Luận Truyện Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Nhĩ Căn - Lầu 2: Đại náo Man Hoang

Status
Not open for further replies.

Bất Chấp

Phàm Nhân
Ngọc
-307,67
Tu vi
0,00
đau thật đó, chắc do ngồi nhiều:5cool_sweat:
CŨng còn may đó. May là tại hạ và đạo hữa chỉ nói chuyện qua mạng thôi chưa gặp trực tiếp. Bệnh này chắc dễ lây lắm. Và may cái nữa là đạo hữa chắc là ở xa nhà tại hạ lắm nhỉ. Lỡ có gì thì cug ko tốn 50k.:thodai:
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
CŨng còn may đó. May là tại hạ và đạo hữa chỉ nói chuyện qua mạng thôi chưa gặp trực tiếp. Bệnh này chắc dễ lây lắm. Và may cái nữa là đạo hữa chắc là ở xa nhà tại hạ lắm nhỉ. Lỡ có gì thì cug ko tốn 50k.:thodai:
sao lại tốn 50k, trù dập ta chết thì ít nhất cũng phải 200k + nải chuối (gói bánh) + vòng hoa chứ:077:
 

TIÊU THÁNH TỔ

Phàm Nhân
Ngọc
185,14
Tu vi
0,00
Chờ đơị lão trĩ hết nhức ass quay qua cầy bộ cầu ma cơ mà hơn trăm chương rồi mà chưa thâý cuốn như tiên nghịch hay bộ này.
Cầu ma phải đọc nghiền ngẫm cho kĩ mới hiểu đó ông. Có khi đọc hết rồi vẫn ngơ ngác. Riêng bàn về cấp độ tu luyện đã đủ mệt. Mỗi phương một kiểu, man tộc với vu tộc ở minh âm chi địa đã khác, qua nơi khác lại khác. Còn về các giới diện thì vô biên vô tận. Chưa kể thực thực ảo ảo, xâu chuỗi toàn bộ mới hiểu. Cả đời tô Minh chỉ hỏi duy nhất một câu: ta là ai?
Vương Lâm cuộc đời truy tìm là chữ tình.
Tô Minh truy tìm là thứ mình không có, là thứ hư ảo đã được thưởng thức qua.
Mạnh Hạo là báo thù và khôi phục Sơn Hải Giới.
Thương Mang lão tổ theo ta đóan hắn tìm là Đạo diệt La Thiên.

Không bàn về Thương Mang lão tổ. Ta thấy cuộc đời Tô Minh là bi thương nhất, giữa có và không có, hắn không biết mình có gì. Vương Lâm có là Lý Mộ Uyển, Mạnh Hạo có Hứa Thanh. Tô Minh có chỉ là ảo vọng. Đến lúc Hắn Đạp Đạo Vô Nhai thì phải qua vô số năm tháng tìm người thân trong ảo tưởng kia. Có thể nói là hành trình của Tô Minh lâu nhất, bi thương và cô độc nhất trong 3 nv
 

TIÊU THÁNH TỔ

Phàm Nhân
Ngọc
185,14
Tu vi
0,00
Haizz, cuộc đời Tô ma đầu quá mức bi thương, quả thực lão Nhĩ đã làm đúng như phần giới thiệu của lão. Lão đã tạo ra 1 "Ma" thực sự:hutthuoc:
Bởi vậy ta thấy đạo của Tô Minh là chém tương lai nắm quá khứ, còn Diệt Sinh là trảm quá khứ nắm lấy tương lai rực rỡ. Hắn can đảm lắm mới muốn quá khứ mơ hồ mà bỏ tương lai. Diệt Sinh không thua ở đạo, mà là thua ở suy nghĩ với Tô Minh
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top