[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

fox9

Đại Thừa Sơ Kỳ
Administrator
@nila32 huynh cho đệ hỏi trong BNS có box nào giới thiệu quảng cáo truyện hay cho người đọc k vậy

Chúng ta ko có box riêng cho việc giới thiệu như vậy. Nếu đệ muốn hỏi ý các độc giả, đệ có thể lập topic trong TNĐ để hỏi mọi người. Về sau mọi người đều có thể dùng topic đó là như nơi hỏi đáp vấn đề tương tự.
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Theo từng nhịp phập phồng từ lồng ngực Thạch Mục, từng sợi chân khí chậm rãi tuôn ra từ trong Đan Điền rồi hóa thành tia nước nho nhỏ men theo kỳ kinh bát mạch đủ một vòng rồi lần nữa tụ lại bên trong Đan Điền. Trong lúc này, thiên địa linh khí chung quanh bị Thạch Mục thu nạp không ngừng dung nhập dòng chảy Chân Khí bên trong cơ thể khiến nó dần dần biến lớn. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, tốc độ vận hành chân khí trong cơ thể càng lúc càng nhanh, nhập lại thành dòng như nước lũ, lao nhanh trong kinh mạch.

Lúc này, quanh người Thạch Mục nổi lên sương mù đậm đặc làm đỏ ửng làn da. Mạch máu gồ lên như con giun, thoạt nhìn có thể bắn ra bất cứ lúc nào. Ánh mắt họ Mục nổi lên một tia đau đớn. Bên trong cơ thể như có vô số bọc khí lớn bằng hạt vừng không ngừng phồng lên, giống như lỗ chân lông bị vật gì đó bịt kín, không có cách nào trở lại bình thường.

Lúc này, chân khí trong cơ thể đã bị Thạch Mục thúc giục đến cực hạn!

Hắn không do dự nữa mà nhẽ nhấc bình sứ bạch ngọc lên giường, lấy ra Phá Bích Đan rồi ngửa đầu nuốt xuống. Giống như hàn bằng nghìn năm cho vào trong bụng. Dược lực băng hàn vô tận lập tức tuôn ra xương cốt tứ chi của hắn. Thạch Mục bị cảm giác lạnh run làm giật nảy mình. Huyết dịch toàn thân giống như đông kết lại, sắc mặt theo đó trở nên trắng bệch. Chân khí lao nhanh như nước lũ cũng bị chậm lại trong giây lát, thậm chí còn có xu hướng bị hàn khí áp súc lại một chỗ, ngày càng trở nên nồng đậm.

Thời gian từng chút một trôi qua, một đường chân khí bị hàn khí đè nén đột nhiên phồng lên, lần nữa hóa thành sông lớn. Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lên trong cơ thể. Thạch Mục âm thầm chấn động. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh bí ẩn bất ngờ vọt ra từ sâu trong đan điền. Làn da quanh thân theo đó giống như tầng giấy mỏng bị chọc thủng. Trong nháy mắt, thiên địa linh khí theo đó tuôn vào khiến hắn giống như một gã tù phạm quanh năm không thấy mặt trời đột nhiên được hít thở không khí mới mẻ. Toàn thân vô cùng khoan khoái dễ chịu.

Sương mù lượn lờ ân thể quanh người Thạch Mục lúc này cũng không còn thấy đâu. Thân thể dường như khôi phục trạng thái bình thường. Thạch Mục nắm chặt hai tay, cảm giác toàn thân tràn đầy lực lượng, nhiều hơn hẳn so với trước khi đột phá!

Rốt cuộc hắn đã luyện thành tầng thứ năm của Bàn Nhược Thiên Tượng Công!

Bình cảnh lúc trước như tường cao, vậy mà sau khi sử dụng đan dược này lại dễ dàng như chọc thủng một tờ giấy mỏng, khó trách đan dược này lại có tên là Phá Bích Đan. Trong lúc hưng phấn, hắn đứng dậy khoa chân múa tay một hồi trong phòng. Mỗi động tác đều mang theo gió mạnh. Quyền cước đập phá không khí “Đùng! Đùng!”. Âm thanh khí bạo liên miên không dứt. Toái Thạch Quyền thổi lên quyền phong như thực chất. Dường như cảm thấy chưa đã, Thạch Mục lại rút Vẫn Thiết Hắc Đao, diễn luyện Phong Trì đao pháp. Chỉ thấy một đạo hắc quang như tấm lụa không ngừng lượn lờ quanh người hắn. Đột nhiên ánh đao chia làm hai phía, bên sáu, bên bảy. Mười ba đạo hắc quang nhằm thẳng một vị trí giữa không trung…

Sau nửa canh giờ, Thạch Mục lần nữa xếp bằng trên giường đá. Ánh mắt chớp động, lộ vẻ do dự. Từ khi Thiên Tượng Công đạt đến tầng thứ t.ư, hắn đã thử tu luyện Đại Lực Ma Viên Thoát Thai Quyết một lần nhưng không thành công vì chưa đủ chân khí nhưng cũng không phải không có chút thu hoạch nào. Trải qua lần thất bại kia, hắn đã đoán ra chỉ cần Thiên Tượng Công tiến vào tầng thứ năm, chân khí trong đan điền sẽ đủ bảo vệ kinh mạc, ngăn cản khí Ma Sát tập kích.



Giữa bầu trời xám xịt, mười hai vầng Huyết Nguyệt lơ lửng.

Tại một đầm nước rộng chừng nửa trượng trong một sơn cốc nào đó, mặt nước đỏ như máu tại nơi u ám thế này càng trở nên vô cùng bắt mắt. Chung quanh thủy đàm, vô số mảnh vỡ hài cốt rơi rụng lả tả. Dựa vào số lượng có thể đoán được những mảnh vỡ này là của năm bộ xương khô nào đó. Ba gã Khô Lâu màu trắng đang vây công một Khô Lâu sử dụng cốt đao, áo giáp trên người rách bươm, đúng là Yên La. Nhìn xuyên quá áo giáp tàn tạ trên người nó, có thể phát hiện vết rạn trên xương sườn cùng xương sống, thoạt nhìn có cảm giác lung lay sắp đổ.

Leng keng!

Cốt đao trong tay Yên La quét ngang, ngăn cản đà lao xuống của hai thanh loan đao khác. Lực phản chấn khiến nó có chút loạng choạng. Đúng lúc này, một thanh cốt mâu từ hướng khác thình lình đâm tới ngực nó. Nếu trúng phải chiêu này, chỉ sợ nửa trên và nửa dưới của Yên La sẽ lập tức đứt lìa. Thế nhưng dựa vào tình hình hiện nay của nó dường như không có cách nào né tránh.

Đúng vào lúc này, phù văn màu đen bên trong ngọn lửa linh hồn từ đầu của nó đột nhiên lóe lên!

Sau một khắc, hốc mắt Yên La cháy lên lục diễm, thoạt nhìn linh động hơn nhiều. Chỉ thấy thân hình của nó linh hoạt tránh thoát cốt mâu ở một góc độ vô cùng quỷ dị. Tiếp đó nó tiến thêm một bước, cốt đao màu bạc trong tay vung lên, bổ xuống thủ cấp Khô Lâu sử dụng trường thương.

Lúc này, tiếng xé gió lại vang lên, hai thanh loan đao của đối phương lần nữa chém tới!

Nào ngờ Yên La đột nhiên quỳ xuống khiến loan đao bổ vào không khí. Ngay sau đó, chỉ nghe hai tiếng “Lạch cạch” giòn vang, hai gã Khô Lâu cầm đao ngã vật ra đất không thể động đậy. Tiếp theo đầu lâu của chúng nhanh chóng lăn lóc trên mặt đất. Yên La không nhanh không chậm đứng lên, đập vỡ toàn bộ đầu lâu của đối phương. Mỗi đoàn lục quang bay ra đều bị nó hút vào trong miệng khiến cho ngọn lửa linh hồn lớn thêm một chút. Kế tiếp, nó lại cẩn thận lục tìm trên người những bộ hài cốt đang nằm dưới đất, phát hiện đoạn xương nào cứng cáp liền thu thập bổ sung những nơi tổn hại trên người. Nhìn thân thể đã khôi phục lành lặn, Yên La nhếch miệng vui vẻ. Sau một lát, nó nhìn qua mặt nước màu đỏ trong đầm, lục hỏa trong mắt nhảy lên không thôi.

Từ lần đầu tiên ngâm mình trong nước đầm màu máu kia, nó bắt đầu tìm kiếm địa phương tương tự. Trong đầu có một giọng nói không ngừng cho nó biết, loại thủy đàm này có thể khiến cho thân thể của nó càng thêm cường tráng. Yên La mơ màng tiến vào đầm nước, từ từ chìm xuống. Không bao lâu sau, mặt nước bắt đầu nổi lên vô số bóng khí.



Thạch Mục dọc theo đường núi, trở về cứ điểm Thử Sào nằm sâu trong bên trong sơn mạch Huyền Lăng. Hắn vừa mới dùng điểm công huân đổi lấy một lọ Ma Sát cực phẩm thuần âm cùng ba bình tinh huyết Viên Hầu tại Lam Thành. Đại Lực Ma Viên Thoát Thai Quyết được miêu tả có tác dụng tăng phúc cho thân thể, thật sự khiến hắn chờ mong, chỉ hận không thể lập tức trở về cứ điểm, tranh thủ thời gian tu luyện.

Khi băng qua một ngã rẽ, hắn không khỏi giật mình, thân hình theo đó không tự chủ được ngừng lại. Chỉ thấy một cô gái mặc áo bào màu vàng vô cùng xinh đẹp đứng chờ ở đó, cười mỉm nhìn hắn giống như sớm biết họ Thạch sẽ đến đây.

Không phải là Kim Tiểu Thoa thì còn ai khác?

“Đệ tử Thạch Mục, bái kiến Kim trưởng lão!” Thạch Mục âm thầm thở dài nhưng vẫn tiến đến khom người thi lễ.

“Ngươi và ta xấu tốt gì cũng từng kề vai sát cánh, coi như quen biết đã lâu, hà tất đa lễ như vậy! Thế này, đã quen với cứ điểm Thử Sào chưa?”

Kim Tiểu Thoa cười hì hì rồi lại gần Thạch Mục vài bước. Đôi mắt đẹp đánh giá thiếu niên trước mặt một cách hứng thú, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm.
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Ai nhận nửa sau 131 bắt đầu từ :D
Việc cấp bách là biết rõ ràng cứ điểm giờ phút này tình huống, chỉ tiếc phía trước đường rẽ là liên tiếp địa phương khác duy nhất thông đạo, không thu thập ngăn chặn nơi này Man tộc, căn bản không cách nào ly khai tại đây.
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Cảnh đêm bao phủ, mây trôi lãng đãng, bầu trời không trăng không sao.

Trong khu phù rừng phụ cận cứ điểm Thử Sào, thật nhiều thân ảnh cao lớn lặng lẽ tụ lại từ bốn phương tám hướng. Những người này đến cách cứ điểm chừng vài dặm liền dừng lại, không ai lên tiếng, giống như đang đợi gì đó. Cũng không lâu sau, mây đen đằng xa thình lình kéo đến cuồn cuộn, giương nanh múa vuốt, thỉnh thoảng biến ảo thành hổ, báo, các loại hung thú,… tà khí ngút trời.

Mây đen sà xuống một ngọn núi nhỏ ngay cạnh cứ điểm rồi dần tán đi, để lộ bên trong một nam tử Man tộc tương đối thấp bé mặc thú bào màu đen. Đỉnh đầu người này đội một chiếc mũ màu đen cổ quái, thoạt nhìn rất giống đầu dê. Khuôn mặt không tính là già, thế nhưng cánh tay nhăn nheo giống như rễ cây cằn cỗi. Pháp trượng xương trắng trong tay có khảm một chiếc đầu lâu trắng hếu. Hốc mắt tối om lóe lên hai luồng hỏa diễm màu đen.

Đám Man nhân cao lớn đứng trên gò núi cúi người hành lẽ với Man nhân thấp bé.

“Bái kiến Thống lĩnh đại nhân!”

“Chuẩn bị xong hết chưa?” Man nhân thấp bé mở miệng hỏi, giọng nói trầm thấp khàn khàn.

“Đã an bài thỏa đáng, tất cả lối ra của căn cứ này đều có tộc nhân của ta canh gác. Hôm nay nhất định nhổ bỏ tận gốc, phù sư bên trong tuyệt đối không ai chạy thoát!” Một Man nhân trung niên giống như gấu ngựa, lưng đeo hai lưỡi búa lập tức tiến lên một bước, giọng điệu dữ tợn.

Thống lĩnh Man tộc nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn về cứ điểm phía xa xa.

“Thống lĩnh đại nhân, theo tình báo của chúng ta. Cứ điểm này có thuật sĩ Tinh giai tọa trấn. Dũng sĩ bổn tộc tuy rằng dũng mãnh nhưng chỉ sợ không phải đối thủ của người nọ.” Man nhân trung niên chần chờ một chút rồi nói thêm.

“Có ta ở đây ngươi lo cái gì? Vì muốn gặp mặt đám người tự xưng là Thuật Sĩ Nhân tộc, ta mới đến đây một chuyến.” Thống lĩnh Man tộc ngạo nghễ nói ra.

"Vâng, có Thống lĩnh đại nhân ra tay, chúng thuộc hạ liền có thể yên tâm.” Man nhân trung niên vội vàng nịnh nọt.

Gã thống lĩnh khoát tay áo. Pháp trượng bạch cốt trong tay vung lên, lập tức phát ra một đạo bạch quang cùng tiếng nổ chói tai. Man tộc mai phục xung quanh cứ điểm đồng loạt la lên, mang theo sát khí ngập trời đánh tới cứ điểm.



Cứ điểm Thử Sào, trong gian phòng chữ Khôn.

Thạch Mục khoanh chân ngồi trên giường, chậm rãi vận chuyển Bàn Nhược Thiên Tượng Công. Theo sự vận chuyển của chân khí bên trong cơ thể, thân thể hắn hiện ra từng đạo khí kình màu đen giống như dây lụa vờn quanh. Dù giành phần lớn thời gian tu tập Thoát Thai Quyết, hắn vẫn không hề buông lỏng việc rèn luyện Bàn Nhược Thiên Tượng Công. Hôm nay, khoảng cách đến tầng thứ sáu cũng không còn bao xa.

Vào thời khắc này, âm thanh đinh tai nhức óc bỗng nhiên từ bên ngoài truyền đến khiến cho cả gian thạch thất có chút rung động lắc lư. Thạch Mục âm thầm rùng mình, vội vàng xoay người nhảy xuống giường, cầm lấy Vẫn Thiết Hắc Đao. Đến khi chuẩn bị ra ngoài, đột nhiên nghĩ đến điều gì, hắn chợt cúi người lấy ra một chiếc hộp dưới giường, bên trong rõ ràng là một xấp phù lục đặc biệt dày cộm. Hắn một tay cất kỹ phù lục vào trong ngực, một tay đẩy cửa đá bước nhanh ra ngoài. Âm thanh vang dội càng lúc càng rõ, hơn nữa lại như truyền đến từ bốn phương tám hướng.

“Chẳng lẽ có người tiến công cứ điểm?”

Thạch Mục âm thầm kinh ngạc, đưa mắt quan sát mọi nơi rồi lựa chọn một hướng để lao đi. Không bao lâu sâu, từ một lối đi gần đó, tiếng bước chân truyền ra dồn dập. Họ Thạch không khỏi rùng mình, nắm chặt Vẫn Thiết Hắc Đao. Cũng may người đến là năm sáu phù sư Nhân tộc, Phùng Ly cũng ở trong đó.

“Thạch sư huynh, ngươi biết chuyện gì đang xảy ra không?”

Đám người này thoạt tiên đồng dạng giật mình nhưng thấy Thạch Mục liền nhẹ nhàng thở ra. Một gã phù sư mặc trang phục Thiên Âm Tông vội vàng dò hỏi.

“Ta cũng không rõ, dường như có kẻ tấn công cứ điểm.” Thạch Mục lắc đầu nói.

Hắn vừa dứt lời, thông đạo phía trước thình lình truyền đến âm thanh chém giết cùng pháp lực va chạm. Cả đám thấy vậy cả kinh sau đó liếc mắt nhìn nhau rồi quyết định cùng tiến về phía trước. Thạch Mục lặng lẽ rớt lại phía sau, đến gần Phùng Ly như muốn nói gì đó. Đúng vào lúc này, tại ngã rẽ thông đạo trước mặt chợt có hai ba gã phù sư không chút đề phòng cứ thế xông lên.

“Coi chừng…” Thạch Mục thấy vậy vội vàng lên tiếng nhắc nhở

Thế nhưng đã muộn!

Theo tiếng xé gió vang lên vun vút, vài mũi tên từ cung nỏ đối diện bắn tới, nhanh chóng xuyên thủng hai gã phù sư không hề phòng bị khiến cả hai kêu rên thảm thiết. Thân thể bị trường tiễn mang theo, cắm phập vào vách tường gần đó. Đuôi tên rung rung, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Một gã phù sư trúng thương chỗ hiểm, lập tức tắt thở. Kẻ còn lại còn chưa chết ngay bèn đưa mắt nhìn vế phía đám người họ Thạch để xin giúp đỡ.

Một tiếng rít gào ghê rợn vang lên!

Một thanh cốt mâu phóng tới, kết liễu phù sư trẻ tuổi còn đang thoi thóp. Đầu mâu cắm sâu vào nửa xích khiến vách tường xung quanh hiện ra từng vòng rạn nứt. Thạch Mục tỏ vẻ ngưng trọng, thân hình lóe lên cúi người quẹo vào bức vách gần đó rồi vươn tay lấy ra bốn năm tấm phù lục đồng thời nghiêng tai lắng nghe. Đám phù sư còn lại nhìn thấy đồng bạn bị ghim trên tường đều lộ vẻ sợ hãi lui về phía sau mấy bước. Chợt thấy không khí bên cạnh khẽ động, Phùng Ly đã nhích lại gần, Thạch Mục nhìn hắn một cái, vừa quan sát đám người phía xa, giọng nói không nhanh không chậm:

“Kẻ đến là Man tộc, không phải là ngươi…”

“Thạch huynh, tại hạ có mối thù sâu như biển với người Man, tuyệt đối không gây nên sự tình bất lợi cho Nhân tộc. Huống hồ ta đã giao cả táng mạng cho ngươi còn gì.” Phùng Ly cười khổ, nhỏ giọng nói ra.

Thạch Mục nhẹ gật đầu, không nói gì thêm, lần nữa quay đầu đi.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top