“Nếu như vậy, về việc lựa chọn người chủ sự sứ đoàn hòa đàm kia, chư vị có còn đề cử nào không?” Bà lão áo tím của Âm Phù Cung mở miệng lần nữa nói.
“Hỏa Vũ Công Chúa của Đại Tề Quốc hiện đang tu hành tại Thiên Âm Tông chúng ta là người thích hợp để lựa chọn.” Một phu nhân trung niên mặc áo trắng, đầu cài trâm, ánh mắt đung đưa khẽ động đề nghị.
Hai tầng thân phận của Hỏa Vũ Công Chúa, vừa có thể đại biểu cho tông mông, lại vừa có thể đại biểu cho một trong những triều đình lớn nhất trong ba quốc gia, đúng là người rất thích hợp để lựa chọn, những người khác nghe vậy suy nghĩ trong chốc lát liền nhao nhao gật đầu đồng ý.
Nếu như sự tình nghị hòa cùng mọi người đều đã xác định, trong thời gian kế tiếp, mọi người lại thương thảo co cụm tiền tuyến chiến đấu, và sự tình đổi nơi đóng quân ven bờ Đông Hải.
Đại điện không được yên tĩnh bao lâu, lại lần nữa truyền ra thanh âm tranh chấp kịch liệt.
Ba ngày sau, đội ngũ hòa đàm do Hỏa Vũ Công Chúa làm chủ lập tức lặng yên xuất phát từ Tề Quốc.
…
Bầu trời mênh mông, mặt trời màu trắng hừng hừng thiêu đốt Hoang Nguyên vô hạn phía dưới, khắp nơi đều là đất đai nứt nẻ khô hanh màu rỉ sắt.
Từng đám thực vật thấp bé màu tím nhạt mọc thưa thớt trên mảnh đất cằn cỗi, thỉnh thoảng sẽ có một ít bụi cỏ thấp bé quật cường đứng sững.
Ngẫu nhiên cũng sẽ có thể thấy một ít nham thạch màu cam lớn nhỏ không đồng dều.
Những nham thạch này không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng phơi gió phơi sương, sớm đã bị phong hóa, chỉ cần một trận cuồng phong thổi qua, nham toái thạch tiêu, hóa thành bụi mù theo gió nhảy múa đầy trời, như khẳng định cái thê lương nơi đây.
Cảnh sắc hoang vu như vậy đúng là khắc họa chân thật nhất Hoang Nguyên Man Tộc tùy ý có thể thấy, có khi kéo dài ngàn dặm cũng sẽ không thấy thay đổi gì.
Lúc này, một man nhân mặc da thú, đầu đầy bím tóc đang từ đằng xa chậm rãi đi đến bóng râm của một khối nham thạch cao cỡ năm sao trượng.
Người này da thịt ngăm đen, thân hình cường tráng, nhưng ở trong Man tộc lại chỉ là gầy yếu thấp bé.
Sau lưng gã đeo một bỏ đao màu bạc cùng một túi cung lớn, tay phải cầm một thanh trường đao cuốn vải rách đen kịt xung quanh, trên éo còn treo một túi đựng tên, trong khi hành tẩu lộ ra vẻ bưu hãn dị thường.
Gã Man tộc gầy yếu này đúng là Thạch Mục đã cải trang, hiện tại hắn đã bước chân vào Hoang Nguyên Man Tộc được nửa tháng.
Trên con đường này, hắn không những phải lẩn tránh một ít Man tộc thú kỵ binh thi thoảng xuất hiện, mà còn phải chém giết một ít hung thú, cộng thêm việc chưa quen với hoàn cảnh nơi đây, nên di chuyển cực kỳ gian khổ.
Nhưng cũng may, hiện tại rốt cục hắn đã bắt đầu tiến vào một chỗ sâu trong hoang nguyên Man tộc.
Thạch Mục cảnh giác quan sát tứ phía, đập vào mắt hắn vẫn là một mảnh hoang vu, cũng không có bất cứ sinh mệnh nào tồn tại.
Lúc này hắn mới thả Vẫn Thạch Hắc Đao trong tay ra, cầm lấy túi nước nho nhỏ uống hai phần, sau đó mới ngồi xuống dưới bóng râm của khối nham thạch, tập trung t.ư tưởng khôi phục hơi thở, bắt đầu tu luyện Bàn Nhược Thiên Tượng Công.
Man Tộc Hoang Nguyên cực kỳ thiếu nước, đi đường lúc mặt trời đã khuất dạng cũng tiêu hao một lượng nước phi thường lớn, nước trên người Thạch Mục không nhiều lắm, hắn quyết định bắt đầu từ hôm nay trở đi sẽ ngày nghỉ đêm đi.
Đây cũng là có chút bất đắc dĩ, phải biết rằng ban đêm tại Hoang Nguyên Man Tộc vô cùng nguy hiểm, đây chính là lúc hung thú độc trùng hoạt động mạnh nhất.
Nhưng để cho Thạch Mục cảm thấy buồn bực chính là đến bây giờ hắn cũng không có cách nào tìm được nguồn nước trên Hoang Nguyên này, duy nhất một quy luật mà hắn phát hiện ra, những nơi có cây cối tất sẽ có nguồn nước.
Lúc mới tiến vào Hoang Nguyên, bởi vì hắn chuẩn bị chưa được kỹ lưỡng cho nên đã mấy lần bị lâm vào hoàn cảnh khó xử, may mắn là trên đường đi hắn ngẫu nhiên gặp được một ít man nhân bình thường khá nhiệt tình, sau khí biết được hoàn cảnh quẫn bách của Thạch Mục lại hùng hồn lấy ra túi nước của mình, cũng chỉ cho Thạch Mục mấy nguồn nước gần đó, lúc này hắn mới không đến mức lâm vào hiểm cảnh như trước.
Còn có lần thứ nhất di chuyển ban đêm, hắn ngoài ý muốn bị một loài kiến độc phi thường nhỏ cắn, đùi phải lập tức sưng tấy lên, cũng may mắn hắn gặp được một lão giả Man tộc chủ động dùng một loại dược thảo kỳ quái giúp hắn trị độc của kiến.
Hết thảy những điều này làm cho Thạch Mục ngạc nhiên phát hiện, những Man tộc bình thường cùng với nhân tộc trăm họ đều giống nhau, đồng dạng cũng có rất nhiều người thiện lương trung hậu, điều này làm cho địch ý của hắn đối với Man tộc cũng ít đi rất nhiều.
Ngay tại thời điểm hoàng hôn núi phía tây, trong mắt Thạch Mục chợt lóe lên một tia tinh quang, một tia khí tức nguy hiểm đánh thức hắn.
Thạch Mục giống như một con báo vô thanh vô tức nhảy dựng lên từ mặt đất, Vẫn Thạch Hắc đao đã nằm gọn trong tay.
Lúc này hắn mới phát hiện mấy trăm con sói lông tim nhạt, nhỏ bằng con nghé con, thân hình hung ác, đã bao vây hắn lại, một đôi mắt đói khát lóe lên ánh hào quang màu máu tàn nhẫn.
Thạch Mục liếc cái liền nhận ra, mấy gia hỏa hung tợn này chính là những hung danh trong Hoang Nguyên Man Tộc, Tật Phong Lang.
Da lông của đám Tật Phong Lang này cũng khá tương đồng với đại đa số thực vật trên Hoang Nguyên này, chúng di chuyển một cách vô thanh vô tức, một khi khóa mục tiêu liền hành động nhanh như gió, vô cùng giỏi đánh lén.
Tuy được che giấu sau rất nhiều con sói, một Tật Phong Lang Vương có hình thể lớn hơn đầu một vòng vẫn bị Thạch Mục chú ý.
Hắn nhíu mày, lập tức lùi về phía sau vài bước, thân hình nhảy dựng lên, Vẫn Thạch Hắc Đao hóa thành một mảnh đao ảnh màu đen nộ trảm xuống đầu con sói.
Tiếng xé gió vừa vang lên!
Liên tiếp sáu bảy bóng đen tựa như tia chớp từ bốn phương tám hướng đánh về phía Thạch Mục, nhanh vuốt trắng như tuyết lập tức tiếp cận, tốc độ nhanh kinh người.
Cánh tay Thạch Mục chấn động, hơn mười đạo đao ảnh bắn ra tứ phía.
“Phốc phốc” một hồi thanh âm vũ khí chém vào thịt không ngừng vang lên!
Trong nhất thời mùi máu tươi nổi lên, bảy con Tật Phong Lang trong lúc gào thét bị Thạch Mục chém thành hai đoạn.
Thạch Mục cũng vì thế bị ép dừng lại, không đợi động tác của hắn, hơn mười bóng đen lại nhào tới, đồng thời thân ảnh con sói lớn kia lại nhanh chóng biến mất trong bầy sói.