Đó là cái mở bài, còn thân bài.
Tôi bước đến chiếc ghế đá có phần cũ kỹ, đưa tay lau sạch dòng chữ nhỏ ở trên đó, "tập thể lớp 12 khoá 'Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS' 'Chủ đề cấm tại BNS''Chủ đề cấm tại BNS'"
Tôi đưa tay sờ vào nó hồi lâu như thể hồi tưởng, thì ra cái ghế này là lưu vật của lớp mình, à còn cái vồm hoa do thầy cu đen cùng mấy bạn nam trong lớp tự tay đúc ra nưã, gần 10 năm rồi giờ nó đã phủ đầy rêu phong, nhìn đi nhìn lại tôi vẫn thấy nó giống cái mán heo hơn là cái vồn hoa, tôi còn nhớ in in cái câu nói của thầy:
— Thời còn đi học thầy là thợ xây chính hiệu đấy
Ừ thợ xây chính hiệu ấy đã làm ra cái trò cười cho cả trường thời ấy, nghĩ về nó khiến tôi lâm vào hồi tưởng, nhớ bạn bè, nhưng nhớ nhất vẫn là cái đầu tóc xù như bãi cỏ của thầy cu đen, người đã dạy cho tôi nhiều bài học qúy gía là người thầy mà tôi tôn kính như người cha thứ 2 của tôi.
"lâm ngân lui sau gốc tường đứng cho tôi, bài văn viết về thầy gần một tuần rồi mà chưa nộp là sao"
Tiếng nói vang vọng quen thuộc ấy, cứ như thể tiếng chuông báo thức làm người ta chán ghét, lại làm tôi nhớ mãi lo quên. Ừ hình như lần đó vì mãi chơi nên tôi quên làm bài văn nên bị thầy phạt ở tiết sinh hoạt lớp.......