Vừa kiểm tra lại, không phải đệ. May quá 










Ta đăng chương được chưa?Vừa kiểm tra lại, không phải đệ. May quá
Mắng thôi
Là thằng bỏ mẹ nào
Mau khai ra, nếu không bạo cúc![]()

lại có em nữa rơi rụng trước râm uy của Đá Mục)La hét cái gì đành nào la lị ngươi chả phải biênEm đọc nhầm, không phải em. Tên nào ghi Vẫn Thạch nhận đi![]()

nửa sau này là của chương nào đây lãoThạch Mục thừa thế hai chân kẹp lại trở mình một cái cưỡi lên lưng của nó, hai tay vẫn nắm chặt sừng trâu, hai chân gắt gao kẹp lấy bụng của nó.
Tứ Bất Tượng cực kỳ kinh sợ, khom lưng nhảy loạn xung quanh, lại chạy như điên muốn hất Thạch Mục trên lưng xuống.
Ai ngờ Thạch Mục giống như đã mọc rễ ngồi ở trên lưng nó không chút nhúc nhích, hơn nữa mỗi lần nó không thành thật một chút, hai bên thân thể liền bị ăn một cước, làm cho nó kêu khổ không ngừng.
Trọn vẹn một phút đồng hồ sau, rốt cục Tứ Bất Tượng đã bình tĩnh lại, ánh mắt ngoan ngoãn mang theo vẻ kính phục sợ sệt, Thạch Mục chỉ cần kẹp nhẹ một chân nó liền vô cùng thông minh chuyển hướng theo, nếu như đồng thời dùng sức kẹp hai chân lại, nó liền dừng lại.
Thạch Mục đại hỉ, buông hai sừng của Tứ Bất Tượng ra rồi nhảy từ trên lưng xuống, quả nhiên con thú này vô cùng lanh lợi, thành thành thật thật đứng phứa sau, cũng không có ý tứ chạy trốn.
Lúc này hắn mới phát hiện, hai man nhân trẻ tuổi đã sớm bò từ trên mặt đất dậy, cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn mình.
Trong đó nam tử trẻ tuổi bộ dạng khoảng mười bốn mười lăm tuổi, so với Thạch Mục thì chỉ thấp hơn nửa cái đầu mà thôi, trên đầu có cắm mấy cây lông vũ màu đen, trên mặt còn có mấy vết thương mới, hiển nhiên vừa rồi ngã một cú cũng không nhẹ.
Thiếu nữ Man Tộc thoạt nhìn lớn hơn thiếu niên kia khoảng một hai tuổi, làn da hơi ngăm đen, khuôn mặt thanh tú, so với với nhân tộc bình thường thì không sai biệt lắm.
Thạch Mục thoáng đánh giá lập tức phát hiện ngoại trừ thanh niên và thiếu nữ Man tộc kia, sau lưng ngoài một con ngựa còn có một con ngựa khác ngã chổng vó ở gần huyệt động mà hắn ẩn thân không xa, tựa hồ bị gãy chân gào thét không thôi.
“Đa tạ ân cứu mạng của dũng sĩ, xin nhận của Sa Tinh bộ tộc Đằng Nha một bái!” Thiếu niên Man tộc đối với Thạch Mục cung kính thi lễ một cái, sùng bái nhìn hắn.
Thiếu nữ Man tộc cũng đồng dạng chắp tay thi lễ với Thạch Mục.
“Không cần khách khí!” Thạch MỤc tiện tay thu hồi Vẫn Thiết Hắc Đao của mình lại, lắc đầu thản nhiên nói.
“Ta Sa Kiều, là tỷ tỷ của Sa Tinh. Xin hỏi tôn tính đại danh của dũng sĩ, mong dũng sĩ nguyện ý đến làm khách tại bộ tộc Đằng Nha ta. Người đã cứu hai người chúng ta, phụ thân đại nhân nhất định sẽ cảm tạ ngươi. Đằng Nha Bộ chúng ta sắp cử hành tế điển Nha Thần, lúc đó sẽ rất náo nhiệt, có khách nhân tôn quý như vậy tham gia, phụ thân nhất định sẽ rất cao hứng.” Thiếu nữ Man tộc chờ mong nhìn Thạch Mục nói.
“Đúng vậy, Nha Thần tế điển vô cùng náo nhiệt, hơn nữa lại do cha ta tự mình chủ trì.” Thiếu niên Man tộc nói đến phụ thân mình, trong mắt liền tràn đầy vẻ tự hào.
Thạch Mục nghe đến đó thì nội tâm khẽ động.
Căn cứ vào hiểu biết đối với Man tộc của hắn mấy ngày nay, tế điển của mỗi bộ lạc đều do tế tự trong tộc tự mình chủ trì.
Chính mình đang lo không có nơi nào để tháo gỡ vướng mắc về đồ đằng Man tộc huyền bí, không nghĩ tới hôm nay trong lúc vô tình cứu được nhi nữ, nhi tử của tế tự một bộ lạc.
“Ta là Mục, đa tạ lời mời nhiệt tình của hai vị. Nếu như hai vị không chê phiền toái, ta nguyện ý đến để mở mang kiến thức về tế điển của Đằng Nha Bộ các vị.” Thạch Mục khẽ mỉm cười nói.
“Thật sao, vậy thì tốt quá! Phụ thân đại nhân nhất định sẽ rất cao hứng đấy.” Sa Tinh lập tức mừng rỡ nói.
Sa Kiều đứng một bên cũng nở nụ cười, hai mắt sáng long lanh nhìn Thạch Mục. (Thôi xonglại có em nữa rơi rụng trước râm uy của Đá Mục)
“Tỷ tỷ, đi nhanh đi!” Sa Tinh không thể chờ đợi thêm nữa, đẩy thiếu nữ Man tộc một cái.
Sa Kiều quay đầu lại trừng mắt nhìn gã một cái, sau đó quay người nhảy một phát lên lưng ngựa, Sa Tinh cũng nhảy lên ngồi sau lưng thiếu nữ, thiếu nữ thúc đầu ngựa một cái phi về phía đông bắc.
Thạch Mục cưỡi Tứ Bất Tượng nhẹ nhàng thúc nhẹ vào bụng nó, ung dung thoải mái đi theo, hai bên cưỡi song song mà đi.
“Sa Kiều, làm sao mà các ngươi lại bị con Tứ Bất Tượng này đuổi giết vậy?” Thạch Mục tò mò hỏi.
“Không phải là vì tên Sa Tinh này sao, hôm nay hắn lôi ta đi săn cùng hắn, bảo là muốn dâng lên một ít thịt thú vật cho tế điển. Không nghĩ tới con Tứ Bất Tượng này từ chỗ nào nhảy ra, mấy hỗ bẫy mà ta bố trĩ không những không vây khốn được nó, lại còn chọc giận nó, thiếu chút nữa đã mất mạng rồi.” Sa Kiều nói xong liền tức giận trừng mắt nhìn Sa Tinh.
Lúc này Sa Tinh cũng đang xấu hổ cúi gằm mặt xuống, không dám nói gì.
Thạch Mục cũng không lớn hơn so với đối phương bao nhiêu, niên kỷ của cả ba đều xấp xỉ nhau, trên đường đi cười nói vui vẻ, cũng không có cảm giác hờ hững chút nào.
Một lúc lâu sau, một con sông nhỏ rộng chừng một trượng xuất hiện phía xa.
Xung quanh bờ sông có mấy chừng trăm cái lều làm từ da trâu trên một mảnh đồng cỏ, chung quanh đó còn chăn thả không ít bò dê, thỉnh thoảng còn nghe được vài tiếng dê tiếng bò kêu “ngụm…òòò…ú..ụ.ngụm.ó.ò.ò.ò”.
Ngoài ra, trên không trung bộ lạc còn mơ hồ một mảnh đông đúc những điểm đen xoay tròn bay múa.
Thạch Mục tập trung nhìn, những điểm đen này rõ ràng là những chú quạ đen.
Lúc bọn hắn sắp đến gần bộ lạc, những ô nha kia đột nhiên phát ra một hồi tiếng kêu oa oa, lập tức như những mũi tên bắn thẳng về phía bọn hắn với tốc độ kinh người.
Thạch Mục theo bản năng nắm thật chặt Vẫn Thiết Hắc Đao trong tay, nhưng sau một khắc liền buông lỏng chuôi đao.
Chỉ thấy Sa Kiều và Sa Tinh thúc ngựa chạy về phía trước, những ô nha kia tức thì bay lượn xung quanh Sa Tinh và Sa Kiều, có vẻ thân mật dị thường.
Trong lòng hắn chợt bừng tỉnh đại ngộ, xem ra những ô nha này là của phụ thân bọn hắn, cũng chính là những hung thú mà bộ lạc này tế tự.
Tren đường nói chuyện phiếm, Thạch Mục đã sớm biết, Đằng Nha Bộ chính là một bộ lạc rất nhỏ, tổng cộng nhân khẩu không quá ba bốn trăm, đồ đằng dũng sĩ cũng chỉ có ba người mà thôi, trong đó còn bao gồm phụ thân Sa Kiều đồng thời là tế tự.
biên lại chương 133, 131, 130, 136 nhé @nila32 huynhLa hét cái gì đành nào la lị ngươi chả phải biên![]()
nửa sau đệ xàoNhận tiếp nửa đầu 138
Những vật này tại nơi này cũng không giàu có nhỏ trong bộ lạc, đã xem như có chút xa xỉ đồ ăn rồi, đây hết thảy, lần nữa lại để cho Thạch Mục cảm nhận được bình thường Man nhân thiện lương trung hậu gặp mặt.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản