Cái vấn đề t.ư Chất, trong PNTT cũng nói rõ ràng rồi. t.ư Chất chỉ là khởi đầu của tu chân giả thôi. Mục sinh ra ở cái nơi mà thiên hạ gọi là Tinh cấu Hoang phế, linh khí loãng loẹt, các loại công pháp tu chân cấp cao cũng chẳng có thì dĩ nhiên gọi Phế là đúng rồi. Còn xét trong Tinh Vực Đại Thế Giới rộng lớn, xưa nay không thiếu Ngịch Thiên Công Pháp.Mình tuy thấy truyện không dở như nhiều bạn comment nhưng lại lại không hay như PNTT nó giống như VN từ viết truyện sang kể truyện. t.ư chất của Mục thuộc loại kém vậy mà Mục đả tọa 60 năm mà tăng được cấp, Y như người có t.ư chất thiên tài Tây Môn Tuyết,
dù linh khí có nồng độ đến đâu và t.ư chất nghịch thiên đến đâu cũng không thể bằng đan dược của Lập đen được. vì nếu chỉ cần t.ư chất + linh khí nồng đậm mà hơn đan dược thì các thiên tài và tông môn lớn ko cần đan dược và đan dược không đáng giá như vậy
Lấy ví dụ: 2 em đệ tử của Hàn lão ma đều chắc chết sớm vì Long ngâm chi thể và Băng Tủy thân thể. Nhưng số phận lại gặp phải họ Hàn nên thành ra đều vượt qua, thành tu chân giả hết. Chỉ cần 1 lão nào đó thuộc tầng lớp Nhất đại tông sư có con cháu mang cái phế mạch Thạch Hầu đó, lão liền đổ bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết nghĩ ra các công pháp tu chân, ban đầu chỉ để cải thiện, đả thông huyết mạch cho con cháu lão. Dần dần mới sinh ra các công pháp nghịch thiên, cải hoán thể chất. Nên mới sinh ra chuyện Thạch Hầu tiến hóa thành Di Thiên Cự Viên, chứ nếu xưa nay bọn Thạch Hầu nó Phế hết thì làm gì có sử sách nào ghi lại chuyện Huyết mạch tiến hóa. Hấp Nhật Thức và Thôn Nguyệt Thức đều dùng để hấp thu thiên địa nguyên khí, bù đắp cho huyết mạch của Mục. Nên thể chất của hắn đã không còn như ngày xưa nữa rồi.
Tu chân, t.ư chất ban đầu chỉ là cái khởi điểm mà thôi. Nghịch Thiên công pháp + Cơ duyên, Tạo hóa của tu chân giả mới là quan trọng.


