tiểu miêu tử
Phàm Nhân
Chương mới nhất có ai dịch chưa vậy mấy đậu hũ


第二百六十九章 真實之眼
凡人修仙之仙界篇 第二百六十九章 真實之眼
第二百六十九章真實之眼
第二百六十九章真實之眼
“若是這里真的是所謂的白雀谷,或許將真輪喚出,會有什么不同?”
韓立心中如此思量著,雙手一掐法訣,真言化輪經功法隨即在體內運轉起來。
“嗡”的一聲輕響。
其背后金光乍現,一個約莫有尺許大小的淡金色圓輪浮現出,在半空中悠悠旋轉起來,正是真言寶輪。
只見寶輪之上,二十四團半透明的時間道紋,靈動異常的閃動著,從中散發出一股無法言喻的奇異法則波動,使得周圍十丈范圍之內的空間,都像是陡然凝滯住了一般。
山風一滯,空氣流動也變得遲緩無比,就連風聲都變得若有如無起來,而與之相對的,湖面上的波紋也像是被瞬間凍結了起來一樣,微瀾仍在,卻是如同靜止。
不遠處,湖面上升騰起的裊裊霧氣,也像是被一根根白色煙柱,以十分緩慢的速度慢慢蠕動,與遠處的霧氣兩相對比,就融通被凝固在了原地。
韓立原地轉動著,朝四周望去,想要從周圍環境中看到哪怕一絲,不同尋常的變化,然而如此觀察了半晌之后,卻沒有發現絲毫不同之處。
就在其以為自己找錯地方,想要將真言寶輪收回的時候,異變終于出現了。
只見其身前虛空中,忽然有一道白光浮現,一只巴掌大小的白色鳥雀憑空浮現而出,在半空中扇動著翅膀,回旋著飛落向湖面中去。
其明明處于真言寶輪籠罩的十丈范圍之內,卻像是絲毫不受影響一樣,就那么施施然飛落了下去,兩只暗紅色的纖足在水面之上輕輕一點,蕩起一圈圈細微的圓形波紋,就那么停在了水面上。
韓立目光盯著那只白雀,卻不知道下一步該做什么。
就在這時,那只白雀忽然回頭望了他一眼,而后一轉頭,用自己灰色的尖喙在水面輕輕啄了下去。
“叮咚”
韓立仿佛聽到了一聲叮咚輕響,緊接著就看到,湖面之上蕩起一圈圈波紋,一環套著一環不斷朝著四周擴大開去。
越往外圈,波紋激起的水浪就越大,最終激蕩在兩邊的石岸上時,竟然嘩啦作響,濺起大片白色水花。
水浪中央,出現了一個成人腰身粗細的黑色大洞,上面有一道八角形的黑光法陣浮現起上,從中傳出陣陣強烈的空間波動。
“秘境!”韓立眉頭微蹙,口中輕呼一聲。
那只引起這些變故的白雀,像是有些不滿他的遲疑,雙翅一展,在半空中一陣回旋之后,筆直地沖入了黑洞之中,光芒一閃地消失不見了。
韓立便也不再猶豫,將真言寶輪收入體內,身形從岸邊一躍而起,落向了黑洞之中。
然而,當他的雙腳落在那黑洞上方時,卻像是被一層無形壁障給阻隔了開來,站在法陣之上,根本無法進入其中。
他見此情形,雙目藍光閃動下,想要看看此禁制究竟有什么玄機。
半晌后,他眉頭微蹙,抬起一拳便朝著壁障直搗而去,結果這一拳仿佛擊打在棉花上一般,大半力道一下被卸的無影無蹤。
接下來的時間里,韓立又嘗試了數種方式,結果此禁制不僅玄妙無比,毫無破綻,且無論是刀劈火燒,亦或是巨力轟擊,都是絲毫無損,根本無法破開分毫。
“怎么回事?”韓立目光閃動,口中喃喃自語道。
從剛才的情形來看,自己應該是猜對了,那所謂的“白雀谷”應該就是此地了。
只是白雀既已現身并飛入秘境,似乎正在指引著自己前去,自己卻為何不得其入?
“莫非……”
他略一思量,手掌隨即一翻,取出了自己的長老令牌,對著身下的黑洞上的八角法陣虛空一點。
只見一道烏光從中飛射而出,打在了令牌之上,令牌內記錄的九千功績點瞬間就被扣除,只剩下了可憐兮兮的一百三十二點。
“果然如此!”
韓立微微一怔,繼而心中一喜。
但未及他多想,黑洞之上的法陣光芒一閃,一卷霞光將其整個人包裹其中,直接拉扯入了黑洞之中。
而后,黑洞也隨之驟然一縮,徹底消失不見。
湖泊之上水面蕩起的漣漪依舊沒有平息,只是升騰起的霧氣已經恢復了正常。
韓立只覺得一陣天旋地轉,身形就已經倒轉,重新站立在了一片白石廣場之上。
他目光朝四周掃視而去,只見后方青山遠黛,群山逶迤,左右兩側各建造有一尊百丈逾高的巨大神將雕像,其手中各持一樣巨大法器,彎腰拄在地上,低頭怒目看著韓立這邊。
韓立只是略微瞥了雕像一眼,就將目光投向了正前方。
只見廣場盡頭,有一片連綿無盡的金色宮殿,上面祥云籠罩,釋放著燦燦寶光。
宮殿前方的一處四面皆空的高閣上,隱約能夠看到有兩位仙風道骨的神人盤膝對坐,正在捻子對弈,在其身后則各有兩位身著素色宮裝的仙娥,或是捧爐或是奉茶,一個個神態自若,沒有一人看向韓立這邊。
在宮殿下方的宮門處,倒是有兩隊手持金瓜的金甲衛士,似乎注意到了這邊,殺氣騰騰地朝這邊沖了過來。
韓立見狀,冷哼一聲,竟然一步不前,反而盤膝坐了下來。
只見其雙目之中藍光一閃,手中掐出一個古怪法訣,口中低斥了一聲:
“給我破……”
一瞬間,他磅礴如海的神識不再有絲毫壓制,頓時如同驚濤駭浪一般洶涌著朝四面八方狂涌而去。
“嘩啦啦……”
一陣仿佛浪花卷動的聲音響起,以韓立為中心,一股狂暴的氣勢頓時朝四面八方席卷開來。
只見韓立身下的白石廣場頓時撕裂出無數裂痕,整個地皮都被揭了起來,朝著四面八方崩毀湮滅開來,左右兩側神將雕像轟然倒塌,碎裂成了齏粉,身后群山也如煙一般消散。
那一隊沖將過來的金甲衛士,尚未到達跟前,便被這股氣浪倦了進去,撕成了碎片。
很快遠處的金色宮殿也寸寸崩碎,連同神仙姮娥一起,化為了灰燼。
整片天地幻境,轟然崩塌,徹底消失。
韓立仍舊坐在地上,只是身下的白色廣場,變成了生有青苔的泥土地,周圍仿佛青山環繞,看似地域寬廣博大,他卻能夠清晰的感受到周圍有空間壁障的存在。
看來,這處秘境多半遠比他想象的還要小。
他心中如此想著,緩緩站起身來,象征性地拍了拍身后的泥土,朝著正前方望去。
只見那里有一面寬逾十丈的巨大石碑,佇立在地面上。
石碑兩側各鐫刻有一頭狀若龍蛇的異獸,不過因為石碑遭到了極為嚴重的破壞,頂部上明顯缺了一大塊,所以無法看清其到底是何物。
石碑的斷口處青苔遍布,看起來殘破不堪,不過所幸的是,其下半部分保存得很完整,上面以金篆文密密麻麻地刻滿了字。
韓立快步走到石碑下方,只是一眼掃過,便整個人僵在原地,一步都挪不開。
“這是……真言化輪經功法!”他忍不住驚喜叫道。
殘碑之上記載的文字明顯的劃分為了兩段,兩端之間隔有一段空白。
靠近地面,被一些低矮雜草掩映的地方,記載的文字韓立很熟悉,正是《真言化輪經》的第一重功法,而靠近上部的地方記載的,則正是他夢寐以求的第二重功法。
只是粗略的掃了一眼上面的文字,他就不禁眉頭微蹙,陷入了沉思。
既然宗門傳功閣中藏有真言化輪經功法,為何又會在此處設有這么一塊古怪石碑,并通過這種隱晦古怪的方式引人來此,或者說,傳功閣中所謂的第二重功法也是需要到此地獲得?
畢竟進入此地,可是同樣需要花費九千功績點的,下次去傳功閣時,倒可以旁敲側擊的打聽一二。
自己如今無意間發現了太玄殿石碑上的提示來到了此地,也不知算不算是誤打誤撞……
這也是他目前所能想到,唯一合理的解釋了。
就在這時,頭頂上忽然有一道白光亮起,先前引他進入此處的那只白雀又憑空浮現而出,飛落在殘碑之上,蹦跳著啄食殘碑斷口處的青苔。
韓立朝那白雀望去,見其周身瑩光繚繞,似幻似真,讓人看不真切。
正當他疑惑之時,那白雀卻停止了啄食的動作,跳著轉向他,尖喙一開一合,竟是口吐起人言來:“看什么看,你只有半日時間,還不速去熟記功法!”
韓立聞言頓時一愣,沒想到這白雀居然能夠口吐人言,雖然顯得有些生澀,顯然是某種禁制所化,但卻著實讓其心中頗感詫異。
一念及此,他又不由朝白雀望了一眼。
“還看!”白雀一瞪眼,又叫道。
韓立連忙苦笑一聲,收斂心緒,凝神朝石碑之上望去。
真言化輪經第二重功法與第一重一脈相承,同樣是以金篆文寫就,同樣是以古法行文,所以同樣的詰屈聱牙,艱澀難懂。
不過,好在有了修煉第一重功法的基礎,韓立倒不至于像當初那樣毫無頭緒,只是速度稍微慢上一些。
他嘴唇微微開合,跟著石碑之上記載的功法,逐字逐句默念了過去,同時以強大的神識將功法內容強行銘記在腦海之中。
過了大約兩個時辰,韓立的額頭和鬢角已經微微有些汗水滲出,長長地吐出了一口氣,總算是將整個第二重功法徹底記了下來。
這真言化輪經第二重功法之中,附帶有一門名為“真實之眼”的秘術,按照記載所說,修成之后就能具有看穿幻虛之力的神通。
不過,要想修煉此等秘術還有一個前提,就是修煉之人凝練的真言寶輪之上,至少要凝聚出十二團道紋才可以。找本站搜索"CM"或輸入網址:凡人修仙之仙界篇 第二百六十九章 真實之眼
Hoan nghênh lãoTa nhận chương 269 nhé.
Đạo hữu on thì làm ơn pm tại hạ nhé ^^Mình xin đăng ký dịch 1 chương 268
Mai có các dịch giả có thể trợ giúp mình dịch cho chuẩn đe nâng cao tay nghề nhé.

Chương 269: Chân thực chi nhãn
“Nếu như nơi đây đúng là Bạch Tước Cốc, có lẽ gọi Chân Luân ra sẽ phải xuất hiện cái gì đó khác thường mới đúng.”
Hàn Lập thầm nghĩ một chút, sau đó hai tay bấm pháp quyết, công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh lập tức bắt đầu vận chuyển trong cơ thể.
“Ô..ô..n..g” một tiếng vang nhỏ.
Sau lưng hắn sáng lên một luồng sáng màu vàng, một vòng tròn nhỏ màu vàng nhạt lớn chừng một xích hiện ra chậm rãi xoay tròn giữa không trung, đúng là Chân Ngôn Bảo Luân.
Phía trên bảo luân, hai mươi t.ư đoàn thời gian đạo văn hơi mờ bắt đầu chớp động cực kỳ linh động, từ bên trong đạo văn tản mát ra một cỗ pháp tắc chấn động kỳ dị làm cho không gian mười trượng xung quanh đều giống như đông cứng lại một cách đột ngột.
Gió núi dần chậm lại, không khí chuyển động cũng trở lên chậm chạp vô cùng, ngay cả tiếng gió cũng như có như không. Tương tự như thế, trong nháy mắt những gợn sóng trên mặt hồ cũng bị đông cứng lại, gợn sóng vẫn còn nhưng đều bất động.
Cách đó không xa, từng đám sương mù đang di chuyển lượn lờ trên mặt hồ bị biến thành từng đám cột khói màu trắng chuyển động cực kỳ chậm rãi, đối lập với những đám sương mù phía xa, cả đám đều đông kết lại với nhau.
Hàn Lập quay người nhìn về bốn phía muốn từ cảnh vật xung quanh tìm ra một tia biến hóa dù nhỏ, nhưng sau cả nửa ngày quan sát đều không phát hiện ra chỗ nào khác lạ.
Ngay khi hắn đang nghĩ có lẽ mình tìm sai chỗ rồi, chuẩn bị thu hồi lại Chân Ngôn Bảo Luân lại thì rốt cuộc dị biến cũng xuất hiện.
Chỉ thấy từ trong hư không đột nhiên có một đường bạch quang xuất hiện, một con chim Tước lớn cỡ lòng bàn tay phe phẩy giữa không trung, vòng qua vòng lại rồi bay về hướng mặt hồ.
Con chim này rõ ràng đang nằm trong phạm vi bao phủ mười trượng xung quang Chân Ngôn Bảo Luân mà lại giống như không bị ảnh hưởng chút nào, cứ như vậy thản nhiên bay sà xuống, hai cái chân màu đỏ sậm lướt nhẹ trên mặt nước một chút tạo ra từng vòng tròn gợn sóng nhỏ, rồi cứ như vậy đậu trên mặt nước.
Ánh mắt Hàn Lập nhìn chằm chằm vào con chim tước trắng mà không biết phải làm gì tiếp.
Đúng lúc này thì con chim tước trắng bỗng nhiên quay đầu lại liếc nhìn hắn, sau đó lại quay đầu đi, dùng chiếc mỏ nhọn màu xám của mình mà mổ nhẹ một cái trên mặt nước.
“Đinh đông...”
Hàn Lập giống như nghe được một tiếng leng nhẹ vang lên, ngay sau đó hắn nhìn thấy từng vòng gợn sóng nổi lên trên mặt hồ, từng vòng nối tiếp từng vòng không ngừng lan ra bốn phía xung quanh. Càng về phía xa, kích cỡ của mỗi gợn sóng lại càng lớn hơn, cho đến khi đụng phải bờ hồ thì không ngờ lại chấn động ầm ầm, từng mảng lớn bọt nước màu trắng tung tóe.
Lão cứ dịch hết rồi sẽ có đạo hữu biên lại rồi đăng, cảm tạ lão nhiềuTại hạ gửi trước một đoạn.
Cũng phải cả thế kỷ rồi mới dịch.
Có gì thì thông cảm hộ ta.
Lão dịch đi rồi ta biên cho, mới đọc sơ qua thấy dư khá nhiều từ đó.Tại hạ gửi trước một đoạn.
Cũng phải cả thế kỷ rồi mới dịch.
Có gì thì thông cảm hộ ta.
Chym tước trắng là bạch tước nha lão, ai lại chuyển ra thuần việt vậyTại hạ gửi trước một đoạn.
Cũng phải cả thế kỷ rồi mới dịch.
Có gì thì thông cảm hộ ta.
TA PHỤ ĐẠO HỮU KHÚC CUỐI NÀY NHÉTại hạ gửi trước một đoạn.
Cũng phải cả thế kỷ rồi mới dịch.
Có gì thì thông cảm hộ ta.
Chương 269: Chân thực chi nhãn
“Nếu như nơi đây đúng là Bạch Tước Cốc, có lẽ gọi Chân Luân ra sẽ phải xuất hiện cái gì đó khác thường mới đúng.”
Hàn Lập thầm nghĩ một chút, sau đó hai tay bấm pháp quyết, công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh lập tức bắt đầu vận chuyển trong cơ thể.
“Ô..ô..n..g” một tiếng vang nhỏ.
Sau lưng hắn sáng lên một luồng sáng màu vàng, một vòng tròn nhỏ màu vàng nhạt lớn chừng một xích hiện ra chậm rãi xoay tròn giữa không trung, đúng là Chân Ngôn Bảo Luân.
Phía trên bảo luân, hai mươi t.ư đoàn thời gian đạo văn hơi mờ bắt đầu chớp động cực kỳ linh động, từ bên trong đạo văn tản mát ra một cỗ pháp tắc chấn động kỳ dị làm cho không gian mười trượng xung quanh đều giống như đông cứng lại một cách đột ngột.
Gió núi dần chậm lại, không khí chuyển động cũng trở lên chậm chạp vô cùng, ngay cả tiếng gió cũng như có như không. Tương tự như thế, trong nháy mắt những gợn sóng trên mặt hồ cũng bị đông cứng lại, gợn sóng vẫn còn nhưng đều bất động.
Cách đó không xa, từng đám sương mù đang di chuyển lượn lờ trên mặt hồ bị biến thành từng đám cột khói màu trắng chuyển động cực kỳ chậm rãi, đối lập với những đám sương mù phía xa, cả đám đều đông kết lại với nhau.
Hàn Lập quay người nhìn về bốn phía muốn từ cảnh vật xung quanh tìm ra một tia biến hóa dù nhỏ, nhưng sau cả nửa ngày quan sát đều không phát hiện ra chỗ nào khác lạ.
Ngay khi hắn đang nghĩ có lẽ mình tìm sai chỗ rồi, chuẩn bị thu hồi lại Chân Ngôn Bảo Luân lại thì rốt cuộc dị biến cũng xuất hiện.
Chỉ thấy từ trong hư không đột nhiên có một đường bạch quang xuất hiện, một con chim Tước lớn cỡ lòng bàn tay phe phẩy giữa không trung, vòng qua vòng lại rồi bay về hướng mặt hồ.
Con chim này rõ ràng đang nằm trong phạm vi bao phủ mười trượng xung quang Chân Ngôn Bảo Luân mà lại giống như không bị ảnh hưởng chút nào, cứ như vậy thản nhiên bay sà xuống, hai cái chân màu đỏ sậm lướt nhẹ trên mặt nước một chút tạo ra từng vòng tròn gợn sóng nhỏ, rồi cứ như vậy đậu trên mặt nước.
Ánh mắt Hàn Lập nhìn chằm chằm vào con chim tước trắng mà không biết phải làm gì tiếp.
Đúng lúc này thì con chim tước trắng bỗng nhiên quay đầu lại liếc nhìn hắn, sau đó lại quay đầu đi, dùng chiếc mỏ nhọn màu xám của mình mà mổ nhẹ một cái trên mặt nước.
“Đinh đông...”
Hàn Lập giống như nghe được một tiếng leng nhẹ vang lên, ngay sau đó hắn nhìn thấy từng vòng gợn sóng nổi lên trên mặt hồ, từng vòng nối tiếp từng vòng không ngừng lan ra bốn phía xung quanh. Càng về phía xa, kích cỡ của mỗi gợn sóng lại càng lớn hơn, cho đến khi đụng phải bờ hồ thì không ngờ lại chấn động ầm ầm, từng mảng lớn bọt trắng bắn tung tóe.
Ở chính giữa gợn sóng xuất hiện một miệng động lớn cỡ lưng áo, phía trên có một pháp màu đen hình bát giác, từ bên trong pháp trận truyền ra trận trận không gian chấn động mãnh liệt.
“Bí cảnh!” Lông mày Hàn Lập cau lại, trong miệng thở nhẹ một cái.
Hàn Lập chần chờ trong giây lát làm chim bạch tước như có chút bất mãn, hai cánh mở ra lượn một vòng giữa không trung rồi lao thẳng vào hắc động, hào quang lóe lên rồi biến mất.
Hàn Lập không do dự nữa, sau khi thu hồi Chân Ngôn Bảo Luân về lại cơ thể, thân hình hắn bay lên, hướng về phía hắc động.
Nhưng khi hai chân của hắn gần tiến vào hắc động thì một tầng bích chướng vô hình bỗng hiện ra, ngăn hắn đứng lại phía trên pháp trận, không cách nào tiến vào trong động.
Gặp tình huống này, hai mắt hắn chớp động lam mang muốn nhìn xem cuối cùng thì cấm chế này có huyền cơ gì.
Một lúc lâu sau, lông mày hắn cau lại, nâng quyền lên đánh thẳng về phía bích chướng, kết quả là một quyền này giống như đánh lên bông vậy, hơn phân nửa lực đạo bỗng chốc biến mất vô tung vô ảnh.
Sau đó hắn lại thử tiếp nhiều cách khác nhau, nhưng cấm chế này lại huyền diệu vô cùng, không hề có kẽ hở, vô luận là đao bổ hay lửa thiêu, ngay cả man lực oanh kích đều không gây chút tổn hại nào đến cấm chế, cấm chế này mảy may không bị phá vỡ chút nào.
“Sao lại như thế?” Ánh mắt Hàn Lập chớp động, miệng thì thào lẩm bẩm.
Nhìn tình hình vừa rồi thì bản thân hắn đã đoán đúng, nơi đây hẳn là Bạch Tước Cốc rồi. Chỉ là bạch tước hiện thân rồi bay vào bí cảnh giống như đang chỉ dẫn cho mình, nhưng mà sao mình lại không tiến vào được trong động?
“Chẳng lẽ...”
Hắn suy nghĩ một phen, sau đó lấy ra lệnh bài trưởng lão huơ về phía pháp trận hình bát giác.
Một đạo ô quang từ trong pháp trận bắn ra đánh lên lệnh bài, trong nháy mắt chín nghìn điểm công tích ghi chép trong lệnh bài đã bị khấu trừ, chỉ còn lại vẻn vẹn một trăm ba mươi hai điểm, thật đáng thương.
“Quả là thế!”
Hàn Lập hơi ngẩn ra một chút, sau đó trong lòng trở lên vui vẻ.
Nhưng không đợi hắn suy nghĩ nhiều, pháp trận phía trên hắc động lóe lên ánh sáng, sau đó bao bọc toàn bộ thân thể hắn lại, trực tiếp lôi vào trong động. Hắc động cũng co rụt lại rồi biến mất không thấy gì nữa.
Hồ nước phía trên vẫn tiếp tục rung động, sương mù lại tiếp tục lượn lờ như thường.
Hàn Lập chỉ thấy một hồi trời đất quay cuồng, thân hình cũng bị đảo ngược lại, sau đó xuất hiện trên một quảng trường lát đá trắng. Ánh mắt hắn quét về bốn phía, ở phía xa xa là một mảnh núi xanh liên tiếp uốn lượn. Hai bên trái phải có hai pho tượng thần tướng cao cỡ trăm trượng, trong tay chúng đều cầm một pháp khí cũng cực lớn, xoay người chống lên mặt đất, cúi đầu trợn mắt liếc nhìn về phía Hàn Lập bên này.
Hàn Lập chỉ nhìn thoáng qua pho tượng một chút rồi liếc mắt nhìn về phía trước. Chỉ thấy ở cuối quảng trường có một dãy cung điện màu vàng dài liên miên vô tận, phía trên tường có khắc vẽ từng đám mây uốn lượn, phóng ra bảo quang lập lòe.
Phía trước cung điện có một căn gác cao, xung quanh đều trống không, phía trên mơ hồ có thể nhìn thấy hai vị thần nhân tiên phong đạo cốt đang khoanh chân ngồi đối diện nhau đánh cờ, sau lưng hai người này đều có thị nữ mặc cung trang màu trắng hoặc bưng bếp hoặc dâng trà, cả đám thần thái tự nhiên, không có ai nhìn về phía Hàn Lập.
Cửa cung phía dưới căn gác có hai đội kim giáp vệ sĩ cầm binh khí tựa hồ phát hiện ra Hàn Lập, sát khí đằng đằng lao về phía này. Hàn Lập thấy thế hừ lạnh một tiếng, vậy mà không tiến một bước mà khoanh chân ngồi xuống. Chỉ thấy trong mắt hắn lam quang chớp động, hai tay bấm một bộ pháp quyết cổ quái, trong miệng quát một tiếng:
“Phá cho ta...”
Trong nháy mắt, cả biển thần thức của hắn như không bị áp chế chút nào, mãnh liệt cuồng dũng lao về bốn phía như vũ bão.
“Rầm rầm...”
Một hồi thanh âm sóng hoa cuốn động vang lên, một cỗ khí thế cuồng bạo lấy Hàn Lập làm trung tâm quét về bốn phương tám hướng. Quảng trường lát đá dưới chân Hàn Lập như xuất hiện vô số vết rách, toàn bộ đất trống giống như bị kéo lên, hướng về bốn phương tám hướng kéo ra, hai pho tượng thần tướng ở hai bên ầm ầm sụp đổ, vỡ vụn thành bột mịn, dãy núi sau lưng cũng tiêu tán như khói.
Đội kim giáp binh sĩ chưa kịp chạy đến trước mặt hắn đã bị cỗ sóng khí này chạm phải, xé thành từng mảnh nhỏ. Rất nhanh sau đó từng đám cung điện màu vàng ở phía xa cũng đổ vỡ từng khúc, ngay cả thần tiên cùng tiên nữ cũng cùng một chỗ mà biến thành tro tàn.
Cả một phía thiên địa ảo cảnh ầm ầm sụp đổ, triệt để biến mất. Xem ra bí cảnh nơi đây còn nhỏ hơn phân nửa so với tưởng tượng của hắn.
Trong lòng hắn nghĩ vậy, sau đó chậm rãi đứng dậy phủi sạch bùn đất sau lưng, nhìn về phía trước. Chỉ thấy có một tấm bia đá rộng cỡ mười trượng đang đứng lẳng lặng trên mặt đất.
Hai bên bia đá đều khắc một đầu dị thú giống như long xà, nhưng mà mặt ngoài bia đá bị tổn hạn vô cùng nghiêm trọng, trên đỉnh thiếu mất một khối lớn, thành ra không cách nào nhìn rõ ra rốt cuộc là vật gì. Rêu xanh phủ đầy ngay chỗ vết nứt, thoạt nhìn cảnh tượng tàn phá đến mức không chịu nổi, nhưng mà may mắn chính là một nửa tấm bia đá chỗ có một mảng lớn khắc chằng chịt toàn kim triện văn lại được bảo tồn nguyên vẹn.
Hàn Lập bước nhanh về phía dưới tấm bia đá, mắt hắn nhìn thoáng qua một cái, sau đó toàn bộ thân thể đứng nguyên tại chỗ, một bước cũng không ra.
“Đây là... công pháp Chân Ngôn Hóa Luân Kinh!” Hắn nhịn không được kinh hỉ mà kêu lên.
Văn tự trên tấm tàn bia rõ ràng phân làm hai đoạn, ở giữa có một khoảng trống. Tới gần mặt đất, nơi có một đám cỏ dại che phủ ghi chép một đoạn văn tự mà Hàn Lập rất quen thuộc, đúng là “Chân Ngôn Hóa Luân Kinh” đệ nhất trọng, mà ở phía trên thì đúng là bộ nhị trọng công pháp mà hắn vô cùng tha thiết.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản