Luận Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Nhĩ Căn - Lầu 4: Đại náo Cửu Thiên

Status
Not open for further replies.
Chương nào cũng 3 người THT không phải thiên nhân bình thường, thân kinh bách chiến bla bla, nên phản ứng bla bla. Tới lúc trúng chiêu thì da đầu tê dại, trợn mắt há mồm bla bla. Dạo rài thấy lão Nhĩ diễn tả cảnh đánh nhau xuống tay vãi ra, toàn câu chữ. Hên là chương này chưa có câu mọi thứ chỉ trong chớp mắt phát sinh. Chương đánh nhau nào cũng có mấy câu đó chiếm mịa 1/3 chương.
 

U Linh

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Chương nào cũng 3 người THT không phải thiên nhân bình thường, thân kinh bách chiến bla bla, nên phản ứng bla bla. Tới lúc trúng chiêu thì da đầu tê dại, trợn mắt há mồm bla bla. Dạo rài thấy lão Nhĩ diễn tả cảnh đánh nhau xuống tay vãi ra, toàn câu chữ. Hên là chương này chưa có câu mọi thứ chỉ trong chớp mắt phát sinh. Chương đánh nhau nào cũng có mấy câu đó chiếm mịa 1/3 chương.

Cái này gọi là quen tay mà làm.

Các tác giả tàu khựa sau thời gian đầu nhiệt huyết viết truyện vì nghệ thuật thì dần dà làm quen dần đến chuyện ngó túi tiền của mình. Thoạt đầu thì là từ một câu thêm thắt vào vài chữ để kiếm vài đồng cắc. Sau đó thì từ một ý thêm thắt vào vài câu để kiếm bữa ăn sáng. Khi tay chân bắt đầu quen thuộc thì thậm chí không cần nghĩ ngợi, chỉ cần một ý thôi đã đủ kéo thành vài chương. Đây có thể nói đã bước vào hóa cảnh Thượng thừa.

Một khi bước vào hóa cảnh này, điều tâm niệm của mỗi tác giả không còn nằm trong việc kéo chương câu chữ nữa (bởi vì nó đã thành phản xạ có điều kiện) mà mục đích tối thượng của mỗi tác giả là làm sao để kéo câu sao cho độc giả không bị phản cảm. Nếu một ngày họ đạt đến trình độ đó, kéo chương mà con nghiện vẫn hài lòng, câu chữ mà độc giả không chửi thì họ bước vào hóa cảnh Đại thừa.

Nhưng hỡi ôi, lên được Thượng thừa đã khó vô vàn, còn cảnh giới Đại thừa thì vẫn còn nằm trong truyền thuyết.
:haha:
 

BadWolf

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Cái này gọi là quen tay mà làm.

Các tác giả tàu khựa sau thời gian đầu nhiệt huyết viết truyện vì nghệ thuật thì dần dà làm quen dần đến chuyện ngó túi tiền của mình. Thoạt đầu thì là từ một câu thêm thắt vào vài chữ để kiếm vài đồng cắc. Sau đó thì từ một ý thêm thắt vào vài câu để kiếm bữa ăn sáng. Khi tay chân bắt đầu quen thuộc thì thậm chí không cần nghĩ ngợi, chỉ cần một ý thôi đã đủ kéo thành vài chương. Đây có thể nói đã bước vào hóa cảnh Thượng thừa.

Một khi bước vào hóa cảnh này, điều tâm niệm của mỗi tác giả không còn nằm trong việc kéo chương câu chữ nữa (bởi vì nó đã thành phản xạ có điều kiện) mà mục đích tối thượng của mỗi tác giả là làm sao để kéo câu sao cho độc giả không bị phản cảm. Nếu một ngày họ đạt đến trình độ đó, kéo chương mà con nghiện vẫn hài lòng, câu chữ mà độc giả không chửi thì họ bước vào hóa cảnh Đại thừa.

Nhưng hỡi ôi, lên được Thượng thừa đã khó vô vàn, còn cảnh giới Đại thừa thì vẫn còn nằm trong truyền thuyết.
:haha:
Trĩ hơn cả đại thừa rồi
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top