Ta vốn không định bình luận trong lúc này mà thấy lão viết hợp ý ta quá nên lại nhảy vô.Thực ra mình thấy truyện HGCM có cấu tứ và cốt truyện được xây dựng rõ ràng từ đầu và tác giả đang thoát ra khỏi cái cấu tứ của Phàm Nhân Tu Tiên.
1. HGCM là câu chuyện về 1 chàng trai trẻ, thẳng thắn, rộng rãi đi lên thành cường giả. Nên các nhân vật có tuyến tính cách này đều sẽ có nhiều đất diễn. Các nhân vật kiểu đệ tử Hàn Lập xuất hiện thì đều đã chết từ lâu:
- Lão Tam Ngô đồng muốn cướp cái cung của TM, chờ bắn hết tên mới ra. Die.
- Lão Thánh Giai ở Ly Hoả Quan tính kế với TM ở Côn Luân. Die khi TM xuất quan.
- Liễu Ngạn kinh tài tuyệt diễm thế hệ, làm việc thẳng tay ngoan cường. Die ở Minh Vực.
- Triệu Tiễn làm việc đầy mưu mẹo. Mưu mẹo thể hiện ở cả đoạn PK với Thạch Mục trong vụ kén rể Phượng tộc. Sắp die.
... rồi còn nhiều nhân vật ko nhớ hết...
2. HGCM là câu chuyện chiến tranh của tổ chức, ko phải câu chuyện tán tiên tu tiên:
- Tác giả đã để ý từ việc phân chia cảnh giới. Tại sao ko chia Thần Cảnh thành 3,4 cấp độ là Thần Cảnh, Luyện Hư, Hợp Thể - Đại Thừa mà lại gộp chung vào 1 cấp Thần Cảnh. Rồi trong 1 cấp đó khoảng cách giưã các tiểu cảnh giới lại lớn?
Vì cấu tứ tác giả muốn viết câu truyện về 1 chiến đấu có tổ chức. Mà tổ chức cần người đứng đầu có vẻ mạnh nhất. Người dưới nhìn lên thấy TM lên Thần Cảnh là cấp đỉnh rồi mới theo chứ trên đó còn 3,4 cấp nữa thì còn khướt.
Thần Cảnh sơ kỳ và hậu kỳ ở 1 khoảng cách xa chứ ko gần. Để nhấn mạnh tuy trong mắt người khác là dẫn đầu, đỉnh cấp nhưng thực sự mới ở tầm giữa giữa. Cần phải đau khổ rèn luyện thêm mới chiến đc.
- TM và các nhân vật khác lên cấp rõ nhanh, sao tác giả ko cho TM mỗi lần lên cấp bế quan 100 hay 500 năm lên 1 cấp. Để nhấn mạnh đoạn sau mới là đoạn của TM, lên cấp khó quá thì cả đời chỉ đi bế quan mà lên cấp thôi tội gì đi oánh nhau.
3. Phân đoạn của Thạch Mục phải diễn ra sau khi lên Thần Cảnh:
- Từ đầu truyện đến giờ TM chủ yếu đi trên con đường đã vẽ ra từ trước của Bạch Viên và Minh Chủ. Sau khi BV chính thức chết thì mới đi trên đôi chân của mình.
- Đã có mấy đoạn tác giả nhấn mạnh điều này. Ví dụ khi Túc Thăng diễn giải cho TM về Cửu Chuyển Huyền Công có nói CCHC biến hoá nằm ở đoạn kết hợp ngũ hành, phía sau khi đạt Thần Cảnh.
Mình nghĩ đây là câu truyện về chiến tranh.
- 2 bên bem nhau ko thể đợi 1 nhân vật đi tu đến mấy trăm năm lên đỉnh cấp về 1 đôi trận chiến, giết boss xong hết truyện đc. Nên việc thăng cấp phải nhanh.
- Lên cấp nhanh, dễ với nhân vật 9 thì cũng sẽ dễ với nv phụ. Cái lợi là quy mô trận chiến sẽ lớn hơn. Phong phú hơn.
Nên mình nghĩ các bạn nào đợi HGCM như 1 truyện PNTT 2 sẽ thất vọng. Chi bằng cứ tẩy hết bối cảnh của PNTT sang 1 trang mới tinh sẽ thấy truyện đến giờ vẫn hợp lý. Ăn thua ở đoạn THần Cảnh tới đây.
Ta cũng đồng tình với quan điểm phải có khen chê trái triều và việc so sánh với tác phẩm cũ là điều không tránh khỏi.
Cá nhân, theo quan điểm của ta thì HGCM là một truyền tương đối tốt, nó tốt ở các điểm sau: cấu trúc rõ ràng, xây dựng nhân vật nhất quán, có twist hợp lý, tuyến nhân vật phản diện tốt, có nhiều cái mới so với dòng tiên hiệp ban đầu của PNTT.
Về phía các bác đang chê truyện gay gắt, ta cũng ko phản bác làm gì, chỉ nêu mấy cái chi tiết nhỏ, nếu các bác ngẫm lại thì có lẽ bớt gay gắt hơn:
- Tượng đài hóa PNTT: Phàm nhân là tác phẩm xuất sắc nhưng cũng nhiều sạn và chính từ quyển linh giới tác giả đã mất định hướng và bút pháp kém hấp dẫn hơn rất nhiều rồi
- Hướng xây dựng của HGCM khác biệt: PN tu tiên để trường sinh còn HG tu tiên vì cường đại; vì vậy TM mới xưng là võ giả đối đầu với trư tiên.
- Tính cách TM khác biệt: TM đc xây dựng hinh ảnh hướng về nhóm main kiếm hiệp nhiều hơn, được xây dựng làm thủ lĩnh (tộc trưởng) chứ không phải đại trưởng lão suốt ngày bế quan như HL. Thế nên TM nhiều khi nóng nảy bồng bột, ko giảo hoạt âm trầm được.
- Vũ trụ khác biệt: nhiều đạo hữu thấy sự giống nhau của nv Bảo Hoa mà nói 2 truyện có liên quan nhưng theo ta thì ko. PN chỉ có các đại lục trong một giới đơn lẻ, các giới giao với nhau ở các tiếp điểm, còn HG thì là các tinh cầu, các tinh vực, thế nên mới gọi là ma vực thay vì ma giới, tiên vực thay vì tiên giới,...
Còn một vài cái nữa ta tự nhiên quên, hôm nào nhớ lại bình loạn với các đạo hữu. Cáo từ.





