vào đây luôn nếu chưa có điều kiện post. Còn nếu đến lượt rồi thì quẳng thẳng lên reader thôi anh.
Trả chương vào đâu hả đệ
Trả chương vào đâu hả đệ


Đây, của hiền muội đây:sai 1 lỗi là thêm 1 chương nhé
![]()
Ok, vậy để huynh đăng 140!Khi nào có 139, huynh @archnguyen1984 đăng giúp đệ luôn nhé. Tối nay chắc đệ không ol
Sa Kiều khom người thi lễ với Sa Lãng từ xa. Ánh mắt nhanh chóng liếc nhìn Thạch Mục, bỗng nhiên mũi chân khẽ động, một bước đã nhảy vào trong sân. Dáng người nhẹ như yên vũ khiếp những chung quanh khen ngợi không ngớt. Hai hàng Nhạc sư Man tộc người gảy nhẹ huyền cầm chế tạo từ xương, kẻ vung vẩy dùi trống trong tay tạo nên giai điệu du dương mà sôi sục. Tiếng cười nói vang vọng khắp nơi. Sa Kiều giơ tay nhấc chân một cách uyển chuyển. Chuông bạc chập chờn tạo ên tiết tấu thanh thúy. Thân hình yểu điệu nhẹ nhàng nhảy múa theo tiếng đàn. Váy hoa tung bay, y phục đỏ thẳm. Nụ cười tươi tắn như hoa. Theo tiếng trống phập phòng, làn váy đỏ thắm lúc trầm lúc bổng, càng tôn lên dáng người uyển của Sa Kiều. Giống như hoa đõ quyên mới nở, xinh đẹp mê người không dễ gì tả xiết. Đến khúc cuối cùng, làn váy trên tay thiếu nữ bỗng nhiên xòe ra, giống như mặt trời diễm lệ chói mắt, khiến sao sáng đầy trời cũng chịu ảm đạm, biến sắc. Tộc nhân chung quanh thấy vậy lập tức trầm trồ khen ngợi. Nhất là đám trai trẻ người Man, ánh mắt càng trở nên sáng ngời. kẻ nào cũng say mê nhìn ngắm Sa Kiều trong sân.
“Mục dũng sĩ thấy tiểu nữ khiêu vũ như thế nào?” Sa Lãng khẽ vuốt râu ngắn, khuôn mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo, hiển nhiên vô cùng tự hào vì đứa con gái này.
“Kỹ thuật của Sa Kiều cô nương uyển chuyển động lòng người. Tại hạ cũng là lần đầu nhìn thấy điệu múa duyên dáng như thế.” Thạch Mục tán dương tự đáy lòng.
Sa Lãng cất tiền cười to, lần nữa giơ cao bát rượi, ngửa cổ uống cạn trong một hơn.
Đây là lễ tế thần nha, cũng là một dịp long trọng sau một năm vất vả của bộ lạc Đằng Nha. Tất cả mọi người chúc phúc lẫn nhau, thoải mái chè chén. Thỉnh thoảng lại có nam nữ trẻ tuổi tiến vào quảng trường, nương theo khúc nhạc đặc trưng của người Man vừa múa vừa hát thỏa thích. Cũng không ít người uống đến đỏ bừng cả mặt, say rượu bất tỉnh, khóe miệng vẫn vươn lại nụ cười… Một đêm cuồng hoan kéo dài đến tận giữa khuya mới tan cuộc.
Bên trong túp lều cực lớn, Sa Tinh đã say đến bất tỉnh nhân sự. Sa Kiều trên mặt cũng có chút đỏ, hiển nhiên đã uống nhiều rượu nhưn vẫn cố gắng chăm sóc đệ đệ. Nàng dìu Sa Tinh nằm xuống, đắp cho hắn tấm chăn da thú rồi ngẩng đầu nhìn căn lều vẫn sáng đèn bên cạnh. Sa Lãng và Thạch Mục đang trò chuyện gì đó, thoạt nhìn vô cùng vui vẻ. Sa Kiều quan sát một lúc rồi như nghĩ đến điều, khuôn mặt có chút ửng hồng, quay người đi về phía khác.
Trong căn lều sáng đèn, Sa Lãng và Thạch Mục cùng khoan chân trò chuyện. Hai người tuy rằng đã uống không ít rượu mạnh bất quá ngoại trừ sắc mặt có chút ửng hồng, thoạt nhìn không có vẻ gì của việc say rượu.
“Tộc trưởng, hai ngày này, đa tạ ngài cùng quý bộ tộc thịnh tình khoản đãi, khiến ta cảm nhận được sự nhiệt tình của bộ lạc Đằng Nha. Bất quá tại hạ còn có chuyện quan trọng bên người, ngày mai sẽ rời khỏi đây vì vậy tối nay muốn nói lời từ biệt với tộc trưởng.” Sau một hồi chuyện phiếm, Thạch Mục liền nói rõ ý định.
“Mục dũng sĩ, ta nhìn ra thân phân của ngươi không hề tầm thường. Nếu như còn chuyện quan trọng, Sa mỗ cũng không giữ lại. Đúng rồi, ngươi lần này hẳn là muốn tới bộ tộc Liệt Xà?” Sa Lãng không hề tỏ vẻ bất ngờ, chỉ khẽ thở dài một hơi rồi hỏi.
Thạch Mục nhẹ gật đầu.
“Bộ tộc Liệt Xà cách chúng ta chừng hơn nghìn dặm. Hơn nữa muốn đến được đó còn phải băng qua sa mạc đất đen với diện tích rộng lớn. Dù người có cước lực cực tốt cũng phải đi hết ba ngày ba đêm. Ngoài ra nơi này có vô số bò cạp kịch độc, căn bản khó lòng phòng bị.” Sa Lãng nói tiếp.
“Có điều, đám bò cạp kia rất e ngại loài hun oẵng, nghe mùi của chúng là sẽ lập tức tránh xa. Cơ thể hoẵng đực có chứa một loại hương châu mang theo mùi hương đặc biệt nồng đậm, bền bỉ, khi đeo trên người sẽ khiến bò cạp tự động tránh xa. Ngày mai ta sẽ bảo A Kiều dẫn ngươi đi săn một con.” Sa Lãng suy nghĩ một chút lại nói.
“Như vậy, xin đa tạ tộc trưởng.” Thạch Mục cảm thấy ấm áp bèn cảm tạ một câu.
Vào thời khắc này, lều kế bên truyền đến âm thanh “Loảng xoảng” nho nhỏ.
“Là A Kiều sao? Vào đi.” Sa Lãng quay đầu nhìn ra ngoài cửa, nhíu mày một cái rồi nói.
Màn cửa bị kéo ra. Sa Kiều sắc mặt có chút tái nhợt, tay bưng một cái khay tiến đến. Nàng đặt xuống một bình trà nóng cùng hai chén trà. Có điều trên khay còn vương một ít nước đọng, tay nàng cũng ửng đỏ một mảnh.
“Phụ thân, Mục đại ca, đây là trà giải rượu.” Sa Kiều đặt khay lên bàn, liếc nhìn Thạch Mục rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Sa Lãng chau mày, không nói gì. Thạch Mục âm thầm thở dài, cũng không uống trà, chỉ nói vài câu rồi đứng dậy cáo từ.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Thạch Mục vừa mới rời khỏi giường đã nghe tiến gõ cửa. Hắn mở cửa phòng thì thấy bên ngoài có không ít người, Sa Kiều, Sa Tinh cùng hơn mười gã Man nhân trẻ tuổi gặp mặt hắn mấy ngày qua.
“Mục đại ca, chúng ta nghe phụ thân nói chuyện của ngươi. Gần đây, khí hậu Hoang Nguyên biến đổi lớn, số lượng hun hoẵng giảm đi rất nhiều. Nếu muốn bắt hoẵng đực chỉ sợ không dễ vì vậy mọi người tới đây là muốn giúp ngươi tìm kiếm.” Sa Kiều có chút không tự nhiên.
“Coi như chúng ta tiễn chân Mục đại ca.” Sa Tinh cười cười ngây ngô.

Ô kê muộiHuynh @archnguyen1984 post bên Reader và Chương mới luôn nhé![]()
Sao nửa đệ dịch ngắn hơn của huynh vậy, phản đối!!!!Khi nào có 139, huynh @archnguyen1984 đăng giúp đệ luôn nhé. Tối nay chắc đệ không ol
Sa Kiều khom người thi lễ với Sa Lãng từ xa. Ánh mắt nhanh chóng liếc nhìn Thạch Mục, bỗng nhiên mũi chân khẽ động, một bước đã nhảy vào trong sân. Dáng người nhẹ như yên vũ khiếp những chung quanh khen ngợi không ngớt. Hai hàng Nhạc sư Man tộc người gảy nhẹ huyền cầm chế tạo từ xương, kẻ vung vẩy dùi trống trong tay tạo nên giai điệu du dương mà sôi sục. Tiếng cười nói vang vọng khắp nơi. Sa Kiều giơ tay nhấc chân một cách uyển chuyển. Chuông bạc chập chờn tạo ên tiết tấu thanh thúy. Thân hình yểu điệu nhẹ nhàng nhảy múa theo tiếng đàn. Váy hoa tung bay, y phục đỏ thẳm. Nụ cười tươi tắn như hoa. Theo tiếng trống phập phòng, làn váy đỏ thắm lúc trầm lúc bổng, càng tôn lên dáng người uyển của Sa Kiều. Giống như hoa đõ quyên mới nở, xinh đẹp mê người không dễ gì tả xiết. Đến khúc cuối cùng, làn váy trên tay thiếu nữ bỗng nhiên xòe ra, giống như mặt trời diễm lệ chói mắt, khiến sao sáng đầy trời cũng chịu ảm đạm, biến sắc. Tộc nhân chung quanh thấy vậy lập tức trầm trồ khen ngợi. Nhất là đám trai trẻ người Man, ánh mắt càng trở nên sáng ngời. kẻ nào cũng say mê nhìn ngắm Sa Kiều trong sân.
“Mục dũng sĩ thấy tiểu nữ khiêu vũ như thế nào?” Sa Lãng khẽ vuốt râu ngắn, khuôn mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo, hiển nhiên vô cùng tự hào vì đứa con gái này.
“Kỹ thuật của Sa Kiều cô nương uyển chuyển động lòng người. Tại hạ cũng là lần đầu nhìn thấy điệu múa duyên dáng như thế.” Thạch Mục tán dương tự đáy lòng.
Sa Lãng cất tiền cười to, lần nữa giơ cao bát rượi, ngửa cổ uống cạn trong một hơn.
Đây là lễ tế thần nha, cũng là một dịp long trọng sau một năm vất vả của bộ lạc Đằng Nha. Tất cả mọi người chúc phúc lẫn nhau, thoải mái chè chén. Thỉnh thoảng lại có nam nữ trẻ tuổi tiến vào quảng trường, nương theo khúc nhạc đặc trưng của người Man vừa múa vừa hát thỏa thích. Cũng không ít người uống đến đỏ bừng cả mặt, say rượu bất tỉnh, khóe miệng vẫn vươn lại nụ cười… Một đêm cuồng hoan kéo dài đến tận giữa khuya mới tan cuộc.
Bên trong túp lều cực lớn, Sa Tinh đã say đến bất tỉnh nhân sự. Sa Kiều trên mặt cũng có chút đỏ, hiển nhiên đã uống nhiều rượu nhưn vẫn cố gắng chăm sóc đệ đệ. Nàng dìu Sa Tinh nằm xuống, đắp cho hắn tấm chăn da thú rồi ngẩng đầu nhìn căn lều vẫn sáng đèn bên cạnh. Sa Lãng và Thạch Mục đang trò chuyện gì đó, thoạt nhìn vô cùng vui vẻ. Sa Kiều quan sát một lúc rồi như nghĩ đến điều, khuôn mặt có chút ửng hồng, quay người đi về phía khác.
Trong căn lều sáng đèn, Sa Lãng và Thạch Mục cùng khoan chân trò chuyện. Hai người tuy rằng đã uống không ít rượu mạnh bất quá ngoại trừ sắc mặt có chút ửng hồng, thoạt nhìn không có vẻ gì của việc say rượu.
“Tộc trưởng, hai ngày này, đa tạ ngài cùng quý bộ tộc thịnh tình khoản đãi, khiến ta cảm nhận được sự nhiệt tình của bộ lạc Đằng Nha. Bất quá tại hạ còn có chuyện quan trọng bên người, ngày mai sẽ rời khỏi đây vì vậy tối nay muốn nói lời từ biệt với tộc trưởng.” Sau một hồi chuyện phiếm, Thạch Mục liền nói rõ ý định.
“Mục dũng sĩ, ta nhìn ra thân phân của ngươi không hề tầm thường. Nếu như còn chuyện quan trọng, Sa mỗ cũng không giữ lại. Đúng rồi, ngươi lần này hẳn là muốn tới bộ tộc Liệt Xà?” Sa Lãng không hề tỏ vẻ bất ngờ, chỉ khẽ thở dài một hơi rồi hỏi.
Thạch Mục nhẹ gật đầu.
“Bộ tộc Liệt Xà cách chúng ta chừng hơn nghìn dặm. Hơn nữa muốn đến được đó còn phải băng qua sa mạc đất đen với diện tích rộng lớn. Dù người có cước lực cực tốt cũng phải đi hết ba ngày ba đêm. Ngoài ra nơi này có vô số bò cạp kịch độc, căn bản khó lòng phòng bị.” Sa Lãng nói tiếp.
“Có điều, đám bò cạp kia rất e ngại loài hun oẵng, nghe mùi của chúng là sẽ lập tức tránh xa. Cơ thể hoẵng đực có chứa một loại hương châu mang theo mùi hương đặc biệt nồng đậm, bền bỉ, khi đeo trên người sẽ khiến bò cạp tự động tránh xa. Ngày mai ta sẽ bảo A Kiều dẫn ngươi đi săn một con.” Sa Lãng suy nghĩ một chút lại nói.
“Như vậy, xin đa tạ tộc trưởng.” Thạch Mục cảm thấy ấm áp bèn cảm tạ một câu.
Vào thời khắc này, lều kế bên truyền đến âm thanh “Loảng xoảng” nho nhỏ.
“Là A Kiều sao? Vào đi.” Sa Lãng quay đầu nhìn ra ngoài cửa, nhíu mày một cái rồi nói.
Màn cửa bị kéo ra. Sa Kiều sắc mặt có chút tái nhợt, tay bưng một cái khay tiến đến. Nàng đặt xuống một bình trà nóng cùng hai chén trà. Có điều trên khay còn vương một ít nước đọng, tay nàng cũng ửng đỏ một mảnh.
“Phụ thân, Mục đại ca, đây là trà giải rượu.” Sa Kiều đặt khay lên bàn, liếc nhìn Thạch Mục rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
Sa Lãng chau mày, không nói gì. Thạch Mục âm thầm thở dài, cũng không uống trà, chỉ nói vài câu rồi đứng dậy cáo từ.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Thạch Mục vừa mới rời khỏi giường đã nghe tiến gõ cửa. Hắn mở cửa phòng thì thấy bên ngoài có không ít người, Sa Kiều, Sa Tinh cùng hơn mười gã Man nhân trẻ tuổi gặp mặt hắn mấy ngày qua.
“Mục đại ca, chúng ta nghe phụ thân nói chuyện của ngươi. Gần đây, khí hậu Hoang Nguyên biến đổi lớn, số lượng hun hoẵng giảm đi rất nhiều. Nếu muốn bắt hoẵng đực chỉ sợ không dễ vì vậy mọi người tới đây là muốn giúp ngươi tìm kiếm.” Sa Kiều có chút không tự nhiên.
“Coi như chúng ta tiễn chân Mục đại ca.” Sa Tinh cười cười ngây ngô.



Xong, đã đăng lên cả Chương mới và bên Reader. Tháng này đã dịch được 3,5 chương làm vốn, thêm 1c Ngũ Hành Thiên nữa là 4,5cHuynh @archnguyen1984 post bên Reader và Chương mới luôn nhé![]()



Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản