Lão nào phán xem Thuần lên trung kỳ liệu cân đc bán thần sơ chưa ( BTH lv max có)đc mấy người dám tra xét![]()
Lão nào phán xem Thuần lên trung kỳ liệu cân đc bán thần sơ chưa ( BTH lv max có)đc mấy người dám tra xét![]()
Vợ vào thành 1 múi huyền thoại rồi![]()
nguy hiểm vậy ah?Thì lão 3 mắt cũng có nói, nếu lão đường chủ đi 1 mình thì đuổi kịpĐi bằng trận pháp. Cũng k thể trách đc. Mình tên tn kia đâu gánh nổi 1 vạn đứa. Còn 5 tên kia thì đung hợp thiên địa ý chí nên dịch chuyển đc
Có 1 tn so vơia truy cứu thì có vẫn hơn. Với lại ngoài bán thần rak ai diệt đc bttÉo truy cứu vụ đang ở Trường Thành rồi sao có mặt ở NHT luôn ...giả mất tích rồi đào ngũ thì sao!?
CTUN với TT đã sử dụng BTT để tìm lão thủ mộ, có thể từ khi ra khỏi Vẫn Kiếm Thâm Uyên nên khó nói hành vi của BTT qua khỏi mắt TT. Biết đâu vụ đưa BTT lên TKDCT cũng có ý của TT ...Thiên nhân trung kỳ chắc đánh được bán thần. Btt về nhà cú này thằng Thiên Tôn chả lẽ nó ko để ý ta. Ở mang hoang gặp nhau rồi mà .
Đời nó vậy màLão Nhĩ câu chương vãi thật. Ai cũng chửi mà ai cũng hóng chương

Cái này gọi là quen tay mà làm.
Các tác giả tàu khựa sau thời gian đầu nhiệt huyết viết truyện vì nghệ thuật thì dần dà làm quen dần đến chuyện ngó túi tiền của mình. Thoạt đầu thì là từ một câu thêm thắt vào vài chữ để kiếm vài đồng cắc. Sau đó thì từ một ý thêm thắt vào vài câu để kiếm bữa ăn sáng. Khi tay chân bắt đầu quen thuộc thì thậm chí không cần nghĩ ngợi, chỉ cần một ý thôi đã đủ kéo thành vài chương. Đây có thể nói đã bước vào hóa cảnh Thượng thừa.
Một khi bước vào hóa cảnh này, điều tâm niệm của mỗi tác giả không còn nằm trong việc kéo chương câu chữ nữa (bởi vì nó đã thành phản xạ có điều kiện) mà mục đích tối thượng của mỗi tác giả là làm sao để kéo câu sao cho độc giả không bị phản cảm. Nếu một ngày họ đạt đến trình độ đó, kéo chương mà con nghiện vẫn hài lòng, câu chữ mà độc giả không chửi thì họ bước vào hóa cảnh Đại thừa.
Nhưng hỡi ôi, lên được Thượng thừa đã khó vô vàn, còn cảnh giới Đại thừa thì vẫn còn nằm trong truyền thuyết.
![]()
Nhưng lại tại Bạch Tiểu Thuần nơi đây chỗ xung yếu ra trong nháy mắt, bỗng nhiên đấy, toàn bộ trời xanh trực tiếp liền truyền đến một tiếng Thiên Lôi, này thiên lôi vượt qua bình thường Lôi Đình rất nhiều, mãnh liệt nổ tung thời, lại để cho thiên địa biến sắc, trời xanh đều bắt đầu vặn vẹo, mặt đất càng là chấn động vài cái,

Rất hay a!Thoạt đầu thấy lão Nhĩ câu chữ cũng bực lắm, nhưng về sau lờn thuốc mà chỉ còn cười trừ. Lúc đầu còn canh từng chương, về sau thì khi rảnh mới xem, nên cũng đỡ tức.
Chỉ một tiếng Thiên lôi thôi mà đã ra cả lô cả lốc từ thế kia thì con nghiện nào chịu cho nổi. Mà ta để ý lão nhĩ rất hay xài câu "này thiên lôi vượt qua bình thường Lôi Đình rất nhiều" . Cộng thêm mấy câu, "viết ra thì dài dòng nhưng thật sự mọi thứ chỉ là điện quang hỏa thạch" thì rõ ràng là lão này mắc bệnh câu chữ mãn tính nặng lắm rồi.
Ta ngờ rằng, không chừng lão ấy dùng trình chỉnh sửa chính tả để viết văn nữa là. Chỉ cần viết "thiên lôi", thì trình auto tự đổi thành "thiên lôi, thiên lôi này vượt qua sấm sét bình thường rất nhiều lần". Chỉ cần viết "viết thì dài dòng" thì lập tức trình auto đổi thành "viết ra thì dài dòng nhưng thật sự thì mọi thứ xảy ra như là sấm vang chớp giật"
Vừa được thêm tiền mà vừa đỡ mỏi tay. Thiệt là thiên tài a!![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản