, chú Thuần được đãi ngộ như thế này lên Nguyên Anh đi rồi đi đánh giết cho phê nào
cùng quan điểm, nếu tính diễn biến truyện cũng chỉ mới nhập đạo, luyện đan, bí cảnh lên cấp, cộng với một số tình tiết đột phá so với các motip tiên hiệp truyền thống, mạch chuyện vẫn đang câu chương là chính. main chính khá may mắn và được bảo hộ bởi một em vượt cấp (thông cảm cho tác giả bị nhiễm truyền thống đời thực, mơ ước cách làm giàu nhanh nhất bằng con đường cưới vợ đại gia), theo quan điểm của mình tính cách nhút nhát nên chỉ áp dụng lúc đầu, chứ vào con đường tu tiên mấy chục năm mà vẫn tính trẻ con, nhút nhát thì không đúng lắm, cứ nghĩ đoạn thư tình đỗ man dạo là tác giả bỏ đi tính trẻ con của thuần, ai ngờ vẫn câu chương bằng cách cũBộ này chính ra nội dung thì buồn cười chứ ko hay, hi vọng sau có bước ngoặt gì cho nvc, chứ còn ko thì đơn giản là một thằng có vận may ngút trời mà thôi chứ ko có điểm nhấn.
Cá nhân mình thấy chuyện này hay, hay vì nó ko giống chuyện nào cả, bạn thích nhân vật chính mạnh mẽ, chăm chỉ tu luyện rồi thì kỳ ngộ các kiểu thì có lẽ không thiếu truyện ntn, cá nhân mình thấy thế rất rất nhàm. Và mình nghĩ sở dĩ người đọc thích chuyện này vì nó nhẹ nhàng, hài hước có, tu luyện có chứ ko phải chăm chăm tu luyện.cùng quan điểm, nếu tính diễn biến truyện cũng chỉ mới nhập đạo, luyện đan, bí cảnh lên cấp, cộng với một số tình tiết đột phá so với các motip tiên hiệp truyền thống, mạch chuyện vẫn đang câu chương là chính. main chính khá may mắn và được bảo hộ bởi một em vượt cấp (thông cảm cho tác giả bị nhiễm truyền thống đời thực, mơ ước cách làm giàu nhanh nhất bằng con đường cưới vợ đại gia), theo quan điểm của mình tính cách nhút nhát nên chỉ áp dụng lúc đầu, chứ vào con đường tu tiên mấy chục năm mà vẫn tính trẻ con, nhút nhát thì không đúng lắm, cứ nghĩ đoạn thư tình đỗ man dạo là tác giả bỏ đi tính trẻ con của thuần, ai ngờ vẫn câu chương bằng cách cũ
bác nói hay vì nó không giống những cái khác thì mình thấy đúng, nhưng nên để nó dừng ờ hạ du, lên thượng du theo mình nên thay đổi, cuộc sống không cạnh tranh, không sát phạt quyết đoán thì làm sao tu tiên, vì tu tiên là tranh giành tài nguyên tu luyện, mà tài nguyên thì có hạn, ông chỉ ngồi không thì chẳng có gì, => tác giả quá ưu ái khi cho thuần quen em đỗ lăng phỉ, hoặc cho tình tiết em đỗ lăng phỉ can thiệp quá sâu có thể là một điểm hạn chế của truyệnCá nhân mình thấy chuyện này hay, hay vì nó ko giống chuyện nào cả, bạn thích nhân vật chính mạnh mẽ, chăm chỉ tu luyện rồi thì kỳ ngộ các kiểu thì có lẽ không thiếu truyện ntn, cá nhân mình thấy thế rất rất nhàm. Và mình nghĩ sở dĩ người đọc thích chuyện này vì nó nhẹ nhàng, hài hước có, tu luyện có chứ ko phải chăm chăm tu luyện.

bác nói hay vì nó không giống những cái khác thì mình thấy đúng, nhưng nên để nó dừng ờ hạ du, lên thượng du theo mình nên thay đổi, cuộc sống không cạnh tranh, không sát phạt quyết đoán thì làm sao tu tiên, vì tu tiên là tranh giành tài nguyên tu luyện, mà tài nguyên thì có hạn, ông chỉ ngồi không thì chẳng có gì, => tác giả quá ưu ái khi cho thuần quen em đỗ lăng phỉ, hoặc cho tình tiết em đỗ lăng phỉ can thiệp quá sâu có thể là một điểm hạn chế của truyện
riêng ta thì thích HTM mà không được lão Nhĩ để mắt, từ đó ghét lây sang cả ĐLP 
Cơ mà 1 khi lên đc thì bá đạo Ngũ hành thiên nhân hôn Nguyên AnhThuần lên Nguyên Anh còn lâu lắm, vì hắn phải thu thập Thiên Nhân hồn, báo hại cho tên Phùng Hữu Đức rồi, biết chờ đến ngày tháng năm nào![]()

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản