to thêm, mà xích viêm bao quanh thân hắn lại lớn hơn, lập tức trở nên mãnh liệt, hàn ý ăn mòn chung quanh lập tức giảm đi vài phần.

Lam mang trong mắt hắn chớp động, quét qua bốn vách Tinh Bích, thân hình lập tức bạo khởi, hướng phía trước phóng nhanh, bởi vì hỏa diễm màu đỏ hộ thể quanh thân nên những hàn khí tràn ngập trong Thiên Địa cũng không gây ra quá nhiều ảnh hưởng.

Thân hình hắn dừng ở một chỗ trước Tinh Bích, một tay nhấc lên, trên cánh tay Kim Lân xuất hiện, hướng phía trước hư không một quyền đánh tới.

Chỉ nghe "Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn!

Nắm đấm Hàn Lập được bao bọc trong liệt diễm, trùng trùng điệp điệp đập vào vách Tinh Bích (đã dịch là Tinh Bích thì thống nhất, kg nên dịch là vách tường nữa) óng ánh.

Một hồi mãnh liệt chấn động diễn ra, trước mặt Tinh Bích đột nhiên rung động, phát ra trận trận bạch sắc quang mang làm cho người hoa mắt, nhưng lại không thể vỡ ra, thậm chí ngay cả một chút khe nứt cũng không có xuất hiện.

Đúng lúc này, dị biến nổi lên!

Chỉ thấy một tia sáng trắng trên vách đá (Tinh Bích) óng ánh bắn ra, thoáng cái liền nuốt Hàn Lập vào, đông kết cả hoả diễm đỏ thẩm trên người hắn.

"Quả là thế..."
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top