[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Huyền giới chi môn của bns dịch bám sát theo tác giả mà sao search trên google lại ko thấy bns đâu là sao???
tùy thuộc vào lượng view nữa lão

các bác HGCM đuổi sát rồi thì cử nhân lực qua mấy truyện khác, giả dụ như Kiếm Chủng chẳng, :D
cố gắng thì kịp tác giả thôi chứ đâu có hùng hậu tới mức đi phụ :cuoichet:
 

deeno12701

Phàm Nhân
Ngọc
-9,60
Tu vi
0,00
Ok đệ tỷ nhận cuối 39 :095:

La li thật đáng yêu :iumat:
Mình trên này dĩ hoà vi quý quen rồi nên nghĩ ai cũng như mình :095: gặp khác loại cái phản ứng hơi chậm, mãi mới nhận ra ngta có ý khác :cuoichet:

Giờ còn ai dám nói ta hung hãn nữa đi, tỷ chính là thiện lương :5: Mai phải lên cơ quan khoe:tungtang:
Bạo long thiện lương ư... :22:
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Tỷ @Yukihana116490 khi nào xong nửa sau đăng giúp đệ
Vèo!

Một mũi tên màu xanh giống như tia chớp xẹt ngang giữa không trung rồi ghim vào đoạn cây khô nghiêng nghiêng trên núi đá bị cỏ dại che lấp. Chỉ thấy khúc cây vốn đang bất đột nhiên giãy giụa điên cuồng khiến bụi cỏ rừng cây xung quanh bị đánh nát bấy. Thì ra khúc cây này lại là một con mãng xà khổng lồ. Thân nó dài hơn năm trượng, trên người phủ đầy lân phiến màu nhanh thạch. Bề mặt còn có một ít hoa văn cong cong. Mũi tên cắm ngập vào đầu rắn, chỉ chừa lại một ít đuôi tên bên ngoài. Thân thể cự mãng vặn vẹo dữ dội. Cái đuôi to dài quét ngang khiến đám đại thụ xung quanh bị quét trụi như trở bàn tay, tạo nên âm thanh ì ầm, ngã xuống mặt đất. Sau chừng một phút đồng hồ giãy giụa, cự mãng rốt cục ngửa bụng lên trời, run rẩy mấy cái rồi không bao giờ nhúc nhích thêm nữa.

Từ một tảng đá cách đó hai ba mươi trượng, vài bóng người nhảy ra. Đứng ở trước nhất là Thạch Mục, sau lưng hắn là vài người khác trong bộ lạc Đằng Nha. Sa Kiều cùng Sa Tinh đều có mặt, trên người bọn họ ít nhiều đều có vài con mồi săn được. Họ Thạch cầm trong tay trường cung dài ba xích. Thân màu vàng đất, hai đầu hình rắn đang ngậm lấy dây cung màu đen. Cây cung này chính là Phá Thiên Cung. Vì sợ Man nhân nhận ra, hắn đã bôn lên thân cung một loại huyết dịch hung thú, lại bỏ thời gian trang trí một chút, rốt cuộc tạo nên màu sắc như lúc này.

Ngắm nhìn trường cung trong tay, ánh mắt Thạch Mục vô cùng hài lòng. Uy lực của Phá Thiên Cung vượt xa Tử Cương Cung lúc trước. Theo lời Phùng Ly, Phù văn trên thân cung là vu văn đặc thù của bộ lạc Man tộc, ẩn chứa lực lượng thần bí nào đó của Hồng Hoang, lại không quá khác biệt phù văn của Nhân tộc. Cả hai ẩn ẩn có chút tương đồng. Dưới sự hỗ trợ của lực lượng vu văn, Phá Thiên Cung chẳng những sở hữu tầm bắn vượt xa Tử Cương Cung mà dù sử dụng cung tiễn bình thường cũng được bổ sung một ít hiệu quả phá giáp. Ngoài ra, chỉ cần thúc giục một chút pháp lực, thân cung có biến lớn biến nhỏ tùy ý, vô cùng thuận lợi để mang theo. Mãng xà khổng lồ vừa bị bắn chết kia, bàn về thực lực tuyệt đối có thể sánh với võ giả Hậu Thiên trung kỳ thế nhưng dưới sự phối hợp của Phá Thiên Cung và Truy Phong Tiễn lại trở nên yếu ớt giống như dã thú bình thường. Nhóm người bước nhanh tới bên cạnh thi thể của nó. Sa Tinh đá cự mãng một cước nào ngờ lại khiến thân thể của nó nhúc nhích đôi chút. Khuôn mặt tiểu tử này không khỏi lộ ra một tia kinh hãi.

“Mục đại ca thật là lợi hại.” Sa Tinh nhìn họ Thạch một cách sùng bài rồi reo lên.

“Không nhỉ như thế! Lân phiến trên thân Hoàng Tuyến Mãng này sẽ thay đổi theo cảnh vật xung quanh. Mỗi lần hành động đều không để lộ chút khí tức nào, cực kỳ giảo hoạt. Lại thêm lân phiến của nó rắn chắc như sắt, vũ khí hạng nặng cũng chưa chắc có thể tạo thành thương tổn. Vậy mà Mục huynh hệ đệ lại có thể sử dụng cung tiễn nhất kích tất sát. Ngươi chính là Ba Lỗ Đặc của Man tộc chúng ta!” Đại hán tóc quăn vàng hung lớn tiếng ca tụng, ánh mắt đầy vẻ khâm phục.

“Hốt Hãn huynh quá khen, ta cũng nhờ vào vũ khí trên tay mà thôi.” Thạch Mục mỉm cười.

Ba Lỗ Đặc là danh xưng dành cho dũng sĩ Man tộc. Người man thượng võ, chỉ dùng từ này với người mà mình thật sự bội phục. Năng lực thay đổi màu sắc của Hoàng Tuyến Mãng với người bình thường quả thực vô cùng khó quyết. Nhưng con mắt lợi hại của Thạch Mục lại thêm Phá Thiên Cung cùng Truy Phong Tiễn vừa vặn có thể khắc chế được nó. Nói xong, hắn tiến lên vài bước, cúi xuống coi chừng đầu rắn, tiếp đó rút ra Truy Phong Tiễn, lau sạch máu đen rồi thả lại túi đựng tên bên hông. Số lượng Truy Phong Tiễn đoạt được từ chỗ Man nhân da xanh chỉ có vẻn vẹn mười ba mũi. Uy lực của chúng rất lớn thế nhưng mỗi lần sử dụng, lực lượng vu văn bên trên sẽ lại giảm đi vài phần. Dựa theo dự tính của hắn, một mũi Truy Phong Tiễn chỉ có thể sử dụng không quá năm lần. Khi đó lực lực vu văn sẽ hoàn toàn biến mất. Những người xung quanh nhìn ngắm cung tên trong tay Thahcj Mục, khuôn mặt tỏ vẻ vô cùng hâm mộ. Bộ lạc Đằng Nha nghèo khó, vũ khí rèn từ sắt thép kim loại đều rất ít. Phần lớn vũ khí tộc nhân sử dụng đều được chế tác từ xương thú.

“Mục đại ca, cung tiễn của ngươi là vu khí sao?” Sa Kiều chớp đôi mắt đẹp, dò hỏi.

“Xem như thế đi.” Thạch Mục khẽ gật đầu, Phá Thiên Cung trong tay lóe lên hào quang, nhanh chóng thu nhỏ lại bằng lòng bàn tay, cất vào trong ngực.

“Tốt rồi, sắc trời không còn sớm, lại săn được không ít con mồi, về thôn thôi.” Sa Kiều nhận ra Thạch Mục không muốn nói thêm bèn thay đổi chủ đề.

Những khác đồng loạt đáp ứng. Vài người nhanh tay lẹ chân hợp lực buộc chặt thi thể Hoàng Tuyết Mãng, cao hứng trở về bộ lạc.

Trên đường đi, tiếng cười nói rộn ràng vui vẻ.

Toàn thân Hoàng Tuyến Mãng đều là bảo vật. Da rắn có thể chế ra giáp mỏng thượng phẩm. Gân và xương rắn là tài liệu tuyệt hảo chế tác cung tiễn, hoặc đem đi trao đổi một ít đồ vật với bộ lạc khác. Ngoài ra, thịt rắn còn dùng để ăn lót dạ, cung cấp lương thực trong một hai ngày cho bộ lạc. Đoàn người mang theo Hoàng Tuyết Mãng khổng lồ về làng, lập tức đưa tới oanh động.
 
Last edited:

aluco

Phàm Nhân
Ngọc
-264,21
Tu vi
0,00
4.gif
thì ra hôm qua mình đụng nhằm...lão hổ, may mà toàn mạng
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top