[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

deeno12701

Phàm Nhân
Ngọc
-9,60
Tu vi
0,00
Những thứ này ở trong một bộ lạc nhỏ bé, không mấy giàu có như thế này cũng có thể coi là thức ăn sang trọng lắm rồi. Tất cả những điều này lại làm cho Thạch Mục cảm nhận sâu sắc thêm về sự thiện lương, trung hậu của những Man nhân bình thường này.

Thạch Mục còn muốn nhân cơ hội này học tập từ những Man nhân này một vài kỹ xảo sinh tồn trong Hoang nguyên cho nên cố ý dẫn chuyện xoay quanh những chủ đề mà hắn thắc mắc, cảm thấy hứng thú.

Nhờ vậy mà hắn học được rất nhiều kỹ xảo tìm kiếm nguồn nước, đối phó với những loại độc trùng, hung thú. Và để báo đáp lại, Thạch Mục chỉ cho những người này cách bắt cá hiệu quả.

Hắn vốn được sinh ra ở vùng biển nên đối với chuyện đánh bắt cá rất tinh thông, chỉ cần một vài dụng cụ đơn giản thì có thể bắt được không ít tôm cá trong một dòng sông nhỏ.

Những Man nhân này rất thích cư trú gần nguồn nước, lại được hướng dẫn thêm việc đánh bắt cá, thưởng thức hải sản thơm ngon làm cho bọn họ hưng phấn không ngừng khoa chân múa tay, nhất thời không khí hai bên càng thêm hòa hợp.

Màn đêm buông xuống, trong lều lớn của Sa Lãng.

Một con dê béo bên trong lều được nướng vàng ươm, mùi thơm mê người tràn ngập cái kều. Sa Lãng tươi cười ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa ngay giữa lều.

Thạch Mục và tỷ đệ Sa Kiều ngồi bên trái của Sa Lãng, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, phía bên phải là hai đại hán Man tộc hơn ba mươi tuổi, miệng bóng dầu mỡ, thỉnh thoảng còn uống một chén rượi lớn.

Thạch Mục cắn một miếng thịt dê, ánh mắt khẽ đảo qua hai người đang ngồi đối diện. Một người tóc quăn màu vàng kim, người kia thì ăn mặc tiêu chuẩn Man nhân, đầu thắt bím tóc, tai phải mang kim hoàn*, trên ngực là một cái hoa văn Ô Nha* màu đen nhìn rất dữ tợn.

<i> *Kim hoàn: vòng tay bằng sắt.

*Ô Nha: quạ đen </i>

Bọn họ là hai vị dũng sĩ Đồ Đằng trong tộc Đằng Nha, đều có được tu vi Hậu Thiên sơ kì.

Thông qua buổi nói chuyện lúc chiều với bộ tộc Man nhân này Thạch Mục được biết một sự thật về những người Man này.

Những Man nhân này được chia làm hai loại là Hung Man và Bình Man. Hung Man có tính tình cuồng bạo hung ác, giết chóc thành tính, ưa thích cướp bóc chiến đoạt những bộ lạc khác, thậm chí cuộc chiến với Nhân tộc được bọn họ tôn sùng gọi là “Thánh Chiến”.

Còn Bình Man thì tính cách ôn hòa, thân thiết hiếu khách, nhưng vì huyết mạch Cự nhân trong người quá mỏng manh so với Hung Man nên rất khó sinh ra những dũng sĩ Đồ Đằng, mà có thì thực lực cũng yếu kém hơn nên bọn họ thường ngày chủ yếu là chăn thả săn bắn để sinh sống, Đằng Nha bộ lạc cũng thuộc về loại này.

Đây chính là lý do vì sao trong bộ lạc nhỏ này có khoảng ba bốn trăm người mà lại chỉ có được ba gã dũng sĩ Đồ Đằng.

Ngoài ra Thạch Mục còn phát hiện thêm một điều kì quái nữa là trong buổi tiệc tối nay, mọi người đều tỏ ra hơi cung kính mình một chút, ngay cả Sa Kiều tỷ đệ cũng khá câu nệ khi cùng mình nói chuyện. Thế nhưng hắn cũng không đoán ra được những biểu hiện kỳ lạ này là vì sao nên cũng lơ đễnh bỏ qua.

Chỉ có điều trong nội tâm Thạch Mục luôn suy nghĩ về việc của Liệt Xà bộ lạc lại không biết mở miệng như thế nào nên lộ ra vẻ không mấy hào hứng lắm.

Khi mọi người căm no rượi say rồi Sa Lãnh vẫy tay cho một đội vũ công khoảng mười nữ nhân Man tộc đi vào vừa đàn trống vừa nhảy múa vũ đạo nguyên thủy góp vui.

“Sa tộc trưởng, những đồ đằng mà quý bộ lạc vẽ lên có phải là những con Ô Nha màu đen mà ta thấy ban ngày không?” Thạch Mục nhìn qua những đồ đằng vẽ trên trang phục của những vũ công kia hỏi.

“Trước mắt thì đúng là như vậy. Những con Ô Nha này tiu là một loại hung thú cấp thấp trong Hoang nguyên nhưng lại rất đông và hung hãn. Bọn chúng có tốc độ lao xuống nhanh như thiểm điện, cái mỏ và móng vuốt lại sắc nhọn cứng rắn như đao kiếm, khi tụ tập bày đàn lại thì những dũng sĩ Đồ Đằng bình thường không phải là đối thủ được.” Sa Lãng nhẹ gật đầu chậm rãi tán chuyện.

Loại Ô Nha này quả thực cũng có chút thần kỳ nhưng Thạch Mục đoán chừng chugn1 chỉ có thể đối phó lại một vài dũng sĩ Đồ Đằng có thực lực Hậu Thiên sơ kỳ hoặc trung kỳ thôi, mà đấy là trong điều kiện chúng phải kéo đàn kéo hội đến thì mới được.

“Chẳng lẽ trước kia đồ đằng của quý tộc không phải là Ô Nha.” Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, từ trong lời nói của đối phương hắn nghe ra được có ý khác nữa.

“Theo ghi chép trên cổ tịch lưu truyền xuống của tộc ta thì ngàn năm trước Đằng Nha tộc thuộc về Kim Ô tộc, bí thuật truyền thừa đồ đằng cũng không phải chỉ có thể phong ấn tinh hồn hung thú của Ô Nha mà còn có thể phong ấn dược phần lớn các loại hung thú chim chóc.” Sa Lãng lóe lên thần sắc tự hào kể lại.

“Chỉ có điều qua những lần di chuyển trong chiến loạn, bộ lạc dần dần sụp đổ, ngày càng suy sụp. Chi Đằng Nha bộ lạc của chúng ta cũng thế, đã nhiều năm rồi không thể sinh ra được tế tự cường đại nên không thể nào phong ấn thú hồn mạnh mẽ hơn được, hy vọng phục hưng bộ lạc ngày càng trở nên mong manh.” Sa Lãng vừa nói vừa toát nên vẻ thương cảm trong ánh mắt.

Sa Tinh, Sa Kiều cũng vì thế mà tâm tình ảm đạm xuống, Thạch Mục cũng không biết nên tiếp lời như thế nào.

Nửa ngày sau, thấy không khí giữa bọn họ có chút chuyển biến tốt đẹp hơn một chút Thạch Mục bèn hỏi ra vấn đề mà hắn quan tâm nhất hiện giờ.

“Ta từng thấy một loại đồ đằng Cự Mãng đỏ như máu, bên trong phong ấn thú hồn vô cùng mạnh mẽ, chẳng lẽ đồ đằng bí thuật của các ngươi cũng có thể phong ấn loại thú hồn mạnh mẽ như vậy sao.” Thạch Mục nghi vấn.

“Nếu có tế tự cường đại thì tất nhiên là được. Phải biết rằng thời kỳ thịnh vượng nhất của tộc ta còn có thể thành công phong ấn Kim Sí Đại Bằng trong truyền thuyết nữa. Đúng rồi, Mục dũng sĩ nói về người của bộ lạc kia có phải là màu da xanh không?” <i> (chẳng lẽ là người tộc Na Miếc-Picolo )</i> Sa Lãng giải thích, lại nghĩ đến cái gì đó hỏi lại.

“Không sai.” Thạch Mục suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Nếu ta đoán không lầm thì đây chính là đồ đằng của Liệt Xà bộ lạc, một trong bát đại bộ lạc của Man tộc.” Sắc mặt Sa Lãng khẽ biến đổi, ngữ khí khẳng định.

“Tộc trưởng đại nhân, nếu như ta muốn đi đến gần xung quanh Liệt Xà bộ lạc để rèn luyện ngươi có thể chỉ đường cho ta chăng?” Hai mắt Thạch Mục sáng ngời, không chút e dè mà trực tiếp hỏi.

Sa Lãng mặc dù hơi kinh ngạc sự gan dạ của Thạch Mục nhưng cũng không hỏi nhiều mà trực tiếp nói cho Thạch Mục vị trí của Liệt Xà bộ lạc.

Thạch Mục nghe vậy thì vui mừng không thôi, tâm tình hưng phấn vừa ăn vừa nói chuyện với đám người Sa Kiều đến tận đêm khuya mới vui vẻ chia tay cùng chủ nhà về ngủ.
buồn ngủ quạ, nali tỷ biên lại dùm nhóe
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
@aluco: tháng sau event dịch sẽ mở trở lại, Ngũ Hành Thiên hiện đang tồn nhiều chương lại mang phong cách vui vẻ thích hợp để lão múa phím. Còn Huyền Giới Chi Môn ra đều ngày 2 chương, là một lựa chọn không tồi nếu muốn bám top.
Lão muốn thử thì cứ liên lạc với bất cứ thành viên nào ở đây nhé, nếu không hợp tuyệt đối không ép :D
 

Venus

Phàm Nhân
Ngọc
625,17
Tu vi
0,00
đụng hàng gì cơ tỷ
Nghĩa là có 2 ng edit chương đó cùng 1 lúc. Ko save đc, bị đụng nhau :90:

@aluco, @neovn127 hello 2 bạn. Hai bạn đã từng dịch/edit truyện bao giờ chưa? Có muốn tiến hành dịch thử 1/4 chương ko? Dịch thử sẽ ko đc post bên reader nhưng chúng mình sẽ trả ngọc cho bạn. Đến khi qua test sẽ đc chính thức vào team nhận chương. Làm việc ko áp lực, ko khí thoải mái:99:
 

tiểu miêu tử

Phàm Nhân
Ngọc
-532,53
Tu vi
0,00
Nghĩa là có 2 ng edit chương đó cùng 1 lúc. Ko save đc, bị đụng nhau :90:

@aluco, @neovn127 hello 2 bạn. Hai bạn đã từng dịch/edit truyện bao giờ chưa? Có muốn tiến hành dịch thử 1/4 chương ko? Dịch thử sẽ ko đc post bên reader nhưng chúng mình sẽ trả ngọc cho bạn. Đến khi qua test sẽ đc chính thức vào team nhận chương. Làm việc ko áp lực, ko khí thoải mái:99:
:dammy:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top