Chương 3: Cao thủ trong nghề
Là trùng phách!
Vừa cầm tiểu cầu (dịch thuần việt mấy từ kiểu ntn thì hơn), Đan Phi đã khẳng định ngay là trùng phách.
Trùng phách là một loại hổ phách, hình thành từ ngàn vạn năm trước hoặc có thể nói là trên trăm triệu năm trước, và được xem là hoá thạch sống ngày nay. Trước đây không lâu, ở mộ địa (HV) Hải Hôn Hầu của Tây Hán đã khai quật được một viên hổ phách cỡ khoảng một trái bồ đào, gây chấn động một thời, từ đó có thể thấy được trùng phách trân quý đến cỡ nào.
Đan Phi cũng không mấy khi nhìn thấy trùng phách, đương nhiên là không kể những trùng phách được làm giả ở thời hiện đại, không ngờ vật phẩm khảo hạch của Tào tam gia lại là một vật như vậy.
Vuốt ve trùng phách, cảm giác được sự tang thương của lịch sử (??) trong nó, nhất thời Đan Phi ngây ngẩn người.
Tào Ninh Nhi dẩu cái miệng anh đào nhỏ nhắn, cảm thấy tiểu tử này chả xứng đáng gì với lòng tin của Tam (tại sao viết hoa) thúc. Tam thúc không có đệ tử, nàng cũng biết rõ về Tam thúc, người muốn bái Tam thúc làm thầy có không biết bao nhiêu, tầm quan trọng cũng không phải là nhỏ. Nàng không ngờ Tam thúc sẽ cho Đan Phi một cơ hội.
Bảy vật phẩm nằm lộn xộn trên mặt bàn, đương nhiên nàng cũng có vài đánh giá riêng về chúng, hợp ý nàng nhất chính là cái khối ngọc bội ôn hoà, trân châu kia cũng không tệ, nhưng mà Tào Ninh Nhi biết rõ, nhất định khảo hạch của Tam thúc không đơn giản như thế. Đỉnh vi quốc khí*, từ ý nghĩa cũng thấy được sự quý giá của cái đỉnh, còn cái bình thếp sơn kia nhìn sơ qua thì thấy cũng tầm thường nhưng lại có vẻ thần bí. Vật phẩm quý giá nhất có lẽ nằm trong bốn vật đỉnh, ngọc, bình hay châu này rồi.
* đỉnh vi quốc khí: đại ý cái đỉnh thể hiện khí độ, khí thế quốc gia
Nàng cũng không ngờ rằng Đan Phi lại lấy một vật như cục đá, giá trị của nó chỉ sợ còn thua cả thỏi vàng.
Đan Phi thưởng thức (việt hẳn) trùng phách cả buổi xong lại để xuống, thầm nghĩ nếu bàn về ý nghĩa khảo cổ thì vật này tuyệt đối có giá trị nhưng (thường thì sẽ thêm dấu phẩy đằng trước) nếu đem bán đi thì chỉ sợ ngay cả một chút trang bị cũng không đổi được.
Vì sao? Vì không có ai biết nhìn hàng!
Hắn thở dài trong lòng, vẫn tiếp tục suy nghĩ về lời nói của Tào Tam gia, tiện tay cầm khối ngọc bội nhưng chỉ nhìn một cái rồi lại thả xuống bàn.
Hắn cầm lấy cây châm giống như tảng đá (??), và nó làm hắn hứng thú nhìn cả nửa buổi nhưng rồi lại thả xuống mặt bàn.
Khi Tào Ninh Nhi nhìn thấy hắn cầm lấy ngọc bội thì lòng hơi vui, (đã hết ý, nên chấm) nàng thầm nghĩ tên gia nô này cũng có chút ánh mắt, nhưng khi thấy hắn để xuống rồi cầm lấy cây châm thì đôi mày liễu liền nhăn lại.
Những tên gia nô này, ngày thường chỉ biết nhận tiền đồng gạo muối gì đó, vàng bạc thì ít khi được thấy nên đương nhiên sẽ không biết mảnh ngọc bội kia quý giá cỡ nào. Thấy Đan Phi cầm tảng đá yêu thích không buông tay, Tào Ninh Nhi nhìn hắn như nhìn đứa bé đang chọn đồ vật đoán tương lai*, thấy hắn bỏ quả dưa đi lấy hạt vừng, nàng thầm sốt ruột.
*KìNgộ: nguyên văn là Trảo Chu, là một tập tục, trẻ em sẽ được chọn một vật vào ngày thôi nôi, dùng để đoán tương lai.
Chỉ là vô tình nghĩ đến, khiến Tào Ninh Nhi tự thấy buồn cười, nàng thầm nghĩ Tam thúc tuyển đồ đệ, nàng sốt ruột làm gì chứ?
Cuối cùng thì Đan Phi cũng bỏ cây châm đá xuống, rồi lại cầm lấy thỏi vàng, cái đỉnh nhỏ và cái bình nhìn qua một lượt, xong lại để xuống, phủi tay một cái.
- Ngươi có đáp án rồi sao?
Tào Tam gia thấp giọng nói.
Đan Phi cười đáp:
- Ta không nhìn ra được vật nào quý giá nhất.
Tào Ninh Nhi mém chút hôn mê bất tỉnh.
Nàng thầm nghĩ hài tử này cũng quá trung thực rồi, không thể chọn bừa một cái sao?
Trong bóng tối, Tào Tam gia cũng trở nên trầm mặc, không biết có nên nhảy ra đánh tiểu tử này một trận hay không. Ngược lại, Đan Phi hoàn toàn không để ý:
- Nếu như Tam gia không còn gì sai bảo, tại hạ xin phép ra ngoài.
Tào Ninh Nhi lại khẽ giật mình, cảm thấy cách xưng hô của hắn không có giọng điệu của một gia nô, mà lại giống như là ngang hàng. Nàng không khỏi cau mày.
Sau một hồi lâu, Tào Tam gia mới nói ra hai tiếng:
- Rất tốt.
Đan Phi quay người rời đi, Tào Ninh Nhi cũng có chút tức giận nên quay người về phía Tào Tam gia oán trách:
- Tam thúc, đây là cách ngài chọn người sao? Cháu thấy cũng không có quy củ với tiêu chuẩn gì cả. Người muốn giao mọi chuyện cho loại người như vậy, Ninh nhi là người thứ nhất không đồng ý.
Trong bóng tối, Tào Tam gia hạ thấp thanh như đang độc thoại:
- Quy củ đúng là ko có, nhưng tiêu chuẩn thì rất khó nói...
- Sao?
- Rất thần kỳ.
Thanh âm (HV) của Tào Tam gia có phần kinh ngạc, y thấp giọng nói tiếp:
- Không thể tin được, tiểu tử này học được những thứ này ở đâu?
Tào Ninh Nhi nghe thấy Tam thúc đánh giá Đan Phi, không khỏi bất ngờ, gặng hỏi:
- Bản lãnh của hắn cao cỡ nào?
- Ít nhất cũng phải cao như ba tầng lầu các.
Tào Tam gia nói một cách thản nhiên.
Tào Ninh Nhi nghe Tam thúc nói dí dỏm, muốn cười nhưng sau đó lại khiếp sợ. Tào Thị là một đại tộc, đang gặp loạn thế, người tài ba trong tộc xuất hiện lớp lớp. Những năm gần đây, người được nhắc đến đầu tiên chắc chắn là t.ư Không Tào Tháo, và tuỳ tùng đi theo Tào Tháo là Tào Hồng, đương nhiên là càng tận tụy lập công. Tào Ninh Nhi cũng biết rõ Tào Thị có thể phong quang như hôm nay thì thật sự cũng không thể bỏ qua công lao của Tam thúc.
Kiến thức (của) Tam thúc rất cao, ánh mắt rất tinh chuẩn (HV), bình thường rất ít khi khen người nhưng hôm nay lại đánh giá Đan Phi như vậy, thật sự là chuyện chưa từng có.
Dù tin tưởng ánh mắt của Tam thúc nhưng Tào Ninh Nhi vẫn cảm thấy rất khó hiểu:
- Tam thúc à, căn bản hắn chưa làm gì hết?
- Đó là bởi vì ngươi không chăm chú nhìn.
Tào Tam gia nói một cách điềm tĩnh.
Khuôn mặt thanh tú của Tào Ninh Nhi đỏ lên, nhìn bảy món đồ trên bàn kia, cũng không hề thấy có chỗ nào dị thường, trong lòng không phục, nàng cũng biết Tam thúc tuyệt đối sẽ không bắn tên mà không có đích, nhưng rốt cuộc vừa rồi tiểu tử kia đã làm gì mà Tam thúc lại tỏ ra kính trọng như vậy.
Sau một hồi, Tào Tam gia mới khẽ thở dài một cái, nói:
- Ninh nhi, Tam thúc biết rõ ngươi cực kỳ thông minh, cũng có thể coi như trong Hứa Đô thành (thành Hứa Đô) này có ít nữ tử nào có kiến thức như ngươi, thậm chí Tam thúc cũng biết ngươi muốn sắp xếp xoá sầu giải nạn cho Tam thúc. Chỉ là nhiều khi người không trong nghề thì không hiểu nghề, nghề này của Tam thúc có rất nhiều người xem thường.
- Nhưng Ninh nhi biết rõ Tam thúc là người rất có bản lĩnh.
Tào Ninh Nhi cắn môi đáp lại,
Tào Tam gia dường như cười cười:
- Làm cái nghề của Tam thúc, chẳng những phải có bản lĩnh mà phải còn có chút ngộ tính. Bởi vì mỗi người mở ra một toà mộ thất, đối mặt với những thứ bên trong không chỉ là núi vàng núi bạc. Nếu không có tầm nhìn sâu rộng, không thể nghi ngờ họ đã trở thành kẻ tầm thường.
Tào Ninh Nhi khó hiểu nói:
- Vậy trong mắt Tam thúc, thế nào mới tính là không thường?
Tào Tam gia trầm mặc rất lâu mới nói.
- Đương nhiên ngươi biết rõ bảy món đồ trên bàn này không phải xuất hiện trên đời cùng một lúc.
Đôi mắt đẹp của Tào Ninh Nhi sáng ngời, nhìn lại bảy món đồ trên bàn, lúc này đã có chút lĩnh ngộ (HV). Nàng thò tay cầm lấy cái tiểu đỉnh (HV), nhìn một hồi lâu, rồi nói ra:
- Chắc chắn đỉnh này là đỉnh khí triều Hạ.
Dù sao thì nàng cũng quản lý việc kinh doanh của Tào Gia, nếu bàn về nhãn lực (HV) thì đương nhiên vượt xa nữ tữ bình thường, nghe Tam thúc nói chỉ dạ một tiếng đã hiểu. Tào Ninh Nhi lại cầm lấy cái bình thếp sơn nhìn hồi lâu, lúc này mới do dự nói:
- Là đồ sơn mài, thứ này được hoàng thất ưa chuộng chỉ sau đồ đồng đen, nhìn đồ án trên đây thì hẳn là cổ vật thời Tây Chu.
Không thấy Tam thúc phản ứng gì, Tào Ninh Nhi lại nhặt miếng ngọc bội lên, quan sát rất lâu rồi nói:
- Ngọc bội này là từ thời Hán sơ ...
Một lúc lâu sau nữa, nàng mới nói tiếp:
- Hạt trân châu này là sản vật ở duyên hải Hội Kê mấy năm gần đây. Thỏi vàng kia ... à, là đúc thời Văn Đế, mặt trên còn có ký hiệu của quan phủ đã đúc.
Qua một lúc lâu, nàng đã biết được hoàn toàn bảy món đồ, đương nhiên để phân biệt được chính xác như thế là việc cực kỳ khó khăn. Thầm nghĩ, trong mắt người bình thường thì thỏi vàng chỉ là thỏi vàng thôi, ai để ý nó là của triều đại nào chứ?
Đột nhiên nàng chấn động trong lòng, Tào Ninh Nhi ngơ ngác nhìn mặt bàn, nhất thời im lặng.
Đỉnh thời Hạ, bình nhà Chu, ngọc bội đời Hán sơ, thỏi vàng thời Văn Đế, rồi gần đây nhất là ngọc châu vùng Giang Đông. Sau nửa buổi vất vả nàng mới phân biệt xong, lại không chắc chắn, nhưng nhìn thứ tự các vật được bày trên bàn thì bỗng dưng phát hiện những vật này đã được sắp xếp đúng theo thứ tự thời gian. Nàng nhớ rõ lúc trước những vật này nằm ngổn ngang trên bàn, hoàn toàn hỗn loạn.
Đôi mắt đẹp hơi nhíu lại, nhìn vào hai đồ vật đứng trước Hạ đỉnh, sau hồi lâu Tào Ninh Nhi mới nói:
- Chẳng lẽ hai món đồ vật này còn có trước cả nhà Hạ? Chẳng lẽ là từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế?
Trong bóng tối, Tào Tam gia chậm rãi nói:
- Theo ta biết được, cái châm đá kia chính là vật được sử dụng vào thời Tam Hoàng Ngũ Đế, còn trùng phách thì đã có trước Tam Hoàng Ngũ Đế.
Không ngờ trùng phách nhìn vớ vẩn (văn nói nhiều hơn) kia lại được xếp trước nhất.
Lòng Tào Ninh Nhi phát run, không tin ở trên đời này ngoại trừ Tam thúc ra còn có nhân vật như Đan Phi. Chỉ mới nhìn sơ sơ mấy lần đã phân biệt rõ được niên đại bảy món đồ vật.
Chẳng lẽ Đan Phi xếp bừa sao?
Trong lòng Tào Ninh Nhi hiện lên ý nghĩ này, nhưng lại nghĩ không có khả năng. Nàng cầm bảy món vật phẩm lên xem rồi lại buông xuống, nếu có thể vô tình để xuống hoàn toàn đúng với thứ tự niên đại thì đúng là rất khó xảy ra, chỉ có một cách giải thích chính là chẳng những ánh mắt Đan Phi cao minh hơn nàng, mà kiến thức lại càng uyên bác hơn.
Lúc này nàng mới rõ ràng được thâm ý trong lời nói vừa rồi của Tam thúc - Tiểu tử này học được những điều này từ đâu? Điều này sao có thể!