[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Nguyên Anh

Phàm Nhân
Ngọc
182,46
Tu vi
0,00
Sáng sớm hai ngày sau.


Hàn Lập mang theo dáng vẻ phong trần mệt mỏi về tới Xích Hà Phong, hắn vội vàng đi vào trong động phủ mà không để ai biết.


Sau khi mở ra toàn bộ cấm chế, hắn đi thẳng vào mật thất, khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn rồi lật tay lấy ra một cái ly trà màu trắng làm bằng sứ.


Chiếc ly này không phải là pháp bảo hay linh khí gì mà chỉ là một vật bình thường được nhân gian thế tục sử dụng hàng ngày, nhà nào khá giả giàu sang hầu như đều có. Vừa nãy đi qua phòng hắn tiện tay lấy từ trên bàn xuống.


Hàn Lập một tay nhấc lấy ly trà, một tay gõ nhẹ lên ly.


Một mảnh sứ vỡ rơi ra khỏi ly kèm theo tiếng “rắc” giòn tan.


Hắn gật nhẹ đầu, để chén trà bị thủng một lỗ xuống mặt đất trước mặt, hai tay bấm niệm pháp quyết, ngay lập tức sau lưng hiện lên luồng kim quang chói mắt, Chân Ngôn Bảo Luân từ từ hiện ra.


Kim Luân sáng bóng chậm rãi xoay tròn, chính giữa còn có một con mắt màu vàng dựng thẳng.


Hàn Lập hô nhẹ một tiếng, Chân Ngôn Bảo Luân cấp tốc xoay tròn, phát ra từng đợt âm thanh “Ông, ông” cộng hưởng.


Từng đoàn đạo văn trên khảm trên Bảo Luân nối tiếp nhau sáng lên, chẳng mấy chốc toàn bộ hai mươi t.ư đoàn đạo văn đều được kích hoạt, Bảo Luân toàn lực vận chuyển, xung quanh toả ra từng đợt sóng màu vàng kim rồi nhanh chóng lan tràn chiếm trọn không gian của mật thất.


Con mắt chính giữa bảo luân cũng hé mở, lộ ra một con ngươi màu vàng kim.


Vòng phù văn kì dị trong con ngươi cũng nhanh chóng xoay tròn, “xoẹt” một tiếng, một đạo ánh sáng màu vàng phóng ra.


Theo hướng quan sát của Hàn Lập, luồng sáng từ Chân Thực Chi Nhãn cũng di chuyển, nhìn về phía chiếc ly sứ vỡ.


Ánh sáng vàng bao trùm ly trà và mặt đất xung quanh, từng điểm ánh sáng lung linh xuyên thấu qua ly vô cùng đẹp mắt.


Nhưng chỗ ly vỡ vẫn không thay đổi chút nào, vẫn giữ nguyên hiện trạng như trước.


“Xem ra không thể tìm hiểu vật bình thường được rồi…” Hàn Lập suy t.ư ngẫm nghĩ một lát rồi thấp giọng nói.


Đối mặt với tình huống này hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên, dù sao hắn vẫn không tin Chân Thực Chi Nhãn có tác dụng với tất cả mọi vật, kể cả đồ vật tầm thường.


Điều này phải có chỗ khác biệt nào mới đúng.


Sau khi suy nghĩ một lát, hắn lại lấy ra một toà bảo tháp hình bát giác màu đen nhánh.


Bảo vật hình tháp này vốn là một kiện linh bảo có phẩm cấp khá cao, có công dụng vây khốn, nhưng không biết vì lí do gì lại bị hư hại nghiêm trọng thế nên uy lực cũng giảm đi rất nhiều. Nhưng trên thân tháp lại được chạm khắc một ít phù văn đặc biệt, rất có giá trị tham khảo, nên sau khi có được nó hắn vẫn một mực giữ lại, chưa bỏ đi.


Hình dáng của tháp cũng có phần tinh diệu, mặc dù cao không quá một xích nhưng mọi chi tiết từ mái hiên, cột trụ, cửa sổ, bậc thang, hành lang…đều có đủ. Hơn nữa trên mỗi tầng tháp đều treo một tấm bảng,. trên bảng là những câu chân ngôn được viết bằng loại phù văn nào đó.


Vốn tháp này ban đầu có bảy tầng nhưng không biết vì lí do nào mà tầng cao nhất bị hư hại không còn nữa.


Hàn Lập để bảo tháp trên mặt đất, hít một hơi thật sâu rồi lại thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chuyển động, hướng đến bảo tháp xem xét.


Chỉ thấy bảo tháp đắm chìm trong kim quang, thân tháp sáng lên màu đen chói mắt, từng luồng chấn động kỳ dị tản ra, những đạo phù văn ẩn giấu dưới mái hiên, cột trụ đều lộ ra rõ ràng.


Nhưng mà chỗ hư hại ở đỉnh bảo tháp không thay đổi chút nào mà kết quả như ly trà lúc trước.


“Vẫn không có hiệu quả…”


Hàn Lập thấy vậy, đôi lông mày nhíu lại, khuôn mặt lộ vẻ trầm t.ư.


Một lát sau, hắn lại thu bảo tháp về, tiếp tục lấy ra một khối ấn chương màu đỏ thắm không trọn vẹn thả trên mặt đất, pháp quyết trong tay thúc giục không ngừng.


Chân Thực Chi Nhãn bắn ra đạo ánh sáng màu vàng trùm lên ấn chương…


Tầm nửa ngày sau, Hàn Lập ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, giữa lòng bàn tay nắm chặt một khối Tiên Nguyên Thạch có ánh sáng xanh lượn lờ.


Trước người hắn là một đống ngổn ngang đồ vật, có đến mười bảy mười tám loại, nào là linh khí, pháp bảo…chỉ có một điểm chung tất cả đều bị hư hại, không trọn vẹn.


Những đồ vật này gần như mang đầy đủ các loại thuộc tính Phong, Lôi , Thuỷ Hoả…Hắn đã kiên hẫn thử từng loại một nhưng không mang lại kết quả giống tấm bia đá kia, không thể nhìn thấy lại được hư ảnh lúc trọn vẹn.


“Lạ thật, rốt cuộc khác biệt ở chỗ nào?” Hàn Lập vừa hấp thu Tiên Linh Lực vừa lẩm bẩm oán than.


“Đối với vật bình thường không có hiệu quả, đối với Linh Bảo ẩn chứa linh lực cũng không có hiệu quả, nhưng lại có hiệu quả với tấm bia đá trong Bạch Tước Cốc…Tấm bia đá này có gì đặc biệt chứ?”


Hắn tuyệt đối không tin Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với duy nhất một vật, mà trong đó phải có quy tắc nào, phù hợp với chủng loại đặc thù nào mới đúng.


“Chẳng lẽ…”


Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt loé lên lướt nhanh qua đầu hắn.


Hắn lại lấy ra một hộp ngọc dài màu trắng tinh xảo, phía trên có dán một chiếc phù lục màu xanh có tác dụng bảo tồn linh khí.


Hàn Lập khẽ phất tay, lá bùa màu xanh chớp lên cái rồi biến mất không thấy bóng dáng.


Hắn cẩn thận mở hộp ngọc ra, bên trong có từng đợt ánh sáng màu tím phản chiếu ra, mùi thuốc bốc lên nồng nặc.


Chỉ thấy ở trong hộp ngọc là một gốc Linh Thảo phẩm cấp cao màu tím nhạt, trên thân cây hiện lên từng điểm huỳnh quang.


Đây là Dạ Đàm Thảo, dài hơn một xích, là tài liệu chính để luyện chế một loại Địa giai đan dược, do hắn dung lục dịch nuôi dưỡng, đến bây giờ đã được hơn năm vạn năm.


Hàn Lập thu hồi Tiên Nguyên Thạch, hai tay lại kết ấn, một lần nữa thúc giục Chân Ngôn Bảo Luân.


Dưới sự vận chuyển toàn tực của hai mươi t.ư đoàn đạo văn, luồng sáng vàng do Chân Thực Chi Nhãn phóng ra chậm rãi chuyển động, chiếu rọi gốc linh thảo màu tím nhạt.


Ánh sáng tím lưu chuyển trên Dạ Đàm Thảo, dưới góc nhìn của Chân Thực Chi Nhãn vậy mà nhanh chóng thay đổi, thu nhỏ lại. Trong thoáng chốc, gốc cây đang dài từ một xích chuyển xuống còn hơn tấc, những điểm huỳnh quang rồi những ký hiệu trên gân lá là đặc điểm phân biệt cây đã trưởng thành cũng biến mất không thấy gì nữa. Bây giờ nó không khác gì một cây non.


“Quả là thế....Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với những vật có chứa Thời Gian Chi Lực”. Khóe miệng Hàn Lập nhấc lên, cười nhẹ, lẩm bẩm nói.


Sau khi lấy lại bình tĩnh, hắn thò một tay sờ soạng cây non, những thứ nhìn thấy quả thật chỉ là hư ảnh, còn tay hắn chạm vào vẫn là gốc Linh thảo thành thục năm vạn năm.


“Lúc trước hiện tượng kì bí trên tấm bia đá không phải là Chân Thực Chi Nhãn có thể tu bổ những chỗ hư hỏng, mà chẳng qua chiếu lại cảnh tượng tại thời điểm nó còn nguyên vẹn mà thôi. Nếu đã có năng lực tái hiện hình ảnh những đồ vật có chứa Thời Gian Chi Lực, vậy chắc đối với những thứ kia cũng phải có tác dụng chứ?” Hàn Lập trầm ngâm suy nghĩ rồi lại tự nói một mình.


Dứt lời, hắn lại phất tay, hào quang lóe lên rồi hiện ra một hộp ngọc hình vuông màu xanh biếc.


Tay hắn vung lên đem hộp ngọc mở ra, trong hộp ngọc có một viên thạch cầu tròn vo màu xám, đó chính là con mắt của dị thú Thái Phỉ.


Hắn thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chiếu rọi con mắt đang lơ lửng trên không trung.

Lão @Độc Hành

Biên vơi dịch giúp ta khoảng 1/4 cuối chương. Ta bận quá làm không kịp, còn đoạn nhỏ nữa thôi, rồi đăng lên kẻo muộn quá nhé.

Dịch vội chưa soát, thông cảm nhá ^^
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Sáng sớm hai ngày sau.


Hàn Lập mang theo dáng vẻ phong trần mệt mỏi về tới Xích Hà Phong, hắn vội vàng đi vào trong động phủ mà không để ai biết.


Sau khi mở ra toàn bộ cấm chế, hắn đi thẳng vào mật thất, khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn rồi lật tay lấy ra một cái ly trà màu trắng làm bằng sứ.


Chiếc ly này không phải là pháp bảo hay linh khí gì mà chỉ là một vật bình thường được nhân gian thế tục sử dụng hàng ngày, nhà nào khá giả giàu sang hầu như đều có. Vừa nãy đi qua phòng hắn tiện tay lấy từ trên bàn xuống.


Hàn Lập một tay nhấc lấy ly trà, một tay gõ nhẹ lên ly.


Một mảnh sứ vỡ rơi ra khỏi ly kèm theo tiếng “rắc” giòn tan.


Hắn gật nhẹ đầu, để chén trà bị thủng một lỗ xuống mặt đất trước mặt, hai tay bấm niệm pháp quyết, ngay lập tức sau lưng hiện lên luồng kim quang chói mắt, Chân Ngôn Bảo Luân từ từ hiện ra.


Kim Luân sáng bóng chậm rãi xoay tròn, chính giữa còn có một con mắt màu vàng dựng thẳng.


Hàn Lập hô nhẹ một tiếng, Chân Ngôn Bảo Luân cấp tốc xoay tròn, phát ra từng đợt âm thanh “Ông, ông” cộng hưởng.


Từng đoàn đạo văn trên khảm trên Bảo Luân nối tiếp nhau sáng lên, chẳng mấy chốc toàn bộ hai mươi t.ư đoàn đạo văn đều được kích hoạt, Bảo Luân toàn lực vận chuyển, xung quanh toả ra từng đợt sóng màu vàng kim rồi nhanh chóng lan tràn chiếm trọn không gian của mật thất.


Con mắt chính giữa bảo luân cũng hé mở, lộ ra một con ngươi màu vàng kim.


Vòng phù văn kì dị trong con ngươi cũng nhanh chóng xoay tròn, “xoẹt” một tiếng, một đạo ánh sáng màu vàng phóng ra.


Theo hướng quan sát của Hàn Lập, luồng sáng từ Chân Thực Chi Nhãn cũng di chuyển, nhìn về phía chiếc ly sứ vỡ.


Ánh sáng vàng bao trùm ly trà và mặt đất xung quanh, từng điểm ánh sáng lung linh xuyên thấu qua ly vô cùng đẹp mắt.


Nhưng chỗ ly vỡ vẫn không thay đổi chút nào, vẫn giữ nguyên hiện trạng như trước.


“Xem ra không thể tìm hiểu vật bình thường được rồi…” Hàn Lập suy t.ư ngẫm nghĩ một lát rồi thấp giọng nói.


Đối mặt với tình huống này hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên, dù sao hắn vẫn không tin Chân Thực Chi Nhãn có tác dụng với tất cả mọi vật, kể cả đồ vật tầm thường.


Điều này phải có chỗ khác biệt nào mới đúng.


Sau khi suy nghĩ một lát, hắn lại lấy ra một toà bảo tháp hình bát giác màu đen nhánh.


Bảo vật hình tháp này vốn là một kiện linh bảo có phẩm cấp khá cao, có công dụng vây khốn, nhưng không biết vì lí do gì lại bị hư hại nghiêm trọng thế nên uy lực cũng giảm đi rất nhiều. Nhưng trên thân tháp lại được chạm khắc một ít phù văn đặc biệt, rất có giá trị tham khảo, nên sau khi có được nó hắn vẫn một mực giữ lại, chưa bỏ đi.


Hình dáng của tháp cũng có phần tinh diệu, mặc dù cao không quá một xích nhưng mọi chi tiết từ mái hiên, cột trụ, cửa sổ, bậc thang, hành lang…đều có đủ. Hơn nữa trên mỗi tầng tháp đều treo một tấm bảng,. trên bảng là những câu chân ngôn được viết bằng loại phù văn nào đó.


Vốn tháp này ban đầu có bảy tầng nhưng không biết vì lí do nào mà tầng cao nhất bị hư hại không còn nữa.


Hàn Lập để bảo tháp trên mặt đất, hít một hơi thật sâu rồi lại thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chuyển động, hướng đến bảo tháp xem xét.


Chỉ thấy bảo tháp đắm chìm trong kim quang, thân tháp sáng lên màu đen chói mắt, từng luồng chấn động kỳ dị tản ra, những đạo phù văn ẩn giấu dưới mái hiên, cột trụ đều lộ ra rõ ràng.


Nhưng mà chỗ hư hại ở đỉnh bảo tháp không thay đổi chút nào mà kết quả như ly trà lúc trước.


“Vẫn không có hiệu quả…”


Hàn Lập thấy vậy, đôi lông mày nhíu lại, khuôn mặt lộ vẻ trầm t.ư.


Một lát sau, hắn lại thu bảo tháp về, tiếp tục lấy ra một khối ấn chương màu đỏ thắm không trọn vẹn thả trên mặt đất, pháp quyết trong tay thúc giục không ngừng.


Chân Thực Chi Nhãn bắn ra đạo ánh sáng màu vàng trùm lên ấn chương…


Tầm nửa ngày sau, Hàn Lập ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, giữa lòng bàn tay nắm chặt một khối Tiên Nguyên Thạch có ánh sáng xanh lượn lờ.


Trước người hắn là một đống ngổn ngang đồ vật, có đến mười bảy mười tám loại, nào là linh khí, pháp bảo…chỉ có một điểm chung tất cả đều bị hư hại, không trọn vẹn.


Những đồ vật này gần như mang đầy đủ các loại thuộc tính Phong, Lôi , Thuỷ Hoả…Hắn đã kiên hẫn thử từng loại một nhưng không mang lại kết quả giống tấm bia đá kia, không thể nhìn thấy lại được hư ảnh lúc trọn vẹn.


“Lạ thật, rốt cuộc khác biệt ở chỗ nào?” Hàn Lập vừa hấp thu Tiên Linh Lực vừa lẩm bẩm oán than.


“Đối với vật bình thường không có hiệu quả, đối với Linh Bảo ẩn chứa linh lực cũng không có hiệu quả, nhưng lại có hiệu quả với tấm bia đá trong Bạch Tước Cốc…Tấm bia đá này có gì đặc biệt chứ?”


Hắn tuyệt đối không tin Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với duy nhất một vật, mà trong đó phải có quy tắc nào, phù hợp với chủng loại đặc thù nào mới đúng.


“Chẳng lẽ…”


Bỗng nhiên một ý nghĩ chợt loé lên lướt nhanh qua đầu hắn.


Hắn lại lấy ra một hộp ngọc dài màu trắng tinh xảo, phía trên có dán một chiếc phù lục màu xanh có tác dụng bảo tồn linh khí.


Hàn Lập khẽ phất tay, lá bùa màu xanh chớp lên cái rồi biến mất không thấy bóng dáng.


Hắn cẩn thận mở hộp ngọc ra, bên trong có từng đợt ánh sáng màu tím phản chiếu ra, mùi thuốc bốc lên nồng nặc.


Chỉ thấy ở trong hộp ngọc là một gốc Linh Thảo phẩm cấp cao màu tím nhạt, trên thân cây hiện lên từng điểm huỳnh quang.


Đây là Dạ Đàm Thảo, dài hơn một xích, là tài liệu chính để luyện chế một loại Địa giai đan dược, do hắn dung lục dịch nuôi dưỡng, đến bây giờ đã được hơn năm vạn năm.


Hàn Lập thu hồi Tiên Nguyên Thạch, hai tay lại kết ấn, một lần nữa thúc giục Chân Ngôn Bảo Luân.


Dưới sự vận chuyển toàn tực của hai mươi t.ư đoàn đạo văn, luồng sáng vàng do Chân Thực Chi Nhãn phóng ra chậm rãi chuyển động, chiếu rọi gốc linh thảo màu tím nhạt.


Ánh sáng tím lưu chuyển trên Dạ Đàm Thảo, dưới góc nhìn của Chân Thực Chi Nhãn vậy mà nhanh chóng thay đổi, thu nhỏ lại. Trong thoáng chốc, gốc cây đang dài từ một xích chuyển xuống còn hơn tấc, những điểm huỳnh quang rồi những ký hiệu trên gân lá là đặc điểm phân biệt cây đã trưởng thành cũng biến mất không thấy gì nữa. Bây giờ nó không khác gì một cây non.


“Quả là thế....Chân Thực Chi Nhãn chỉ có tác dụng với những vật có chứa Thời Gian Chi Lực”. Khóe miệng Hàn Lập nhấc lên, cười nhẹ, lẩm bẩm nói.


Sau khi lấy lại bình tĩnh, hắn thò một tay sờ soạng cây non, những thứ nhìn thấy quả thật chỉ là hư ảnh, còn tay hắn chạm vào vẫn là gốc Linh thảo thành thục năm vạn năm.


“Lúc trước hiện tượng kì bí trên tấm bia đá không phải là Chân Thực Chi Nhãn có thể tu bổ những chỗ hư hỏng, mà chẳng qua chiếu lại cảnh tượng tại thời điểm nó còn nguyên vẹn mà thôi. Nếu đã có năng lực tái hiện hình ảnh những đồ vật có chứa Thời Gian Chi Lực, vậy chắc đối với những thứ kia cũng phải có tác dụng chứ?” Hàn Lập trầm ngâm suy nghĩ rồi lại tự nói một mình.


Dứt lời, hắn lại phất tay, hào quang lóe lên rồi hiện ra một hộp ngọc hình vuông màu xanh biếc.


Tay hắn vung lên đem hộp ngọc mở ra, trong hộp ngọc có một viên thạch cầu tròn vo màu xám, đó chính là con mắt của dị thú Thái Phỉ.


Hắn thúc giục Chân Thực Chi Nhãn chiếu rọi con mắt đang lơ lửng trên không trung.

Lão @Độc Hành

Biên vơi dịch giúp ta khoảng 1/4 cuối chương. Ta bận quá làm không kịp, còn đoạn nhỏ nữa thôi, rồi đăng lên kẻo muộn quá nhé.

Dịch vội chưa soát, thông cảm nhá ^^
Ô cê lão.
 

nhatchimai0000

Phàm Nhân
Administrator
bach-ngoc-dich-gia
Ngọc
5.022,77
Tu vi
0,00
@nhatchimai
Chương 272: Nghịch Chuyển Chân Luân


cv: Cà Rốt
nguồn: bachngocsach.com

Thứ 25 đoàn Đạo Văn?

Hàn Lập trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, trong mắt Lam Quang chớp động xuống, gắt gao chằm chằm vào Chân Ngôn Bảo Luân, đem bánh xe nổi lên hiện những hơi mờ kia đường vân vừa cẩn thận đếm một lần, phát hiện bảo luân bên trên thời gian Đạo Văn thật sự biến thành hai mươi lăm đoàn.

Chẳng lẽ nói, Chân Thực Chi Nhãn còn có hấp thu thời gian chi lực công năng?

Lại không biết, cái này gia tăng Đạo Văn là tạm thời, hay vẫn là vĩnh cửu, nếu là thứ hai, cái này thực sự quá không thể tưởng tượng rồi.

Hàn Lập một nghĩ đến đây, trong nội tâm không khỏi thình thịch khẽ động.

"Đáng tiếc, trước mắt trên tay tinh hạt chỉ có như vậy một khỏa, muốn lại thử một lần, phải chờ đến tháng sau rồi. . . Về phần Địa Chích hóa thân bên kia, tựu tạm thời ngừng bên trên một đoạn thời gian a." Hàn Lập thở dài, kiềm chế ở trong lòng cảm giác hưng phấn, đơn tay khẽ vẫy đem Chân Ngôn Bảo Luân thu hồi trong cơ thể.

Rồi sau đó, hắn tự tay thăm dò vào trước ngực áo bào bên trong, đem treo ở trên cổ màu xanh sẫm bình nhỏ lấy đi ra.

Lại nói tiếp, cái này tự hắn tu tiên bắt đầu liền bạn hắn bên cạnh thân chi vật, mới là trên người hắn ẩn chứa thời gian chi lực mạnh nhất, cũng là hắn muốn nhất biết rõ ràng chân tướng bảo vật.

Hắn đem bình nhỏ gom góp đến trước mắt, hai mắt chằm chằm vào thân bình bên trên phiến lá trạng hoa văn, trong mắt hiện ra một vòng vẻ mặt ngưng trọng.

Cái này Chưởng Thiên Bình không thể so với hắn vật, là trên người hắn lớn nhất che giấu, cũng là hắn là tối trọng yếu nhất bảo vật, trước trước tinh hạt phát sinh biến cố mặc dù không có tạo thành không tốt hậu quả, tuy nhiên lại để cho trong lòng của hắn sinh ra vài phần lo lắng đến, vạn nhất Chưởng Thiên Bình cũng ra ngoài ý muốn biến cố, có thể tựu cái được không bù đắp đủ cái mất.

Tự định giá liên tục về sau, hắn hay vẫn là quyết định nếm thử một phen, đến một lần hắn thập phần muốn biết thanh Chưởng Thiên Bình lai lịch, thứ hai hắn cũng không tin như vậy cao giai bảo vật hội đơn giản tựu đã bị tổn thương.

Quyết định chú ý về sau, Hàn Lập đem bình nhỏ đặt ở trước người trên mặt đất, thúc dục Chân Thực Chi Nhãn, di động ánh mắt hướng phía thân bình nhìn lên đi.

Chỉ thấy Kim sắc dựng thẳng mục phóng nhạt kim sắc quang mang, rơi tại màu xanh sẫm tiểu trên bình, thân bình lập tức khẽ run lên, khoan thai trôi nổi, treo ở giữa không trung chậm rãi chuyển động.

Hàn Lập thân thể thẳng băng, mặt mũi tràn đầy khẩn trương thần sắc, xuyên thấu qua Chân Thực Chi Nhãn vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào bình nhỏ.

Đúng lúc này, bình nhỏ bên trong tựa hồ có một điểm hạt gạo lớn nhỏ bạch quang sáng lên, đem bình nhỏ do hướng nội bên ngoài chiếu rọi được thông thấu vô cùng, làm nổi bật được thân bình bên trên phiến lá vì trở nên xanh biếc ướt át, dường như vật dụng thực tế.

Đang lúc Hàn Lập cho rằng phải có hư ảnh hiển hiện thời điểm, tiểu trên bình hào quang rồi đột nhiên chuyển thành màu xanh sẫm chi sắc, tựu như là một đạo thâm thúy vòng xoáy bình thường, trực tiếp đem Kim sắc dựng thẳng mục phóng hào quang nuốt vào.

Hắn lại càng hoảng sợ, đang muốn đóng cửa dựng thẳng mục, lại phát hiện bình nhỏ cũng vẻn vẹn là có này phản ứng mà thôi, không tiếp tục mặt khác biến hóa.

Chờ giây lát về sau, gặp vẫn là không có có cái gì đặc biệt sự tình phát sinh, Hàn Lập ám ám thở dài một hơi, suy nghĩ một chút qua đi, trong cơ thể Tiên Linh lực lại thúc giục động, đem vừa mới hiển hiện cái kia đoàn Đạo Văn cũng kích hoạt lên.

Chỉ thấy hai mươi lăm đoàn Đạo Văn đồng thời sáng lên, Kim sắc dựng thẳng ánh mắt mang một lần nữa một thịnh, lại lần nữa quăng hướng Chưởng Thiên Bình.

Kết quả lúc này đây, lại đã xảy ra ngoài ý muốn.

Chỉ thấy màu xanh sẫm bình nhỏ sáng bóng mang mãnh liệt lóe lên, vốn là đem kim sắc quang mang thôn phệ về sau, đón lấy lại từ trong bình phản xạ ra một đạo lục sắc ánh sáng, trực tiếp đánh về phía Kim sắc dựng thẳng mục.

Hàn Lập thấy vậy trong nội tâm cả kinh, cái này đạo lục sắc ánh sáng nhìn như không khoái, nhưng chính mình chẳng biết tại sao lại có loại không cách nào ngăn cản cảm giác.

Kết quả màu xanh lá ánh sáng vô thanh vô tức đã rơi vào Kim sắc dựng thẳng mục phía trên, đem hắn nhuộm thành màu xanh biếc, dẫn tới toàn bộ Chân Ngôn Bảo Luân một hồi cuồng rung động, phát ra kim quang bắt đầu vặn vẹo mơ hồ, lại có chút ít bất ổn.

Tựa hồ sau một khắc, toàn bộ bảo luân tựu muốn qua đời.

Hàn Lập thấy vậy, vội vàng muốn nghĩ cách ngăn cản bảo luân, kết quả phen này thi pháp, nhưng lại biến sắc, bởi vì bảo luân bên trong lăng không sinh ra một cỗ lực cắn nuốt, chính dốc sức liều mạng rút ra trong cơ thể hắn Tiên Linh lực, liên tục không ngừng, căn bản là không cách nào dừng lại cảm giác.

Trong lòng của hắn âm thầm kêu khổ, nhưng cũng không dám dừng lại.

Bởi vì theo Tiên Linh lực không ngừng rót vào, bảo luân chấn động nhiều lần độ trở nên bằng phẳng xuống, cái này lại để cho hắn trong nội tâm có chút buông lỏng.

Như thế đã qua trọn vẹn một nén nhang thời gian, cho đến Hàn Lập trong cơ thể Tiên Linh lực bị hấp thu suốt hai phần ba, bảo luân giẫm rốt cục ngừng chấn động, trở nên bình tĩnh trở lại, mặt ngoài lục quang cũng tùy theo tiêu tán.

Lúc này, Chân Thực Chi Nhãn cũng tùy theo bị cưỡng ép đóng cửa.

Hàn Lập ám nhẹ nhàng thở ra, gặp bảo luân cùng Chân Thực Chi Nhãn cũng không lo ngại về sau, mới có hơi lòng còn sợ hãi địa đem Chân Ngôn Bảo Luân đã thu vào trong cơ thể, sau đó lại liền tranh thủ bình nhỏ trảo xoay tay lại ở bên trong, cẩn thận kiểm tra rồi nhiều lần, xác nhận không có bất kỳ tổn thương về sau, mới hoàn toàn yên lòng.

"Thoạt nhìn ta một mực vì quá coi thường ngươi rồi, ngươi không có việc gì, cũng làm cho ta ăn ám khuy. Bất quá chờ về sau Chân Thực Chi Nhãn có chỗ tăng lên về sau, ngược lại là có thể lại lớn mật nếm thử một chút rồi." Hàn Lập vuốt ve trong tay bình nhỏ, cười khổ một tiếng, thì thào lẩm bẩm.
@bàn tử hoạt kê
Sau nửa ngày về sau, hắn thu hồi bình nhỏ, một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, hai mắt một hạp, trong óc lại một lần nữa hiện lên Bí Cảnh bên trong cái kia khối tấm bia đá hình ảnh, tam trọng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh khẩu quyết theo thứ tự ghi chép hắn bên trên.

Đệ nhất trọng khẩu quyết tự không cần phải nói, Hàn Lập đã sớm thông hiểu đạo lí khắc trong tâm khảm rồi, hắn dùng thần thức cẩn thận tra thoạt nhìn đệ nhị trọng cùng đệ tam trọng công pháp đến, muốn thử từ trong đó tìm xem đáp án, nhìn xem đằng sau hai trọng công pháp ở bên trong, có hay không ghi chép thêm nữa cùng Chân Thực Chi Nhãn tương quan nội dung.

Hắn như vậy ngồi xuống, tựu là suốt bảy ngày bảy đêm.

Tại trong lúc này, hắn tỉ mỉ đem đằng sau hai trọng công pháp vì tìm đọc một lần.

Kết quả lại là không có cái gì tìm được, ngoại trừ Chân Thực Chi Nhãn bí thuật chính giữa ghi lại tương quan nội dung bên ngoài, còn lại công pháp nội dung tắc thì không có nhắc lại và về Chân Thực Chi Nhãn thêm nữa nội dung rồi.

Hàn Lập chậm rãi mở hai mắt ra, duỗi cái lưng mệt mỏi, theo trên mặt đất đứng lên.

Mặc dù không có tìm được muốn đáp án, hắn cũng không có chút nào thất vọng bộ dáng, ngược lại ánh mắt ở chỗ sâu trong mang theo vài phần mừng rỡ.

Bởi vì hắn giữa đường xem thêm công pháp lúc từng mấy lần gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân với t.ư cách so với tham chiếu, kết quả phát hiện thượng diện cái kia thứ 25 đoàn thời gian Đạo Văn như trước tồn tại, không có chút nào biến mất dấu vết, mà lại cùng còn lại 24 đoàn đồng dạng, theo bảo luân chuyển động mà chớp động.

Hơn nữa, hắn có thể phát giác được này luân phát ra Kim sắc gợn sóng trong phạm vi thời gian tốc độ chảy trình độ, ẩn ẩn đã có một tia tăng trưởng, tuy nhiên không nhiều lắm, nhưng là chân thật tồn tại.

Nói cách khác, cái này Chân Thực Chi Nhãn tại hấp thu Chưởng Thiên Bình ngưng ra tinh hạt sau chỗ sinh ra đời cái này một đoàn thời gian Đạo Văn, vô cùng có khả năng là vĩnh cửu, đương nhiên nếu muốn hoàn toàn xác nhận việc này, còn cần nhiều hơn nữa bỏ chút thời gian quan sát.

Nhưng vô luận như thế nào, hôm nay phát hiện này, lại để cho hắn trong nội tâm phấn chấn không thôi.

Trừ lần đó ra, hắn cũng không phải không có mặt khác thu hoạch, tại xem xét đệ tam trọng công pháp lúc, hắn còn phát hiện một phần niềm vui ngoài ý muốn.

Đệ tam trọng khẩu quyết bên trong, bổ sung có một môn tên là "Nghịch Chuyển Chân Luân" thần thông, một khi sau khi luyện thành, liền có thể phát huy ra cùng Chân Ngôn Bảo Luân vốn là công hiệu hoàn toàn trái ngược công dụng, chuyển giảm tốc độ vi gia tốc.

Chỉ có điều loại này thần thông tại vận chuyển thời điểm, cũng không phải là tác dụng tại địch nhân, mà là tác dụng tại thi thuật giả trên người mình, theo như công pháp chỗ thuật, cần đem Chân Ngôn Bảo Luân nhét vào trong cơ thể cũng sử chi nghịch chuyển, do đó khiến cho bản thân thời gian lưu qua trong giây lát nhanh hơn, tiến tới đạt tới tăng lên bản thân tốc độ mục đích.

Muốn muốn sử dụng cái này một thần thông, đồng dạng có một cái điều kiện tiên quyết tồn tại, cái kia chính là Chân Ngôn Bảo Luân bên trên ngưng tụ ra mười tám đoàn Đạo Văn đã ngoài lại vừa, cùng công pháp tu luyện tới thứ mấy trọng quan hệ tựa hồ cũng không lớn.

Chỉ là dựa theo vốn là Chân Ngôn Hóa Luân Kinh chỗ thuật, chỉ có tu thành đệ tam trọng công pháp, mới có khả năng đạt tới mười tám đoàn Đạo Văn, nói cách khác, tại đệ nhị trọng công pháp lúc tự nhiên không cách nào thi triển.

Nhưng hắn hôm nay cũng đã ngưng tụ ra suốt hai mươi lăm đoàn Đạo Văn, theo lý thuyết, cũng có thể có thể nếm thử tu luyện thi triển cái này Nghịch Chuyển Chân Luân rồi.

Kể từ đó, hắn nguyên vốn định bắt đầu bế quan tu luyện đệ nhị trọng công pháp, hiện tại tự nhiên cũng quyết định tạm thời buông, trước đem cái này một thần thông tu thành hơn nữa.

Dù sao phương pháp này nếu có thể thành công, thực lực của mình lập tức đem không nhỏ tăng trưởng!

Nghĩ như vậy lấy, Hàn Lập lần nữa tại tại chỗ khoanh chân ngồi xuống, nhắm lại hai mắt.

Tại điều chỉnh mấy ngày, đem bản thân trạng thái điều chỉnh đến tốt nhất về sau, Hàn Lập lần nữa đã bắt đầu bế quan.

Nghịch Chuyển Chân Luân, cái này một thần thông lại nói tiếp dễ dàng, bắt đầu luyện lại rất là khác nhau.

Bởi vì cùng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh vốn là vận chuyển phương thức hoàn toàn trái lại, khiến cho vốn là lúc tu luyện tích góp từng tí một đi ra tâm đắc nhận thức, nếu không toàn bộ chỗ vô dụng, ngược lại vẫn còn trình độ nhất định bên trên đã trở thành chế ước hắn gông cùm xiềng xích.

Mật thất ở trong, Hàn Lập khoanh chân mà ngồi, hai tay véo động pháp quyết, sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân ung dung xoay tròn, phóng thích ra nhạt quang mang màu vàng, mười tám đoàn Đạo Văn đồng thời sáng lên, từ đó truyền ra trận trận kỳ dị chấn động, đem trọn cái mật thất vì bao phủ trong đó.

Nhưng vào lúc này, hai tay của hắn hợp lại, mười ngón tương đối, tiếp theo giữ lại hai ngón tay, hai tay hướng phía dưới một chuyến, véo ra một cái cổ quái pháp quyết, trong miệng cũng vang lên trận trận ngâm tụng thanh âm.

Hắn sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân khẽ run lên, phát ra "Ông ông" thanh âm dần dần giảm nhỏ, chuyển động tốc độ cũng dần dần tiêu giảm xuống, thoạt nhìn giống như là muốn lơ lửng trên không trung đồng dạng.

Ngay sau đó, chỉ thấy Hàn Lập hai tay pháp quyết lại biến đổi động, trong miệng thở khẽ ra một cái "Tật" chữ.

Đã sắp dừng lại bảo luân, lập tức vừa nhanh nhanh chóng xoay tròn, chỉ có điều phương hướng lại cùng lúc trước hoàn toàn trái lại.

Hàn Lập thấy thế, trong lòng có chút vui vẻ, đang muốn nếm thử đem bảo luân nhét vào trong cơ thể, lại đột nhiên cảm thấy ngực một hồi nặng nề, một ngụm máu tươi liền xông lên cổ họng.

Trên tay hắn pháp quyết vừa rút lui, sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân lập tức kịch liệt đung đưa, đúng là khôi phục nguyên trạng, tự hành về tới trong cơ thể của hắn.

"Quả nhiên không dễ dàng như vậy, chỉ là đổi Tiên Linh lực vận chuyển phương thức, cũng không phải là dễ dàng như vậy nắm giữ. Xem ra không có có cái đo đếm trăm lần nếm thử cùng chậm rãi điều chỉnh, là không thể nào tu luyện thành công." Hàn Lập có chút ngồi thẳng thân thể, lau đi khóe miệng tràn ra một tia màu đỏ tươi máu tươi, không khỏi mặt lộ vẻ cười khổ chi sắc nói ra.

Ngay tại vừa rồi, trong cơ thể hắn vận chuyển không khoái Tiên Linh lực lẫn nhau chống đỡ xông, nếu không phải hắn kịp thời đình chỉ công pháp vận chuyển, thiếu chút nữa muốn nghẹn ra nội thương đến rồi.

Thoáng nghỉ ngơi một lát, điều chỉnh một trong hạ thể Tiên Linh lực vận chuyển, Hàn Lập liền lại lần nữa gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân.
 
Last edited:

Cà Rốt

Chân Tiên Hậu Kỳ
@nhatchimai
Chương 272: Nghịch Chuyển Chân Luân


cv: Cà Rốt
nguồn: bachngocsach.com

Thứ 25 đoàn Đạo Văn?

Hàn Lập trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, trong mắt Lam Quang chớp động xuống, gắt gao chằm chằm vào Chân Ngôn Bảo Luân, đem bánh xe nổi lên hiện những hơi mờ kia đường vân vừa cẩn thận đếm một lần, phát hiện bảo luân bên trên thời gian Đạo Văn thật sự biến thành hai mươi lăm đoàn.

Chẳng lẽ nói, Chân Thực Chi Nhãn còn có hấp thu thời gian chi lực công năng?

Lại không biết, cái này gia tăng Đạo Văn là tạm thời, hay vẫn là vĩnh cửu, nếu là thứ hai, cái này thực sự quá không thể tưởng tượng rồi.

Hàn Lập một nghĩ đến đây, trong nội tâm không khỏi thình thịch khẽ động.

"Đáng tiếc, trước mắt trên tay tinh hạt chỉ có như vậy một khỏa, muốn lại thử một lần, phải chờ đến tháng sau rồi. . . Về phần Địa Chích hóa thân bên kia, tựu tạm thời ngừng bên trên một đoạn thời gian a." Hàn Lập thở dài, kiềm chế ở trong lòng cảm giác hưng phấn, đơn tay khẽ vẫy đem Chân Ngôn Bảo Luân thu hồi trong cơ thể.

Rồi sau đó, hắn tự tay thăm dò vào trước ngực áo bào bên trong, đem treo ở trên cổ màu xanh sẫm bình nhỏ lấy đi ra.

Lại nói tiếp, cái này tự hắn tu tiên bắt đầu liền bạn hắn bên cạnh thân chi vật, mới là trên người hắn ẩn chứa thời gian chi lực mạnh nhất, cũng là hắn muốn nhất biết rõ ràng chân tướng bảo vật.

Hắn đem bình nhỏ gom góp đến trước mắt, hai mắt chằm chằm vào thân bình bên trên phiến lá trạng hoa văn, trong mắt hiện ra một vòng vẻ mặt ngưng trọng.

Cái này Chưởng Thiên Bình không thể so với hắn vật, là trên người hắn lớn nhất che giấu, cũng là hắn là tối trọng yếu nhất bảo vật, trước trước tinh hạt phát sinh biến cố mặc dù không có tạo thành không tốt hậu quả, tuy nhiên lại để cho trong lòng của hắn sinh ra vài phần lo lắng đến, vạn nhất Chưởng Thiên Bình cũng ra ngoài ý muốn biến cố, có thể tựu cái được không bù đắp đủ cái mất.

Tự định giá liên tục về sau, hắn hay vẫn là quyết định nếm thử một phen, đến một lần hắn thập phần muốn biết thanh Chưởng Thiên Bình lai lịch, thứ hai hắn cũng không tin như vậy cao giai bảo vật hội đơn giản tựu đã bị tổn thương.

Quyết định chú ý về sau, Hàn Lập đem bình nhỏ đặt ở trước người trên mặt đất, thúc dục Chân Thực Chi Nhãn, di động ánh mắt hướng phía thân bình nhìn lên đi.

Chỉ thấy Kim sắc dựng thẳng mục phóng nhạt kim sắc quang mang, rơi tại màu xanh sẫm tiểu trên bình, thân bình lập tức khẽ run lên, khoan thai trôi nổi, treo ở giữa không trung chậm rãi chuyển động.

Hàn Lập thân thể thẳng băng, mặt mũi tràn đầy khẩn trương thần sắc, xuyên thấu qua Chân Thực Chi Nhãn vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào bình nhỏ.

Đúng lúc này, bình nhỏ bên trong tựa hồ có một điểm hạt gạo lớn nhỏ bạch quang sáng lên, đem bình nhỏ do hướng nội bên ngoài chiếu rọi được thông thấu vô cùng, làm nổi bật được thân bình bên trên phiến lá vì trở nên xanh biếc ướt át, dường như vật dụng thực tế.

Đang lúc Hàn Lập cho rằng phải có hư ảnh hiển hiện thời điểm, tiểu trên bình hào quang rồi đột nhiên chuyển thành màu xanh sẫm chi sắc, tựu như là một đạo thâm thúy vòng xoáy bình thường, trực tiếp đem Kim sắc dựng thẳng mục phóng hào quang nuốt vào.

Hắn lại càng hoảng sợ, đang muốn đóng cửa dựng thẳng mục, lại phát hiện bình nhỏ cũng vẻn vẹn là có này phản ứng mà thôi, không tiếp tục mặt khác biến hóa.

Chờ giây lát về sau, gặp vẫn là không có có cái gì đặc biệt sự tình phát sinh, Hàn Lập ám ám thở dài một hơi, suy nghĩ một chút qua đi, trong cơ thể Tiên Linh lực lại thúc giục động, đem vừa mới hiển hiện cái kia đoàn Đạo Văn cũng kích hoạt lên.

Chỉ thấy hai mươi lăm đoàn Đạo Văn đồng thời sáng lên, Kim sắc dựng thẳng ánh mắt mang một lần nữa một thịnh, lại lần nữa quăng hướng Chưởng Thiên Bình.

Kết quả lúc này đây, lại đã xảy ra ngoài ý muốn.

Chỉ thấy màu xanh sẫm bình nhỏ sáng bóng mang mãnh liệt lóe lên, vốn là đem kim sắc quang mang thôn phệ về sau, đón lấy lại từ trong bình phản xạ ra một đạo lục sắc ánh sáng, trực tiếp đánh về phía Kim sắc dựng thẳng mục.

Hàn Lập thấy vậy trong nội tâm cả kinh, cái này đạo lục sắc ánh sáng nhìn như không khoái, nhưng chính mình chẳng biết tại sao lại có loại không cách nào ngăn cản cảm giác.

Kết quả màu xanh lá ánh sáng vô thanh vô tức đã rơi vào Kim sắc dựng thẳng mục phía trên, đem hắn nhuộm thành màu xanh biếc, dẫn tới toàn bộ Chân Ngôn Bảo Luân một hồi cuồng rung động, phát ra kim quang bắt đầu vặn vẹo mơ hồ, lại có chút ít bất ổn.

Tựa hồ sau một khắc, toàn bộ bảo luân tựu muốn qua đời.

Hàn Lập thấy vậy, vội vàng muốn nghĩ cách ngăn cản bảo luân, kết quả phen này thi pháp, nhưng lại biến sắc, bởi vì bảo luân bên trong lăng không sinh ra một cỗ lực cắn nuốt, chính dốc sức liều mạng rút ra trong cơ thể hắn Tiên Linh lực, liên tục không ngừng, căn bản là không cách nào dừng lại cảm giác.

Trong lòng của hắn âm thầm kêu khổ, nhưng cũng không dám dừng lại.

Bởi vì theo Tiên Linh lực không ngừng rót vào, bảo luân chấn động nhiều lần độ trở nên bằng phẳng xuống, cái này lại để cho hắn trong nội tâm có chút buông lỏng.

Như thế đã qua trọn vẹn một nén nhang thời gian, cho đến Hàn Lập trong cơ thể Tiên Linh lực bị hấp thu suốt hai phần ba, bảo luân giẫm rốt cục ngừng chấn động, trở nên bình tĩnh trở lại, mặt ngoài lục quang cũng tùy theo tiêu tán.

Lúc này, Chân Thực Chi Nhãn cũng tùy theo bị cưỡng ép đóng cửa.

Hàn Lập ám nhẹ nhàng thở ra, gặp bảo luân cùng Chân Thực Chi Nhãn cũng không lo ngại về sau, mới có hơi lòng còn sợ hãi địa đem Chân Ngôn Bảo Luân đã thu vào trong cơ thể, sau đó lại liền tranh thủ bình nhỏ trảo xoay tay lại ở bên trong, cẩn thận kiểm tra rồi nhiều lần, xác nhận không có bất kỳ tổn thương về sau, mới hoàn toàn yên lòng.

"Thoạt nhìn ta một mực vì quá coi thường ngươi rồi, ngươi không có việc gì, cũng làm cho ta ăn ám khuy. Bất quá chờ về sau Chân Thực Chi Nhãn có chỗ tăng lên về sau, ngược lại là có thể lại lớn mật nếm thử một chút rồi." Hàn Lập vuốt ve trong tay bình nhỏ, cười khổ một tiếng, thì thào lẩm bẩm.
Chưa bạn nào nhận
Sau nửa ngày về sau, hắn thu hồi bình nhỏ, một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, hai mắt một hạp, trong óc lại một lần nữa hiện lên Bí Cảnh bên trong cái kia khối tấm bia đá hình ảnh, tam trọng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh khẩu quyết theo thứ tự ghi chép hắn bên trên.

Đệ nhất trọng khẩu quyết tự không cần phải nói, Hàn Lập đã sớm thông hiểu đạo lí khắc trong tâm khảm rồi, hắn dùng thần thức cẩn thận tra thoạt nhìn đệ nhị trọng cùng đệ tam trọng công pháp đến, muốn thử từ trong đó tìm xem đáp án, nhìn xem đằng sau hai trọng công pháp ở bên trong, có hay không ghi chép thêm nữa cùng Chân Thực Chi Nhãn tương quan nội dung.

Hắn như vậy ngồi xuống, tựu là suốt bảy ngày bảy đêm.

Tại trong lúc này, hắn tỉ mỉ đem đằng sau hai trọng công pháp vì tìm đọc một lần.

Kết quả lại là không có cái gì tìm được, ngoại trừ Chân Thực Chi Nhãn bí thuật chính giữa ghi lại tương quan nội dung bên ngoài, còn lại công pháp nội dung tắc thì không có nhắc lại và về Chân Thực Chi Nhãn thêm nữa nội dung rồi.

Hàn Lập chậm rãi mở hai mắt ra, duỗi cái lưng mệt mỏi, theo trên mặt đất đứng lên.

Mặc dù không có tìm được muốn đáp án, hắn cũng không có chút nào thất vọng bộ dáng, ngược lại ánh mắt ở chỗ sâu trong mang theo vài phần mừng rỡ.

Bởi vì hắn giữa đường xem thêm công pháp lúc từng mấy lần gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân với t.ư cách so với tham chiếu, kết quả phát hiện thượng diện cái kia thứ 25 đoàn thời gian Đạo Văn như trước tồn tại, không có chút nào biến mất dấu vết, mà lại cùng còn lại 24 đoàn đồng dạng, theo bảo luân chuyển động mà chớp động.

Hơn nữa, hắn có thể phát giác được này luân phát ra Kim sắc gợn sóng trong phạm vi thời gian tốc độ chảy trình độ, ẩn ẩn đã có một tia tăng trưởng, tuy nhiên không nhiều lắm, nhưng là chân thật tồn tại.

Nói cách khác, cái này Chân Thực Chi Nhãn tại hấp thu Chưởng Thiên Bình ngưng ra tinh hạt sau chỗ sinh ra đời cái này một đoàn thời gian Đạo Văn, vô cùng có khả năng là vĩnh cửu, đương nhiên nếu muốn hoàn toàn xác nhận việc này, còn cần nhiều hơn nữa bỏ chút thời gian quan sát.

Nhưng vô luận như thế nào, hôm nay phát hiện này, lại để cho hắn trong nội tâm phấn chấn không thôi.

Trừ lần đó ra, hắn cũng không phải không có mặt khác thu hoạch, tại xem xét đệ tam trọng công pháp lúc, hắn còn phát hiện một phần niềm vui ngoài ý muốn.

Đệ tam trọng khẩu quyết bên trong, bổ sung có một môn tên là "Nghịch Chuyển Chân Luân" thần thông, một khi sau khi luyện thành, liền có thể phát huy ra cùng Chân Ngôn Bảo Luân vốn là công hiệu hoàn toàn trái ngược công dụng, chuyển giảm tốc độ vi gia tốc.

Chỉ có điều loại này thần thông tại vận chuyển thời điểm, cũng không phải là tác dụng tại địch nhân, mà là tác dụng tại thi thuật giả trên người mình, theo như công pháp chỗ thuật, cần đem Chân Ngôn Bảo Luân nhét vào trong cơ thể cũng sử chi nghịch chuyển, do đó khiến cho bản thân thời gian lưu qua trong giây lát nhanh hơn, tiến tới đạt tới tăng lên bản thân tốc độ mục đích.

Muốn muốn sử dụng cái này một thần thông, đồng dạng có một cái điều kiện tiên quyết tồn tại, cái kia chính là Chân Ngôn Bảo Luân bên trên ngưng tụ ra mười tám đoàn Đạo Văn đã ngoài lại vừa, cùng công pháp tu luyện tới thứ mấy trọng quan hệ tựa hồ cũng không lớn.

Chỉ là dựa theo vốn là Chân Ngôn Hóa Luân Kinh chỗ thuật, chỉ có tu thành đệ tam trọng công pháp, mới có khả năng đạt tới mười tám đoàn Đạo Văn, nói cách khác, tại đệ nhị trọng công pháp lúc tự nhiên không cách nào thi triển.

Nhưng hắn hôm nay cũng đã ngưng tụ ra suốt hai mươi lăm đoàn Đạo Văn, theo lý thuyết, cũng có thể có thể nếm thử tu luyện thi triển cái này Nghịch Chuyển Chân Luân rồi.

Kể từ đó, hắn nguyên vốn định bắt đầu bế quan tu luyện đệ nhị trọng công pháp, hiện tại tự nhiên cũng quyết định tạm thời buông, trước đem cái này một thần thông tu thành hơn nữa.

Dù sao phương pháp này nếu có thể thành công, thực lực của mình lập tức đem không nhỏ tăng trưởng!

Nghĩ như vậy lấy, Hàn Lập lần nữa tại tại chỗ khoanh chân ngồi xuống, nhắm lại hai mắt.

Tại điều chỉnh mấy ngày, đem bản thân trạng thái điều chỉnh đến tốt nhất về sau, Hàn Lập lần nữa đã bắt đầu bế quan.

Nghịch Chuyển Chân Luân, cái này một thần thông lại nói tiếp dễ dàng, bắt đầu luyện lại rất là khác nhau.

Bởi vì cùng Chân Ngôn Hóa Luân Kinh vốn là vận chuyển phương thức hoàn toàn trái lại, khiến cho vốn là lúc tu luyện tích góp từng tí một đi ra tâm đắc nhận thức, nếu không toàn bộ chỗ vô dụng, ngược lại vẫn còn trình độ nhất định bên trên đã trở thành chế ước hắn gông cùm xiềng xích.

Mật thất ở trong, Hàn Lập khoanh chân mà ngồi, hai tay véo động pháp quyết, sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân ung dung xoay tròn, phóng thích ra nhạt quang mang màu vàng, mười tám đoàn Đạo Văn đồng thời sáng lên, từ đó truyền ra trận trận kỳ dị chấn động, đem trọn cái mật thất vì bao phủ trong đó.

Nhưng vào lúc này, hai tay của hắn hợp lại, mười ngón tương đối, tiếp theo giữ lại hai ngón tay, hai tay hướng phía dưới một chuyến, véo ra một cái cổ quái pháp quyết, trong miệng cũng vang lên trận trận ngâm tụng thanh âm.

Hắn sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân khẽ run lên, phát ra "Ông ông" thanh âm dần dần giảm nhỏ, chuyển động tốc độ cũng dần dần tiêu giảm xuống, thoạt nhìn giống như là muốn lơ lửng trên không trung đồng dạng.

Ngay sau đó, chỉ thấy Hàn Lập hai tay pháp quyết lại biến đổi động, trong miệng thở khẽ ra một cái "Tật" chữ.

Đã sắp dừng lại bảo luân, lập tức vừa nhanh nhanh chóng xoay tròn, chỉ có điều phương hướng lại cùng lúc trước hoàn toàn trái lại.

Hàn Lập thấy thế, trong lòng có chút vui vẻ, đang muốn nếm thử đem bảo luân nhét vào trong cơ thể, lại đột nhiên cảm thấy ngực một hồi nặng nề, một ngụm máu tươi liền xông lên cổ họng.

Trên tay hắn pháp quyết vừa rút lui, sau lưng Chân Ngôn Bảo Luân lập tức kịch liệt đung đưa, đúng là khôi phục nguyên trạng, tự hành về tới trong cơ thể của hắn.

"Quả nhiên không dễ dàng như vậy, chỉ là đổi Tiên Linh lực vận chuyển phương thức, cũng không phải là dễ dàng như vậy nắm giữ. Xem ra không có có cái đo đếm trăm lần nếm thử cùng chậm rãi điều chỉnh, là không thể nào tu luyện thành công." Hàn Lập có chút ngồi thẳng thân thể, lau đi khóe miệng tràn ra một tia màu đỏ tươi máu tươi, không khỏi mặt lộ vẻ cười khổ chi sắc nói ra.

Ngay tại vừa rồi, trong cơ thể hắn vận chuyển không khoái Tiên Linh lực lẫn nhau chống đỡ xông, nếu không phải hắn kịp thời đình chỉ công pháp vận chuyển, thiếu chút nữa muốn nghẹn ra nội thương đến rồi.

Thoáng nghỉ ngơi một lát, điều chỉnh một trong hạ thể Tiên Linh lực vận chuyển, Hàn Lập liền lại lần nữa gọi ra Chân Ngôn Bảo Luân.
nếu qua 13h30ph chưa ai nhận p2 thì ta xơi nhé ae :xinloi: ngủ giấc ngắn đã :thodai:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top