Luận Truyện Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ: Lầu 3: Thiên Hà huyết chiến

Status
Not open for further replies.

Ocon

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
Như vậy là Thạch Mục kết thúc chương trình học Đại học do gia tộc gửi đi khắp các trường Hà vợt, sờ tan phọt với tấm bằng loại ưu. Khoá luận bảo vệ tốt nghiệp còn bất ngờ khai phá lại chương trình Huyết hải gần như đã không xuất hiện từ lâu. Tạo thành sản phẩm chiến lược rất có hứa hẹn trên thương chiến trường sau này với đối thủ Thiên Đình với Đế Tuấn lão nhân từ lâu đã nuốt gần trọn thị phần. Nhăm nhe tiêu diệt hết đối thủ hòng bền vững hơn tình trạng độc quyền đô hộ khắp các hành tinh.

Đến lúc này chúng ta mới rõ ràng thêm một chút về hệ thống tu luyện của Vong lão trong HGCM.

Thiên Đình chủ luyện khí
Hắc Ma chủ luyện thần (chứng nhận 7 đạo ma niệm mà hoá thần)
Minh giới chủ luyện thể.

Tuy phân ba nhưng không phải hoàn toàn độc lập mà chỉ yêú tố này nổi trội hơn yếu tố kia ở mỗi trường phái.

Vẫn còn đôi chút câu hỏi về hệ thống "Thuật pháp" tu pháp lực mà các thuật sĩ tu hành theo Vong ngữ mô tả như một hệ thống tu luyện độc lập với tu luyện linh lực (hay khí lực) vủa võ đạo, nó nằm đâu trong tam hải thức hải, linh hải và huyết hải này.

Nếu theo suy luận logic thì pháp lực có thể là do thần niệm điều khiển linh khí bên ngoài cơ thể để đả thương địch thủ. Vì người tu pháp thuật thì thần niệm hơn hẳn so với người tu võ đạo.

Còn hệ thống của võ giả thì thu linh lực tích trữ tại khí hải. Lúc ra đòn thì linh khí đi kèm tay chân hoặc binh khí mà đả thương địch thủ.

Thể tu đặc biệt hơn, tu luyện thân thể cứng chắc như linh bảo, chỉ dùng thuần tuý thân thể mà đấm, đập, đạp đối thủ. Cửu chuyển huyền công quán chú ngũ hành bản nguyên linh khí trực tiếp vào các bộ phận thân thể để rèn luyện chứ không thu linh khí vào linh hải có thể xếp vào loại Thể tu hay Đoán thể công pháp.

Truyện HGCM như là câu truyện chúng ta đi học. Học lớp 1 thì chỉ biết kiến thức của lớp 1, học lớp 2 thì biết kiến thức lớp 2. Hầu như hệ thống tu đến đâu thì hé mở đến đấy chứ không như PNTT hệ thống tu luyện đã đc xây dựng, vẽ từ đầu mà biết con đường đi.
 

Peanut

Phàm Nhân
Ngọc
1,13
Tu vi
0,00
Các bác có thể nên tìm hiểu một chút về cái gọi là tu đạo hay tu tiên. Về cơ bản nó là một hành trình rất gian khổ và cô tịch. Vong Ngữ bút lực giảm hay không hãy để bàn sau.
Chỉ nói về góc độ tu luyện thì Vong Béo thực rất có kiến thức và dồn nhiều tâm huyết, đáng tiếc độc giả chúng ta hầu như ít chú ý hoặc trực tiếp bỏ qua mấy chương tâm ma hay chịu thiên kiếp.
PNTT được đánh giá là hấp dẫn nhất nhưng rất nhiều chương Hàn Lập cũng quay cuồng với Tâm Ma, Thiên Kiếp hay việc quay lại sống cuộc sống suốt mấy chục năm như thường nhân để rèn luyện tâm tính, tiếp xúc với đủ dạng người. Liễu Minh hay Thạch Mục cũng vẫn sẽ như thế bởi đó là cái căn bản không thể bỏ hay sửa.

Tìm về bản ngã,vượt qua tâm ma, nhập định tu tâm rồi chứng đạo. Phải có quy trình nhất định.
Nói xa xôi như Tây Du Ký, Ngộ Không phải một mình vượt biển đi học đạo rồi 500 bị đè để rèn luyện tâm sau đó lại trải qua 81 kiếp nạn với đủ thứ khổ ải, tủi nhục mới có thể đắc đạo.

Ây à, thôi để hôm nào viết dài hơn @@
 

Peanut

Phàm Nhân
Ngọc
1,13
Tu vi
0,00
Uầy, đọc vượt chương lên chap mới nhất thấy cái Tam Hải sau khi tim Thạch Mục suýt bị bể như tim heo ngoài chợ mới thấy lão Béo thích chơi chữ và sáng tạo từ chữ.

Chữ tim hay Tâm trong tiếng Hán là 心 - Nhìn nó có 3 nét gạch ở phía trên nhé. Tách Tâm hay vỡ tim ta có 3 nét này. Khả năng đây chính là thứ khiến lão Vong viết ra cái gọi là Tam Hải.
Tu Tam Hải nếu đúng như trên tức là tu Tâm.
 

Redcedar

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Sống Phải Có Một Tấm Lòng Để Gió Cuốn Đi (NS Trịnh Công Sơn)

Đã lâu rồi không viết comment, nhưng các comment do các đạo hửu viết thì thường đọc. Hôm nay có vài suy nghỉ đem ra hầu chuyện với các bác, xin phép các đạo hửu hơi dài dòng một tí nhé:

1- Kim Dung cây cổ thụ của văn chương kiếm hiệp:

Không ai không biết đến KD, từ già trẻ gái trai ai củng đọc những kiệt tác của ông. Những thập niên 60, 70 của thế kỷ trước khi mà internet,website, game online còn chưa có trong tự điển. Những người yêu thích các tác phẩm kiếm hiệp KD phải hàng ngày mua báo mới có thể đọc. Có thể nói khắp nơi, có người Á Châu, người Hoa là có báo địa phương đăng dịch (đương nhiên là phải trả tiền cho tác giả qua hợp đồng) nhưng số báo bán ra lại đem lợi về cho họ không ít. Lúc đó tôi vẩn là một đứa bé 10,11 tuổi nhưng vẫn mê truyện KD, ngày nào củng ra sạp bán báo đọc ké.

Lúc đó ngày 1 chương (khoảng 6,7 ngàn chử) ra đều đặn, Tác giả lẩn nhà xuất bản (Hongkong) đều kiếm được tiền. Có lẻ vì không bị áp lực như bây giờ ( có thì giờ, không cần viết theo hợp đồng để làm phim, internet game, không bị canh tranh khốc liệt ), mà KD đã để lại nhiều truyện kinh điển. Đương nhiên không ai phủ nhận được tài viết truyện cực kỳ lôi cuốn của KD là nguyên nhân chính, nhưng yếu tố tiền bạc, áp lực của cơm áo gạo tiền (cơ hội quay thành phim, game) không có quá lớn nhưng hiện tại.

Nếu đặt KD vào thời đại hiện nay, khi mà viết online tiền nhuận bút được trả theo số lương người đăng ký, trả tiền theo số lương nguyệt phiếu thứ hạng. Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh, Huỳnh Dị ( bộ truyện Tầm Tần Ký có lẻ là truyện có nv9 xuyện việt đầu tiên ? xin các đạo hửu xem lại đúng /sai nhé).

Cả ba tác giả trên chỉ ra được một vài truyện xuất sắc trong giai đoạn đầu của thời kỳ đọc truyện online mà thôi. Truyện in thành sách, mong bán chạy như tôm tươi như thế kỷ trước đối với các loại truyện dả tưởng tiên hiệp, kiếm hiệp là vô cùng khó. Đóng lệ phí có đăng ký hàng tháng để login vào đọc hàng ngày đối vời phần lớn các con nghiện vẩn là điều chưa chấp nhận được ( tại VN và phần lớn châu Á) cho loại truyện này dù với một giá phí rất nhẹ nhàng.

2- Truyện Tiên Hiệp online quá nhiều, không giống như thời đại KD các cây viết kiếm hiệp có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nửa họ tôn trong ý tưởng của người viết khác, không có tình trạng copy ý tưởng, cốt truyện như các cây viết trẻ, kém ý sáng tạo như hiện nay. Viết được một tác phẩm để đời là đã khó, viết được nhiều tác phẩm hay, muôn màu sắc như Kim Dung càng là điều gần như không thể đối với thế giới ảo internet-mobile- smartphone bây giờ.

3-Truyện của lảo Vọng không phải chỉ có các fan Việt chê, tôi nghỉ ai thích đọc truyện tiên hiệp đều không ít nhiều cảm thấy bút lực lảo Vọng, lảo Tiêu không còn mạnh như xưa. Các fan của tiên hiệp bị cái bóng PNTT, Tru Tiên, Đại Đường SL phủ mờ cả Tâm Ma (trọng tu càng nhiều thì càng khó thoát khỏi tâm ma... Haizz... thiện tai, thiện tai).

Có lẻ một phần niềm đam mê sáng tác, sự sáng tạo do áp lực vật chất đè ép nên không phát triển được tối đa ? Tiến bộ khoa học, công nghệ điện toán đối với nghệ thuật sáng tác như viết lách, âm nhạc đôi khi củng là con dao 2 lưởi. Ai đã từng cặm cụi viết luận án, vào thư viện lấy sách tham khảo, hỏi ý các thầy, bạn bè lớp cao, giỏi hơn mình thì sẻ biết sự gian nan, vất vả cho một bài văn tham khảo, luận án. Nhưng ngược lại nói kích thich khả năng tìm tòi, đầu óc sáng tạo (đây là ý cá nhân, các bác phản bác, bổ xung nhé). Nhiều bạn bè than rằng, bây giờ kiếm một bản nhạc hay , ý đẹp (bolero, nhạc tình) thật là khó, không như các bản được sáng tác nhiều năm trước. Kiếm Hiệp thời hoàng kim và Tiên Hiệp thời smartphone bây giờ. Nhửng ai đã tửng lần đầu đọc Tru Tiên trên website Nhanmonquan, hay PNTT tạm gọi là thời Pre-smartphone đều biết sự khác lạ, tò mò, thích thú khi lạc vào "bí cảnh" tiên hiệp lần đầu.

Rồi sau đó, tác phẩm kế tiếp.. không nói các đạo hửu đều biết. Nhưng thật sự có quá tệ như nhiều đạo hửu than ? Đây là đề tài các đạo hửu không đồng ý ném đá thoải mái nhé:

- Kiếm hiệp trong thế giới KD không bao la, rộng lớn như tiên hiệp. Quanh đi quẩn lại chỉ có trên dưới 10 môn phái, cốt truyện lấy thế giới TQ. Tình tiết nhân vật dùng sự kiện đời thường đem vào, thất tình lục dục là chuyện thường tình nhân gian. Nhân vật chính thường là gặp cơ duyên mai mắn (Vô Kỵ có CDCK nhờ phẩu thuật con khỉ, Dương Quá nhờ lọt vào Cổ Mộ gặp TLN, chỉ có Vi Tiểu Bảo là nhờ miệng mồm không thua Luật Sư cộng với sự sảo quyệt không thua Nhạc Bất Quần,) Nói tóm lại kiếm hiệp "ngày ấy" thế giới hạn hẹp, tình tiếc mượn nhờ lich sử TQ, nhận vật Chính Tà phân minh, vai diển là mượn nhờsự kiện có trong lich sử hay có thật ngoài đời.

Tiên hiệp thì hoàn toàn khác, thế giới ảo, nhân vật, tình tiếc phần lớn là ít vai mượn thế giới thật. Lấy "Mạnh làm vua, thua thì chết", đạo đức, vị tha, "quân tử Tàu" không có trong thế giới tiên hiệp. Đòi hỏi ở tác giả óc sáng tạo nhiều mà phải hợp lý nữa, lại phải ngày ngày ra chương kế tiếp, "sáng trưa khuya tối" đều dặn, không thì sẻ nhận được hàng ngàn email. KD viết truyện "để đời", Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh viết truyện "để kiếm tiền". Được một truyện tiên hiệp hay được nổi tiếng trong bối cảnh hôm nay quả là may mắn rồi, tác phẩm tiên hiệp đầu tay không bị gò bó, phóng tay viết, sự sáng tạo không hạn chế. Bây giờ thì khác, nhiều tác giả khác bắt chước viết, vừa viết lại sợ bi bắt quả tang đạo văn người khác, vừa không muốn trùng lập, nhiều thứ lo trong khi viết, nộp bái trể thì sợ thua nguyệt phiếu... mất tiền.

Bút lực có "hạn chế" như vẩn lôi cuốn, ít say mê thôi nhé, lảo Vong viết được như thế là đạt yêu cầu rồi.

Haizz, ta chỉ đọc free thôi, không mất một Xu nào, công người viết, cặm cụi gỏ từng chử, suy suy , ngẩm ngẩm đêm qua đêm ta thấy tội và phục cho lảo Vọng nên không thể nào ném đá được (con tim ta quá mềm yếu chăng, nên không thể bước vào thế giới tu tiên như các đạo hửu.. chỉ đọc thôi nhé) . Chương mới nhất cho thấy ngọn lửa sáng tạo của Vọng Ngử vẩn còn, dù là hơi ít.

Sáng tạo, đem ý tưởng mới vào tiên hiệp là cách hay nhất thể hiện sự tôn trọng đến đọc giả, Vọng Ngử có đáng được chê trách như nhiều đạo hửu nói trong những ngày qua ?

Trịnh Công Sơn : Sống phải có một tấm lòng, để gió cuốn đi...
 

Manh Phu

Phàm Nhân
Ngọc
3.534,14
Tu vi
0,00
Sống Phải Có Một Tấm Lòng Để Gió Cuốn Đi (NS Trịnh Công Sơn)

Đã lâu rồi không viết comment, nhưng các comment do các đạo hửu viết thì thường đọc. Hôm nay có vài suy nghỉ đem ra hầu chuyện với các bác, xin phép các đạo hửu hơi dài dòng một tí nhé:

1- Kim Dung cây cổ thụ của văn chương kiếm hiệp:

Không ai không biết đến KD, từ già trẻ gái trai ai củng đọc những kiệt tác của ông. Những thập niên 60, 70 của thế kỷ trước khi mà internet,website, game online còn chưa có trong tự điển. Những người yêu thích các tác phẩm kiếm hiệp KD phải hàng ngày mua báo mới có thể đọc. Có thể nói khắp nơi, có người Á Châu, người Hoa là có báo địa phương đăng dịch (đương nhiên là phải trả tiền cho tác giả qua hợp đồng) nhưng số báo bán ra lại đem lợi về cho họ không ít. Lúc đó tôi vẩn là một đứa bé 10,11 tuổi nhưng vẫn mê truyện KD, ngày nào củng ra sạp bán báo đọc ké.

Lúc đó ngày 1 chương (khoảng 6,7 ngàn chử) ra đều đặn, Tác giả lẩn nhà xuất bản (Hongkong) đều kiếm được tiền. Có lẻ vì không bị áp lực như bây giờ ( có thì giờ, không cần viết theo hợp đồng để làm phim, internet game, không bị canh tranh khốc liệt ), mà KD đã để lại nhiều truyện kinh điển. Đương nhiên không ai phủ nhận được tài viết truyện cực kỳ lôi cuốn của KD là nguyên nhân chính, nhưng yếu tố tiền bạc, áp lực của cơm áo gạo tiền (cơ hội quay thành phim, game) không có quá lớn nhưng hiện tại.

Nếu đặt KD vào thời đại hiện nay, khi mà viết online tiền nhuận bút được trả theo số lương người đăng ký, trả tiền theo số lương nguyệt phiếu thứ hạng. Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh, Huỳnh Dị ( bộ truyện Tầm Tần Ký có lẻ là truyện có nv9 xuyện việt đầu tiên ? xin các đạo hửu xem lại đúng /sai nhé).

Cả ba tác giả trên chỉ ra được một vài truyện xuất sắc trong giai đoạn đầu của thời kỳ đọc truyện online mà thôi. Truyện in thành sách, mong bán chạy như tôm tươi như thế kỷ trước đối với các loại truyện dả tưởng tiên hiệp, kiếm hiệp là vô cùng khó. Đóng lệ phí có đăng ký hàng tháng để login vào đọc hàng ngày đối vời phần lớn các con nghiện vẩn là điều chưa chấp nhận được ( tại VN và phần lớn châu Á) cho loại truyện này dù với một giá phí rất nhẹ nhàng.

2- Truyện Tiên Hiệp online quá nhiều, không giống như thời đại KD các cây viết kiếm hiệp có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nửa họ tôn trong ý tưởng của người viết khác, không có tình trạng copy ý tưởng, cốt truyện như các cây viết trẻ, kém ý sáng tạo như hiện nay. Viết được một tác phẩm để đời là đã khó, viết được nhiều tác phẩm hay, muôn màu sắc như Kim Dung càng là điều gần như không thể đối với thế giới ảo internet-mobile- smartphone bây giờ.

3-Truyện của lảo Vọng không phải chỉ có các fan Việt chê, tôi nghỉ ai thích đọc truyện tiên hiệp đều không ít nhiều cảm thấy bút lực lảo Vọng, lảo Tiêu không còn mạnh như xưa. Các fan của tiên hiệp bị cái bóng PNTT, Tru Tiên, Đại Đường SL phủ mờ cả Tâm Ma (trọng tu càng nhiều thì càng khó thoát khỏi tâm ma... Haizz... thiện tai, thiện tai).

Có lẻ một phần niềm đam mê sáng tác, sự sáng tạo do áp lực vật chất đè ép nên không phát triển được tối đa ? Tiến bộ khoa học, công nghệ điện toán đối với nghệ thuật sáng tác như viết lách, âm nhạc đôi khi củng là con dao 2 lưởi. Ai đã từng cặm cụi viết luận án, vào thư viện lấy sách tham khảo, hỏi ý các thầy, bạn bè lớp cao, giỏi hơn mình thì sẻ biết sự gian nan, vất vả cho một bài văn tham khảo, luận án. Nhưng ngược lại nói kích thich khả năng tìm tòi, đầu óc sáng tạo (đây là ý cá nhân, các bác phản bác, bổ xung nhé). Nhiều bạn bè than rằng, bây giờ kiếm một bản nhạc hay , ý đẹp (bolero, nhạc tình) thật là khó, không như các bản được sáng tác nhiều năm trước. Kiếm Hiệp thời hoàng kim và Tiên Hiệp thời smartphone bây giờ. Nhửng ai đã tửng lần đầu đọc Tru Tiên trên website Nhanmonquan, hay PNTT tạm gọi là thời Pre-smartphone đều biết sự khác lạ, tò mò, thích thú khi lạc vào "bí cảnh" tiên hiệp lần đầu.

Rồi sau đó, tác phẩm kế tiếp.. không nói các đạo hửu đều biết. Nhưng thật sự có quá tệ như nhiều đạo hửu than ? Đây là đề tài các đạo hửu không đồng ý ném đá thoải mái nhé:

- Kiếm hiệp trong thế giới KD không bao la, rộng lớn như tiên hiệp. Quanh đi quẩn lại chỉ có trên dưới 10 môn phái, cốt truyện lấy thế giới TQ. Tình tiết nhân vật dùng sự kiện đời thường đem vào, thất tình lục dục là chuyện thường tình nhân gian. Nhân vật chính thường là gặp cơ duyên mai mắn (Vô Kỵ có CDCK nhờ phẩu thuật con khỉ, Dương Quá nhờ lọt vào Cổ Mộ gặp TLN, chỉ có Vi Tiểu Bảo là nhờ miệng mồm không thua Luật Sư cộng với sự sảo quyệt không thua Nhạc Bất Quần,) Nói tóm lại kiếm hiệp "ngày ấy" thế giới hạn hẹp, tình tiếc mượn nhờ lich sử TQ, nhận vật Chính Tà phân minh, vai diển là mượn nhờsự kiện có trong lich sử hay có thật ngoài đời.

Tiên hiệp thì hoàn toàn khác, thế giới ảo, nhân vật, tình tiếc phần lớn là ít vai mượn thế giới thật. Lấy "Mạnh làm vua, thua thì chết", đạo đức, vị tha, "quân tử Tàu" không có trong thế giới tiên hiệp. Đòi hỏi ở tác giả óc sáng tạo nhiều mà phải hợp lý nữa, lại phải ngày ngày ra chương kế tiếp, "sáng trưa khuya tối" đều dặn, không thì sẻ nhận được hàng ngàn email. KD viết truyện "để đời", Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh viết truyện "để kiếm tiền". Được một truyện tiên hiệp hay được nổi tiếng trong bối cảnh hôm nay quả là may mắn rồi, tác phẩm tiên hiệp đầu tay không bị gò bó, phóng tay viết, sự sáng tạo không hạn chế. Bây giờ thì khác, nhiều tác giả khác bắt chước viết, vừa viết lại sợ bi bắt quả tang đạo văn người khác, vừa không muốn trùng lập, nhiều thứ lo trong khi viết, nộp bái trể thì sợ thua nguyệt phiếu... mất tiền.

Bút lực có "hạn chế" như vẩn lôi cuốn, ít say mê thôi nhé, lảo Vong viết được như thế là đạt yêu cầu rồi.

Haizz, ta chỉ đọc free thôi, không mất một Xu nào, công người viết, cặm cụi gỏ từng chử, suy suy , ngẩm ngẩm đêm qua đêm ta thấy tội và phục cho lảo Vọng nên không thể nào ném đá được (con tim ta quá mềm yếu chăng, nên không thể bước vào thế giới tu tiên như các đạo hửu.. chỉ đọc thôi nhé) . Chương mới nhất cho thấy ngọn lửa sáng tạo của Vọng Ngử vẩn còn, dù là hơi ít.

Sáng tạo, đem ý tưởng mới vào tiên hiệp là cách hay nhất thể hiện sự tôn trọng đến đọc giả, Vọng Ngử có đáng được chê trách như nhiều đạo hửu nói trong những ngày qua ?

Trịnh Công Sơn : Sống phải có một tấm lòng, để gió cuốn đi...
Sống Phải Có Một Tấm Lòng Để Gió Cuốn Đi (NS Trịnh Công Sơn)

Đã lâu rồi không viết comment, nhưng các comment do các đạo hửu viết thì thường đọc. Hôm nay có vài suy nghỉ đem ra hầu chuyện với các bác, xin phép các đạo hửu hơi dài dòng một tí nhé:

1- Kim Dung cây cổ thụ của văn chương kiếm hiệp:

Không ai không biết đến KD, từ già trẻ gái trai ai củng đọc những kiệt tác của ông. Những thập niên 60, 70 của thế kỷ trước khi mà internet,website, game online còn chưa có trong tự điển. Những người yêu thích các tác phẩm kiếm hiệp KD phải hàng ngày mua báo mới có thể đọc. Có thể nói khắp nơi, có người Á Châu, người Hoa là có báo địa phương đăng dịch (đương nhiên là phải trả tiền cho tác giả qua hợp đồng) nhưng số báo bán ra lại đem lợi về cho họ không ít. Lúc đó tôi vẩn là một đứa bé 10,11 tuổi nhưng vẫn mê truyện KD, ngày nào củng ra sạp bán báo đọc ké.

Lúc đó ngày 1 chương (khoảng 6,7 ngàn chử) ra đều đặn, Tác giả lẩn nhà xuất bản (Hongkong) đều kiếm được tiền. Có lẻ vì không bị áp lực như bây giờ ( có thì giờ, không cần viết theo hợp đồng để làm phim, internet game, không bị canh tranh khốc liệt ), mà KD đã để lại nhiều truyện kinh điển. Đương nhiên không ai phủ nhận được tài viết truyện cực kỳ lôi cuốn của KD là nguyên nhân chính, nhưng yếu tố tiền bạc, áp lực của cơm áo gạo tiền (cơ hội quay thành phim, game) không có quá lớn nhưng hiện tại.

Nếu đặt KD vào thời đại hiện nay, khi mà viết online tiền nhuận bút được trả theo số lương người đăng ký, trả tiền theo số lương nguyệt phiếu thứ hạng. Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh, Huỳnh Dị ( bộ truyện Tầm Tần Ký có lẻ là truyện có nv9 xuyện việt đầu tiên ? xin các đạo hửu xem lại đúng /sai nhé).

Cả ba tác giả trên chỉ ra được một vài truyện xuất sắc trong giai đoạn đầu của thời kỳ đọc truyện online mà thôi. Truyện in thành sách, mong bán chạy như tôm tươi như thế kỷ trước đối với các loại truyện dả tưởng tiên hiệp, kiếm hiệp là vô cùng khó. Đóng lệ phí có đăng ký hàng tháng để login vào đọc hàng ngày đối vời phần lớn các con nghiện vẩn là điều chưa chấp nhận được ( tại VN và phần lớn châu Á) cho loại truyện này dù với một giá phí rất nhẹ nhàng.

2- Truyện Tiên Hiệp online quá nhiều, không giống như thời đại KD các cây viết kiếm hiệp có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nửa họ tôn trong ý tưởng của người viết khác, không có tình trạng copy ý tưởng, cốt truyện như các cây viết trẻ, kém ý sáng tạo như hiện nay. Viết được một tác phẩm để đời là đã khó, viết được nhiều tác phẩm hay, muôn màu sắc như Kim Dung càng là điều gần như không thể đối với thế giới ảo internet-mobile- smartphone bây giờ.

3-Truyện của lảo Vọng không phải chỉ có các fan Việt chê, tôi nghỉ ai thích đọc truyện tiên hiệp đều không ít nhiều cảm thấy bút lực lảo Vọng, lảo Tiêu không còn mạnh như xưa. Các fan của tiên hiệp bị cái bóng PNTT, Tru Tiên, Đại Đường SL phủ mờ cả Tâm Ma (trọng tu càng nhiều thì càng khó thoát khỏi tâm ma... Haizz... thiện tai, thiện tai).

Có lẻ một phần niềm đam mê sáng tác, sự sáng tạo do áp lực vật chất đè ép nên không phát triển được tối đa ? Tiến bộ khoa học, công nghệ điện toán đối với nghệ thuật sáng tác như viết lách, âm nhạc đôi khi củng là con dao 2 lưởi. Ai đã từng cặm cụi viết luận án, vào thư viện lấy sách tham khảo, hỏi ý các thầy, bạn bè lớp cao, giỏi hơn mình thì sẻ biết sự gian nan, vất vả cho một bài văn tham khảo, luận án. Nhưng ngược lại nói kích thich khả năng tìm tòi, đầu óc sáng tạo (đây là ý cá nhân, các bác phản bác, bổ xung nhé). Nhiều bạn bè than rằng, bây giờ kiếm một bản nhạc hay , ý đẹp (bolero, nhạc tình) thật là khó, không như các bản được sáng tác nhiều năm trước. Kiếm Hiệp thời hoàng kim và Tiên Hiệp thời smartphone bây giờ. Nhửng ai đã tửng lần đầu đọc Tru Tiên trên website Nhanmonquan, hay PNTT tạm gọi là thời Pre-smartphone đều biết sự khác lạ, tò mò, thích thú khi lạc vào "bí cảnh" tiên hiệp lần đầu.

Rồi sau đó, tác phẩm kế tiếp.. không nói các đạo hửu đều biết. Nhưng thật sự có quá tệ như nhiều đạo hửu than ? Đây là đề tài các đạo hửu không đồng ý ném đá thoải mái nhé:

- Kiếm hiệp trong thế giới KD không bao la, rộng lớn như tiên hiệp. Quanh đi quẩn lại chỉ có trên dưới 10 môn phái, cốt truyện lấy thế giới TQ. Tình tiết nhân vật dùng sự kiện đời thường đem vào, thất tình lục dục là chuyện thường tình nhân gian. Nhân vật chính thường là gặp cơ duyên mai mắn (Vô Kỵ có CDCK nhờ phẩu thuật con khỉ, Dương Quá nhờ lọt vào Cổ Mộ gặp TLN, chỉ có Vi Tiểu Bảo là nhờ miệng mồm không thua Luật Sư cộng với sự sảo quyệt không thua Nhạc Bất Quần,) Nói tóm lại kiếm hiệp "ngày ấy" thế giới hạn hẹp, tình tiếc mượn nhờ lich sử TQ, nhận vật Chính Tà phân minh, vai diển là mượn nhờsự kiện có trong lich sử hay có thật ngoài đời.

Tiên hiệp thì hoàn toàn khác, thế giới ảo, nhân vật, tình tiếc phần lớn là ít vai mượn thế giới thật. Lấy "Mạnh làm vua, thua thì chết", đạo đức, vị tha, "quân tử Tàu" không có trong thế giới tiên hiệp. Đòi hỏi ở tác giả óc sáng tạo nhiều mà phải hợp lý nữa, lại phải ngày ngày ra chương kế tiếp, "sáng trưa khuya tối" đều dặn, không thì sẻ nhận được hàng ngàn email. KD viết truyện "để đời", Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh viết truyện "để kiếm tiền". Được một truyện tiên hiệp hay được nổi tiếng trong bối cảnh hôm nay quả là may mắn rồi, tác phẩm tiên hiệp đầu tay không bị gò bó, phóng tay viết, sự sáng tạo không hạn chế. Bây giờ thì khác, nhiều tác giả khác bắt chước viết, vừa viết lại sợ bi bắt quả tang đạo văn người khác, vừa không muốn trùng lập, nhiều thứ lo trong khi viết, nộp bái trể thì sợ thua nguyệt phiếu... mất tiền.

Bút lực có "hạn chế" như vẩn lôi cuốn, ít say mê thôi nhé, lảo Vong viết được như thế là đạt yêu cầu rồi.

Haizz, ta chỉ đọc free thôi, không mất một Xu nào, công người viết, cặm cụi gỏ từng chử, suy suy , ngẩm ngẩm đêm qua đêm ta thấy tội và phục cho lảo Vọng nên không thể nào ném đá được (con tim ta quá mềm yếu chăng, nên không thể bước vào thế giới tu tiên như các đạo hửu.. chỉ đọc thôi nhé) . Chương mới nhất cho thấy ngọn lửa sáng tạo của Vọng Ngử vẩn còn, dù là hơi ít.

Sáng tạo, đem ý tưởng mới vào tiên hiệp là cách hay nhất thể hiện sự tôn trọng đến đọc giả, Vọng Ngử có đáng được chê trách như nhiều đạo hửu nói trong những ngày qua ?

Trịnh Công Sơn : Sống phải có một tấm lòng, để gió cuốn đi...

Kì thực đọc truyện của Vong mình vẫn thấy loi cuốn, hợp lý, mới lạ, chỉ có 1 số chương câu làm bực thoi6..
 

ninefox

Phàm Nhân
Ngọc
-152,50
Tu vi
0,00
Sống Phải Có Một Tấm Lòng Để Gió Cuốn Đi (NS Trịnh Công Sơn)

Đã lâu rồi không viết comment, nhưng các comment do các đạo hửu viết thì thường đọc. Hôm nay có vài suy nghỉ đem ra hầu chuyện với các bác, xin phép các đạo hửu hơi dài dòng một tí nhé:

1- Kim Dung cây cổ thụ của văn chương kiếm hiệp:

Không ai không biết đến KD, từ già trẻ gái trai ai củng đọc những kiệt tác của ông. Những thập niên 60, 70 của thế kỷ trước khi mà internet,website, game online còn chưa có trong tự điển. Những người yêu thích các tác phẩm kiếm hiệp KD phải hàng ngày mua báo mới có thể đọc. Có thể nói khắp nơi, có người Á Châu, người Hoa là có báo địa phương đăng dịch (đương nhiên là phải trả tiền cho tác giả qua hợp đồng) nhưng số báo bán ra lại đem lợi về cho họ không ít. Lúc đó tôi vẩn là một đứa bé 10,11 tuổi nhưng vẫn mê truyện KD, ngày nào củng ra sạp bán báo đọc ké.

Lúc đó ngày 1 chương (khoảng 6,7 ngàn chử) ra đều đặn, Tác giả lẩn nhà xuất bản (Hongkong) đều kiếm được tiền. Có lẻ vì không bị áp lực như bây giờ ( có thì giờ, không cần viết theo hợp đồng để làm phim, internet game, không bị canh tranh khốc liệt ), mà KD đã để lại nhiều truyện kinh điển. Đương nhiên không ai phủ nhận được tài viết truyện cực kỳ lôi cuốn của KD là nguyên nhân chính, nhưng yếu tố tiền bạc, áp lực của cơm áo gạo tiền (cơ hội quay thành phim, game) không có quá lớn nhưng hiện tại.

Nếu đặt KD vào thời đại hiện nay, khi mà viết online tiền nhuận bút được trả theo số lương người đăng ký, trả tiền theo số lương nguyệt phiếu thứ hạng. Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh, Huỳnh Dị ( bộ truyện Tầm Tần Ký có lẻ là truyện có nv9 xuyện việt đầu tiên ? xin các đạo hửu xem lại đúng /sai nhé).

Cả ba tác giả trên chỉ ra được một vài truyện xuất sắc trong giai đoạn đầu của thời kỳ đọc truyện online mà thôi. Truyện in thành sách, mong bán chạy như tôm tươi như thế kỷ trước đối với các loại truyện dả tưởng tiên hiệp, kiếm hiệp là vô cùng khó. Đóng lệ phí có đăng ký hàng tháng để login vào đọc hàng ngày đối vời phần lớn các con nghiện vẩn là điều chưa chấp nhận được ( tại VN và phần lớn châu Á) cho loại truyện này dù với một giá phí rất nhẹ nhàng.

2- Truyện Tiên Hiệp online quá nhiều, không giống như thời đại KD các cây viết kiếm hiệp có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nửa họ tôn trong ý tưởng của người viết khác, không có tình trạng copy ý tưởng, cốt truyện như các cây viết trẻ, kém ý sáng tạo như hiện nay. Viết được một tác phẩm để đời là đã khó, viết được nhiều tác phẩm hay, muôn màu sắc như Kim Dung càng là điều gần như không thể đối với thế giới ảo internet-mobile- smartphone bây giờ.

3-Truyện của lảo Vọng không phải chỉ có các fan Việt chê, tôi nghỉ ai thích đọc truyện tiên hiệp đều không ít nhiều cảm thấy bút lực lảo Vọng, lảo Tiêu không còn mạnh như xưa. Các fan của tiên hiệp bị cái bóng PNTT, Tru Tiên, Đại Đường SL phủ mờ cả Tâm Ma (trọng tu càng nhiều thì càng khó thoát khỏi tâm ma... Haizz... thiện tai, thiện tai).

Có lẻ một phần niềm đam mê sáng tác, sự sáng tạo do áp lực vật chất đè ép nên không phát triển được tối đa ? Tiến bộ khoa học, công nghệ điện toán đối với nghệ thuật sáng tác như viết lách, âm nhạc đôi khi củng là con dao 2 lưởi. Ai đã từng cặm cụi viết luận án, vào thư viện lấy sách tham khảo, hỏi ý các thầy, bạn bè lớp cao, giỏi hơn mình thì sẻ biết sự gian nan, vất vả cho một bài văn tham khảo, luận án. Nhưng ngược lại nói kích thich khả năng tìm tòi, đầu óc sáng tạo (đây là ý cá nhân, các bác phản bác, bổ xung nhé). Nhiều bạn bè than rằng, bây giờ kiếm một bản nhạc hay , ý đẹp (bolero, nhạc tình) thật là khó, không như các bản được sáng tác nhiều năm trước. Kiếm Hiệp thời hoàng kim và Tiên Hiệp thời smartphone bây giờ. Nhửng ai đã tửng lần đầu đọc Tru Tiên trên website Nhanmonquan, hay PNTT tạm gọi là thời Pre-smartphone đều biết sự khác lạ, tò mò, thích thú khi lạc vào "bí cảnh" tiên hiệp lần đầu.

Rồi sau đó, tác phẩm kế tiếp.. không nói các đạo hửu đều biết. Nhưng thật sự có quá tệ như nhiều đạo hửu than ? Đây là đề tài các đạo hửu không đồng ý ném đá thoải mái nhé:

- Kiếm hiệp trong thế giới KD không bao la, rộng lớn như tiên hiệp. Quanh đi quẩn lại chỉ có trên dưới 10 môn phái, cốt truyện lấy thế giới TQ. Tình tiết nhân vật dùng sự kiện đời thường đem vào, thất tình lục dục là chuyện thường tình nhân gian. Nhân vật chính thường là gặp cơ duyên mai mắn (Vô Kỵ có CDCK nhờ phẩu thuật con khỉ, Dương Quá nhờ lọt vào Cổ Mộ gặp TLN, chỉ có Vi Tiểu Bảo là nhờ miệng mồm không thua Luật Sư cộng với sự sảo quyệt không thua Nhạc Bất Quần,) Nói tóm lại kiếm hiệp "ngày ấy" thế giới hạn hẹp, tình tiếc mượn nhờ lich sử TQ, nhận vật Chính Tà phân minh, vai diển là mượn nhờsự kiện có trong lich sử hay có thật ngoài đời.

Tiên hiệp thì hoàn toàn khác, thế giới ảo, nhân vật, tình tiếc phần lớn là ít vai mượn thế giới thật. Lấy "Mạnh làm vua, thua thì chết", đạo đức, vị tha, "quân tử Tàu" không có trong thế giới tiên hiệp. Đòi hỏi ở tác giả óc sáng tạo nhiều mà phải hợp lý nữa, lại phải ngày ngày ra chương kế tiếp, "sáng trưa khuya tối" đều dặn, không thì sẻ nhận được hàng ngàn email. KD viết truyện "để đời", Vọng Ngử, Tiêu Đỉnh viết truyện "để kiếm tiền". Được một truyện tiên hiệp hay được nổi tiếng trong bối cảnh hôm nay quả là may mắn rồi, tác phẩm tiên hiệp đầu tay không bị gò bó, phóng tay viết, sự sáng tạo không hạn chế. Bây giờ thì khác, nhiều tác giả khác bắt chước viết, vừa viết lại sợ bi bắt quả tang đạo văn người khác, vừa không muốn trùng lập, nhiều thứ lo trong khi viết, nộp bái trể thì sợ thua nguyệt phiếu... mất tiền.

Bút lực có "hạn chế" như vẩn lôi cuốn, ít say mê thôi nhé, lảo Vong viết được như thế là đạt yêu cầu rồi.

Haizz, ta chỉ đọc free thôi, không mất một Xu nào, công người viết, cặm cụi gỏ từng chử, suy suy , ngẩm ngẩm đêm qua đêm ta thấy tội và phục cho lảo Vọng nên không thể nào ném đá được (con tim ta quá mềm yếu chăng, nên không thể bước vào thế giới tu tiên như các đạo hửu.. chỉ đọc thôi nhé) . Chương mới nhất cho thấy ngọn lửa sáng tạo của Vọng Ngử vẩn còn, dù là hơi ít.

Sáng tạo, đem ý tưởng mới vào tiên hiệp là cách hay nhất thể hiện sự tôn trọng đến đọc giả, Vọng Ngử có đáng được chê trách như nhiều đạo hửu nói trong những ngày qua ?

Trịnh Công Sơn : Sống phải có một tấm lòng, để gió cuốn đi...
Cảm ơn lão vì 1 bài bình thật tâm huyết:hayqua:
 

Ocon

Phàm Nhân
Ngọc
-150,00
Tu vi
0,00
Chúng ta đọc truyện Vong Ngữ đang giống như ăn xong 1 viên kẹo ngọt rồi ăn luôn 1 quả cam. Rồi thấy quả cam nó nhạt toẹt.
Thực ra không phải quả cam nó nhạt. Mà do dư vị của cái kẹo nó ngọt còn lưu lại nên ko còn thấy cái ngon của quả cam nữa.
Đấy là cái khổ của những con nghiện hạng nặng. Không còn cảm giác cái gì hay ho ngoài cái bị nghiện ra nữa.
Giống hệt cái khổ của những tên nghiện chè và nghiện cà phê nặng. Chỉ xài đc đồ thật đậm, thật đắng ko còn cảm giác đc các vị khác nữa :)).
Các đạo hữu muốn thưởng thức cái hay của truyện mới thì nên quên truyện cũ đi thì mới hay đc.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top