[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

Vivian Nhinhi

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Đệ Nhất Converter Tháng 6
Tỷ dịch từ:
Một cái ngăm đen Man tộc đại hán thân hình lóe lên, chắn da xanh man nhân trước người, trong tay một thanh khổng lồ Thập tự thương đâm về màu bạc loan đao.
Chương 133: p2


Một đại hán Man tộc ngăm đen thân hình lóe lên, chắn ở trước gã Man nhân da xanh, một cây thập tự thương*cự đại đâm về phía loan đao màu bạc.

Thập Tự Thương: Cây thương với lưỡi là hình chữ thập


Một tiếng ầm vang!


Loan đao màu bạc vừa đụng vào cây thập tự thương, phù văn trên bề mặt lóe lên, lập tức bạo liệt bắn ra, hỏa diễm cường liệt thình lình bùng lên trong không trung, tỏa ra bốn xung quanh.


Đại hán Man tộc ngăm đen lấy làm kinh hãi, liếc gã Man nhân da xanh tinh thần hơi rối loạn ở sau lưng, nghiến chặt răng một cái, không trốn tránh, thân thể thô kệch chắn phía trước gã Man nhân da xanh kia.


Tiếng nổ vang dội và kịch liệt nhanh chóng tắt ngúm, gã Man nhân da xanh bị tiếng nổ đó làm chấn động, tinh thần cũng tỉnh táo trở lại.


“Thiếu chủ, ngài không có việc gì thật tốt quá…” Trên mặt đại hán da ngăm đen cố gắng nặn ra vẻ tươi cười, vừa dứt lời, thân thể đã đổ ập xuống một bên.


“Thiết thúc!” Gã Man nhân da xanh kinh hãi, vội vàng đưa tay ra đỡ lẫy đại hán da ngăm đen, thân thể của hắn đột nhiên run lên, sắc mặt lập tức trắng bệch.


Chỉ thấy trên lưng đại hán ngăm đen kia máu thịt mơ hồ một mảnh, cháy đen sì, thâm chí còn có thể nhìn thấy xương cốt cùng nội tạng bị nát bấy lộ ra trong đó.


Phía sau đại hán da ngăm đen là một cái hố to rộng mấy trượng, trong đó khói đặc cuồn cuộn, đất đá cháy đen.


Thấy một màn như vậy, gã Man nhân da xanh sao còn không hiểu chuyện gì xảy ra chứ, hai mắt lập tức đỏ sọc lên.


“Là tên Nhân tộc kia làm có phải không? Thiết thúc ngươi chờ ta một chút, ta sẽ đi giết tên đó, báo thù cho ngươi!” Cánh tay của gã Man nhân da xanh run rẩy, cắn răng nói.


Đại hán da ngăm đen bị thương nặng đến mức này, trừ phi có Thuật sĩ cao giai ở đây lập tức thi triển thuật pháp để chữa trị, chứ bằng không thì cơ bản là hết cách xoay chuyển.


Gã Man nhân da xanh đặt đại hán da ngăm đen trên mặt đất, trên người chợt hiện ra một tầng sáng đỏ nhàn nhạt, trên những vùng da hở ở tay chân… đồng loạt nổi lên một tầng vảy lân.


Cặp con ngươi trong mắt cũng tỏa ra hai luồng tia sáng đỏ khát máu, miệng rộng thêm, thò ra cái lưỡi dài nhỏ màu đỏ, linh hoạt đong đưa hai cái trong không khí.


“Thiếu chủ, không thể…” Đại hán da ngăm đen khó nhọc định nói thêm gì nữa, nhưng gã Man nhân da xanh cũng không muốn chậm trễ thêm chút nào, thả người bay ra ngoài, đuổi theo hướng Thạch Mục chạy trốn.


Tốc độ của hắn cực nhanh, thoáng một cái như sợi chỉ đỏ, biến mất ở phía xa xa chỉ trong chớp mắt.


Đại hán da ngăm đen hai mắt trừng trừng, ngực phập phồng, nhìn theo bóng lưng gã Man nhân da xanh đã đi xa, dường như muốn kêu lên gì đó, chẳng qua là sức sống trong cơ thể đã mau mất hết, thần thái trong mắt cũng từ từ ảm đạm đi.





Thạch Mục chạy trốn về trước một khoảng thời gian, khoảng cách đã cách cứ điểm ngoài phạm vi mười dặm, lúc này mới dám ngừng lại.


Đến nơi này, hẳn là đã an toàn rồi.


Hắn khẽ thở ra một hơi, quay đầu nhìn về phía cứ điểm.


Chỉ thấy trên bầu trời bên trên cứ điểm, một tảng mây đen cùng một mảng ánh sáng xanh va chạm vào nhau, thỉnh thoảng lại lóe lên từng tia sáng cực mạnh.


Mặc dù cách xa nhau đến hơn mười dặm, từng trận tiếng vang lớn vẫn truyền tới rõ mồn một.


Thạch mục nhìn hai thân người bay lượn trên bầu trời, ánh mắt lộ ra một tia hâm mộ.


Đây mới thực sự là cường giả, bay lượn trên chín tầng trời, nắm giữ lực lượng mạnh mẽ, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều khiến đất rung núi chuyển, khai sơn liệt hải.


Hắn nhìn mấy lần, thu hồi suy nghĩ miên man trong lòng, đang muốn xoay người tiếp tục đi về trước, nơi đây không thể coi là an toàn hơn bao nhiêu được.


Đúng lúc ấy, phía sau truyền đến một tiếng vang sắc nhọn, một luồng sáng xanh bắn tới, tốc độ đạt tới một mức độ cực kì khủng bố, chớp mắt đến đến phía trước người Thạch Mục.


Thân thể Thạch Mục đột nhiên chùng xuống, nhào về một bên rừng.


Luồng sáng xanh vừa chạm đến thân thể của hắn một cái, “đùng!” một tiếng chui vào trong rừng rậm, không biết bay đi nơi nào.


Thạch Mục sắc mặt ngưng trọng, bò lồm cồm sau một bụi cỏ, khí tức thân thể bị đè xuống thấp nhất, hô hấp cũng mỏng nhẹ như có như không.


Người đến là ai, hắn tất nhiên rất rõ ràng.


Cái trường cung bạch cốt là phù khí trung giai kết hợp với phù tiễn, uy lực sinh ra lại có thể so sánh với cả pháp khí cao giai!


Hắn lúc trước cũng vì kiêng kị gã Man nhân da xanh kia nên mới sử dùng một thanh Nguyệt Quang Hải Đảm trên người, không ngờ lại thất bại.

Một hồi tiếng bước chân sàn sạt truyền đến từ phía sau, gã Man nhân da xanh kia chậm rãi bước ra.


Giờ phút này, ánh sáng đỏ tản ra từ trên người hắn đã đến mức sáng ngời, cơ hồ tạo thành một màn hào quang ở bên ngoài cơ thể hắn, bao lấy hắn ở bên trong.


Thạch Mục trốn trong rừng, mắt thấy cảnh này, sắc mặt khẽ biến thành kinh hãi.


“Nhân loại kia, đừng ẩn nấp nữa, dám giết Thiết thúc, hãy đi ra nhận lấy cái chết đi.” Trong mắt gã Man nhân da xanh lúc này tràn đầy cừu hận tận xương, ánh mắt nhìn thoáng qua chung quanh, lập tức nhìn về phía Thạch Mục ẩn núp.


Khóe miệng gã Man nhân da xanh lộ ra nụ cười gằn, cánh tay khẽ động, giương cung cài tên, một luồng sáng xanh chói mắt bắn ra, lóe lên một cái đã ập đến trước người Thạch Mục.


Thạch Mục trở mình sang một bên trốn tránh, có điều lần này rốt cục không thể tránh thoát hoàn toàn.


Máu tươi bắn ra.


Cánh tay trái của hắn bị ánh sáng xanh kia xuyên thủng, máu tươi ồ ồ túa ra, may mà không thương tổn đến xương cốt.


Trong miệng Thạch Mục phát ra một tiếng kêu rên, hung quang trong mắt hiện lộ rõ rệt.


Mặc dù không biết gã Man nhân da xanh kia dùng cách gì, có điều nếu như đối phương đã có thể rõ ràng cảm nhận được vị trí của hắn, thì có ẩn nấp nữa cũng vô dụng rồi.


Ầm! Vút vút! Cành lá cỏ cây xung quanh Thạch Mục bị khí kình chấn động trên người hắn ảnh hướng, bắn vun vút về bốn chung quanh, phảng phất như trong rừng đột nhiên cuộn lên một cái vòi rồng vậy.


Trong một mảnh cây cỏ đầy trời, một bóng người mãnh liệt lao vút ra, nhào về phía gã Man nhân da xanh.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top