Hippopotamus
Phàm Nhân
Moá, Thuần yên thân được vài ngày lại gióng trống khua chiêng ầm ĩ! 


Bác phân tích về ngu dốt của BTT cũng ko hẳn là đung lắmLão Nhĩ mô tả thằng Thuần rất mâu thuẫn: khi thì cực kỳ thông minh, khi lại vô cùng ngu dốt.
Khi thông minh thì học một biết mười, sáng tạo dược đạo, nhìn người là thấu nhân tâm, biết tấn biết thoái. Chỉ cần một lá thư của Trần Mạn Dao là đã hiểu ra cô nàng muốn lợi dụng mình chỗ nào. Chỉ một câu nói lấp lửng của CQV là đã biết phải đem Trần phu nhân về hậu cung. Khi CQV dọa giết, hắn vẫn có đủ bình tĩnh để tấn thoái... Tóm lại khi thông minh, hắn có đầy đủ tố chất của một anh kiệt ưu tú nhất.
Nhưng, cũng vô số lần Thuần ngu dốt đến khó hiểu và hành động sằng bậy như một kẻ vô lại. Việc gõ đầu CQV là một hành động của một kẻ thất học không hiểu lễ nghĩa, bảo rằng khi đó tình thế cấp bách khiến hắn nóng đầu thì cũng không đúng, khi CQV dọa giết chẳng lẽ không cấp bách? Đem luyện linh NA một lèo 14 lần rõ ràng là một hành động kém suy nghĩ, đâu phải hắn không biết có cái bia? sau đó lại bảo rằng quên! Một người thông minh ưu tú như hắn mà lại quên một chuyện quan trọng như vậy chẳng phải là mâu thuẫn lắm sao.
Bây giờ hắn lại định đặt tên cửa hàng là Luyện linh đệ nhất. Con người chết bởi cái tên. Đã lấy tên như thế thì ắt sẽ bị người khích khiến cho hắn phải lộ hết tay nghề luyện linh. Cái khó của luyện linh chính là tỷ lệ thành công thấp, một khi Thuần bộc lộ tay nghề thì ai cũng sẽ biết rằng Bạch Hạo luyện linh thành công với tỷ lệ khó tin. Ngay ở Khôi Hoàng thành mà lộ rõ nghề luyện linh thì khác gì khiến người ta đặt dấu hỏi: Sao không luyện linh NA? thế là dẫn động sự chú ý của Đại Thiên Sư, cũng như lộ rõ thân phận là Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng thôi, nói gì đi nữa thì đây cũng chỉ là truyện, không phải đời thực. Trong đời thực quyết không có dạng người mâu thuẫn đến thế này: vừa khờ như Quách Tĩnh lại vừa thông minh điêu ngoa như Hoàng Dung. Nhưng trong truyện thì mọi thứ đề dễ và tác giả chỉ cần nói vì thế này vì thế nọ thì mọi chuyện dù mâu thuẫn đến đâu cũng đều có vẻ hợp lý hết.
Nói không xa, cái mặt nạ vốn do Đại Thiên Sư cho Dạ Táng, bảo rằng: dưới Đại Thừa không ai nhận ra. ĐTS chưa phải là Đại Thừa nên cũng có nghĩa là không nhận ra luôn. Ai mà cho đi một vật có thể che dấu mà chính mắt mình thế kia? Sao đó lão Nhĩ lại trám lỗ hổng lại nói rằng Bán Thần có thể lờ mờ nhận ra rồi trám tiếp bằng cách thêm tình tiết: luyện linh 11 lần thì vật đổi chủ. Chẳng trám thì thôi, trám xong lại sinh ra lỗ hổng khác: Trời ạ, thế ĐTS không biết sai người luyện linh sẵn 11 lần cho mặt na a?! Chỉ là 11 lần chứ có cao xa chi đâu. Nếu bảo mặt nạ quý quá sợ bị hỏng khi luyện linh thì lại vô lý: mặt nạ quý như thế sao lại đem cho một tên Luyện khí vốn ở xa tít bên kia đường chân trời?!
Cũng không hẳn thế, tính cách cu Thuần thế nào hẳn mọi người đều rõ, thích bắt nạt kẻ yếu và nịnh nọt kẻ mạnh, lúc ấy Cự Quỷ Vương suy biến, Thuần chỉ cần Kim Thiên Nhân hồn rồi cao chạy xa bay, nên cốc đầu lập uy cũng là bình thường. Dù sao chuyện chạy trốn 3 gia tộc truy sát có quá nhiều biến cố, chắc chẳng ai có thể đoán được kết cục cuối cùng thì Thuần làm sao có thể biết trước được. Hầu như ai cũng nghĩ Thuần bắt được Bán Thần thì dễ dàng có Thiên Nhân Hồn rồi chuồn nhưng cuối cùng thì phải chạy thừa sống thiếu chết để cuối cùng dựa hơi vào Cự Quỷ Vương.Lão Nhĩ mô tả thằng Thuần rất mâu thuẫn: khi thì cực kỳ thông minh, khi lại vô cùng ngu dốt.
Khi thông minh thì học một biết mười, sáng tạo dược đạo, nhìn người là thấu nhân tâm, biết tấn biết thoái. Chỉ cần một lá thư của Trần Mạn Dao là đã hiểu ra cô nàng muốn lợi dụng mình chỗ nào. Chỉ một câu nói lấp lửng của CQV là đã biết phải đem Trần phu nhân về hậu cung. Khi CQV dọa giết, hắn vẫn có đủ bình tĩnh để tấn thoái... Tóm lại khi thông minh, hắn có đầy đủ tố chất của một anh kiệt ưu tú nhất.
Nhưng, cũng vô số lần Thuần ngu dốt đến khó hiểu và hành động sằng bậy như một kẻ vô lại. Việc gõ đầu CQV là một hành động của một kẻ thất học không hiểu lễ nghĩa, bảo rằng khi đó tình thế cấp bách khiến hắn nóng đầu thì cũng không đúng, khi CQV dọa giết chẳng lẽ không cấp bách? Đem luyện linh NA một lèo 14 lần rõ ràng là một hành động kém suy nghĩ, đâu phải hắn không biết có cái bia? sau đó lại bảo rằng quên! Một người thông minh ưu tú như hắn mà lại quên một chuyện quan trọng như vậy chẳng phải là mâu thuẫn lắm sao.
Bây giờ hắn lại định đặt tên cửa hàng là Luyện linh đệ nhất. Con người chết bởi cái tên. Đã lấy tên như thế thì ắt sẽ bị người khích khiến cho hắn phải lộ hết tay nghề luyện linh. Cái khó của luyện linh chính là tỷ lệ thành công thấp, một khi Thuần bộc lộ tay nghề thì ai cũng sẽ biết rằng Bạch Hạo luyện linh thành công với tỷ lệ khó tin. Ngay ở Khôi Hoàng thành mà lộ rõ nghề luyện linh thì khác gì khiến người ta đặt dấu hỏi: Sao không luyện linh NA? thế là dẫn động sự chú ý của Đại Thiên Sư, cũng như lộ rõ thân phận là Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng thôi, nói gì đi nữa thì đây cũng chỉ là truyện, không phải đời thực. Trong đời thực quyết không có dạng người mâu thuẫn đến thế này: vừa khờ như Quách Tĩnh lại vừa thông minh điêu ngoa như Hoàng Dung. Nhưng trong truyện thì mọi thứ đề dễ và tác giả chỉ cần nói vì thế này vì thế nọ thì mọi chuyện dù mâu thuẫn đến đâu cũng đều có vẻ hợp lý hết.
Nói không xa, cái mặt nạ vốn do Đại Thiên Sư cho Dạ Táng, bảo rằng: dưới Đại Thừa không ai nhận ra. ĐTS chưa phải là Đại Thừa nên cũng có nghĩa là không nhận ra luôn. Ai mà cho đi một vật có thể che dấu mà chính mắt mình thế kia? Sao đó lão Nhĩ lại trám lỗ hổng lại nói rằng Bán Thần có thể lờ mờ nhận ra rồi trám tiếp bằng cách thêm tình tiết: luyện linh 11 lần thì vật đổi chủ. Chẳng trám thì thôi, trám xong lại sinh ra lỗ hổng khác: Trời ạ, thế ĐTS không biết sai người luyện linh sẵn 11 lần cho mặt na a?! Chỉ là 11 lần chứ có cao xa chi đâu. Nếu bảo mặt nạ quý quá sợ bị hỏng khi luyện linh thì lại vô lý: mặt nạ quý như thế sao lại đem cho một tên Luyện khí vốn ở xa tít bên kia đường chân trời?!
Ta cũng nghĩ như lãoNếu nói vô lý thì vô lý từ đầu rồi. Làm quái gì có chuyện tu tiên. Đã chấp nhận thì đọc hấp dẫn là OK. Mạch truyện logic theo tình huống, bắt sâu thì nhiều lắm

Cái vụ mặt nạ đã từng nói 1 lần rồi dù là dưới đại thừa không nhận ra nhưng ĐTS có ấn ký trong mặt nạ nên không lo lúc Thuần mới đến man hoang lão Thiên Sư vẫn cảm nhận được cơ mà nếu gặp chắc chắn là biết, còn vụ luyện linh lên 11 lần đổi chủ thì chắc lão DTS không nghĩ là lại nhiều biến cố thế cái mặt nạ chắc là hàng có 1 không 2 nên làm sao dám luyện linh, lúc đưa mặt nạ không thể nghĩ 1 tên luyện khí luyện linh mặt nạ lên 11 lần được . Còn chuyện tại sao đưa cho 1 tên luyện khí là vì muốn nó làm ám tử tìm hiểu về huyết tổ (chắc chắn liên quan đến cao tầng man hoang) cái này chính tên giả dạ táng đã nói lúc bị Thuần tóm.Lão Nhĩ mô tả thằng Thuần rất mâu thuẫn: khi thì cực kỳ thông minh, khi lại vô cùng ngu dốt.
Khi thông minh thì học một biết mười, sáng tạo dược đạo, nhìn người là thấu nhân tâm, biết tấn biết thoái. Chỉ cần một lá thư của Trần Mạn Dao là đã hiểu ra cô nàng muốn lợi dụng mình chỗ nào. Chỉ một câu nói lấp lửng của CQV là đã biết phải đem Trần phu nhân về hậu cung. Khi CQV dọa giết, hắn vẫn có đủ bình tĩnh để tấn thoái... Tóm lại khi thông minh, hắn có đầy đủ tố chất của một anh kiệt ưu tú nhất.
Nhưng, cũng vô số lần Thuần ngu dốt đến khó hiểu và hành động sằng bậy như một kẻ vô lại. Việc gõ đầu CQV là một hành động của một kẻ thất học không hiểu lễ nghĩa, bảo rằng khi đó tình thế cấp bách khiến hắn nóng đầu thì cũng không đúng, khi CQV dọa giết chẳng lẽ không cấp bách? Đem luyện linh NA một lèo 14 lần rõ ràng là một hành động kém suy nghĩ, đâu phải hắn không biết có cái bia? sau đó lại bảo rằng quên! Một người thông minh ưu tú như hắn mà lại quên một chuyện quan trọng như vậy chẳng phải là mâu thuẫn lắm sao.
Bây giờ hắn lại định đặt tên cửa hàng là Luyện linh đệ nhất. Con người chết bởi cái tên. Đã lấy tên như thế thì ắt sẽ bị người khích khiến cho hắn phải lộ hết tay nghề luyện linh. Cái khó của luyện linh chính là tỷ lệ thành công thấp, một khi Thuần bộc lộ tay nghề thì ai cũng sẽ biết rằng Bạch Hạo luyện linh thành công với tỷ lệ khó tin. Ngay ở Khôi Hoàng thành mà lộ rõ nghề luyện linh thì khác gì khiến người ta đặt dấu hỏi: Sao không luyện linh NA? thế là dẫn động sự chú ý của Đại Thiên Sư, cũng như lộ rõ thân phận là Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng thôi, nói gì đi nữa thì đây cũng chỉ là truyện, không phải đời thực. Trong đời thực quyết không có dạng người mâu thuẫn đến thế này: vừa khờ như Quách Tĩnh lại vừa thông minh điêu ngoa như Hoàng Dung. Nhưng trong truyện thì mọi thứ đề dễ và tác giả chỉ cần nói vì thế này vì thế nọ thì mọi chuyện dù mâu thuẫn đến đâu cũng đều có vẻ hợp lý hết.
Nói không xa, cái mặt nạ vốn do Đại Thiên Sư cho Dạ Táng, bảo rằng: dưới Đại Thừa không ai nhận ra. ĐTS chưa phải là Đại Thừa nên cũng có nghĩa là không nhận ra luôn. Ai mà cho đi một vật có thể che dấu mà chính mắt mình thế kia? Sao đó lão Nhĩ lại trám lỗ hổng lại nói rằng Bán Thần có thể lờ mờ nhận ra rồi trám tiếp bằng cách thêm tình tiết: luyện linh 11 lần thì vật đổi chủ. Chẳng trám thì thôi, trám xong lại sinh ra lỗ hổng khác: Trời ạ, thế ĐTS không biết sai người luyện linh sẵn 11 lần cho mặt na a?! Chỉ là 11 lần chứ có cao xa chi đâu. Nếu bảo mặt nạ quý quá sợ bị hỏng khi luyện linh thì lại vô lý: mặt nạ quý như thế sao lại đem cho một tên Luyện khí vốn ở xa tít bên kia đường chân trời?!
. Chúc các đạo hữu thẩm du ah nhầm thẩm truyện vui
.Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản