Người Phàm
Phàm Nhân
Bệnh tam lãng chỉ chưa kịp bộc phát thôi chứ nó tiềm tàn trong mỗi người... cơ mà như vậy phong cách vẽ biến đổi thành dạng gì đâycần lắm 1 thành viên như vậy, tuy đau đàu chút nhưng quần sẽ k có lúc nào buồn chán![]()

Bệnh tam lãng chỉ chưa kịp bộc phát thôi chứ nó tiềm tàn trong mỗi người... cơ mà như vậy phong cách vẽ biến đổi thành dạng gì đâycần lắm 1 thành viên như vậy, tuy đau đàu chút nhưng quần sẽ k có lúc nào buồn chán![]()

khụ trong này ta thấy toàn thiếu niên thanh niên trung niên thậm chí lão niên nghiêm túcBệnh tam lãng chỉ chưa kịp bộc phát thôi chứ nó tiềm tàn trong mỗi người... cơ mà như vậy phong cách vẽ biến đổi thành dạng gì đây![]()

.
Vậy ta là Đồng Quái chắc rồi, chẳng hiểu sao ta đoán cái gì là cái đó ngược lại.
vậy phải vui chứ sao, lão chỉ cần nhìn ngược lại dự đoán của mình là ok
Khi nhìn ngược lại thì dự đoán ban đầu lại đúng, vì vậy ta chẳng bao giờ dám khoanh bừa cả.vậy phải vui chứ sao, lão chỉ cần nhìn ngược lại dự đoán của mình là ok
![]()
.Khi nhìn ngược lại thì dự đoán ban đầu lại đúng, vì vậy ta chẳng bao giờ dám khoanh bừa cả.

vậy thì nó đúng là cái dịnh mệnh rồi, t.ư tưởng thế là tốt, vì cứ mang tâm lý khoang bừa mà gặp thầy Toại thì chỉ có bóc đất ăn vã
.câu này diễn tả quá đúng mà, ngày hôm nay sẽ thật toẹt vời, nếu k bị mọc một cái mụn ở chỗ k nên mọc 1 chút nàoTâm tính thiện lương mệt mỏi a... Mà chẳng hiểu sao đi đâu cũng gặp câu này.

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản