[ĐK Dịch] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Tỷ @Yukihana116490 dịch 1/3 cuối 127 nhé
"Đệ tử không dám! Cùng trước đây tại địa phương khác xuất sinh nhập tử thời điểm so sánh với, nơi đây tốt hơn nhiều lắm. Lại nói tiếp còn phải đa tạ Kim sư thúc tiến cử chi ân." Thạch Mục thấy thế không khỏi lui về sau hai bước, trong miệng cung kính lên tiếng lấy, nhưng trong lòng thì ý niệm trong đầu cuồn cuộn không thôi.

Hắn có một loại dự cảm bất hảo, cái này yêu nữ bình thường Kim Tiểu Thoa nhìn chằm chằm vào bản thân, chắc chắn sẽ không có cái gì tốt sự tình.

"Ta tiến cử ngươi cũng là vì bản tông môn bồi dưỡng đáng làm chi tài, thuộc thuộc bổn phận sự tình, không coi là cái gì. Phương trưởng lão đối với ngươi thế nhưng là khen không dứt miệng, nghe hắn nói ngươi vừa mới vẫn lấy được tặng một quả Phá Bích Đan, như vậy vội vàng bộ dạng, tựa hồ có công pháp gì đang sắp đột phá rồi a?" Kim Tiểu Thoa hé miệng cười nói, lại tiến lên một bước, đôi mắt đẹp nóng rát mà nhìn Thạch Mục.

Tại Kim Tiểu Thoa tươi đẹp ánh mắt nhìn chăm chú, Thạch Mục vô thức lui về phía sau một bước, cúi đầu xuống trả lời:

"Đệ tử quả thật có một môn tu hành công pháp ở vào bình cảnh bên trong, đang muốn mượn cơ duyên này đột phá."

"Ta rất coi trọng ngươi, nếu như đang tu luyện trên có nghi vấn gì, ta ngược lại có thể vì ngươi chỉ điểm một chút." Kim Tiểu Thoa thấy Thạch Mục không dám nhìn bản thân, lại lừa gạt tiến vào một bước, khóe miệng mỉa mai dáng tươi cười lóe lên tức thì.

Thạch Mục chỉ cảm thấy một cỗ như có như không mùi thơm chui vào trong mũi, trong lòng hơi hơi rung động, vội vàng hướng lại lui về sau một bước, không nghĩ tới sau lưng mát lạnh, phần lưng vậy mà đã dán tại trên vách núi rồi.

"Kim sư thúc đối với đệ tử có ân trước đây, nếu có cần cống hiến sức lực chỗ, vẫn xin nói rõ." Thạch Mục trong lòng bất an càng phát ra mãnh liệt, cuối cùng ánh mắt ngưng tụ, ngẩng đầu nhìn Kim Tiểu Thoa nói thẳng.

"Ngươi khẩn trương cái gì, chẳng lẽ còn sợ ta ăn ngươi phải không? Nhìn ngươi tuổi không lớn lắm, có lẽ chưa hôn phối đi, nhưng cần ta cho giới thiệu một cái mỹ mạo nữ đệ tử?" Kim Tiểu Thoa bước chân liên tục, cười duyên nói.

"Đa tạ sư thúc ý tốt, bất quá đệ tử hiện tại một lòng chỉ muốn khổ tu, còn không ý này." Thạch Mục liền vội khoát khoát tay,nhã nhặn từ chối nói.

"Khanh khách, nam nhân nào có không thích mỹ nhân hay sao? Ngươi yên tâm, ta giới thiệu cho ngươi nữ đệ tử, không chỉ có dung mạo cùng ta không sai biệt lắm, dáng người cũng cùng ta tương tự." Kim Tiểu Thoa vũ mị cười, người can đảm hướng Thạch Mục bu lại.

Thạch Mục kinh hãi, vừa định tránh ra, Kim Tiểu Thoa tay phải rồi lại như điện giống như từ hắn mặt bên cạnh đưa qua, một cái chống được bên cạnh vách đá, đồng thời thân thân thể kéo đi lên.

Thạch Mục chỉ cảm thấy một cỗ âm u nhạt dễ ngửi mùi thơm của cơ thể đập vào mặt, càng làm cho hắn chính là miệng đắng lưỡi khô, Kim Tiểu Thoa lúc này gần như mặt dán mặt đứng ở trước mặt của hắn, chính mị nhãn như tơ nhìn qua hắn.

Kim Tiểu Thoa dung mạo vốn là xinh đẹp động lòng người, giờ phút này mặt mày ẩn tình, trong miệng thốt ra như lan khí tức, nhẹ nhàng phun tại trên mặt của hắn, một đôi cao ngất sung mãn, muốn rách quần áo mà ra hai ngọn núi, kém một điểm liền muốn va chạm vào trên lồng ngực của hắn.

Một loại nói không rõ chọc người mị ý lại để cho hắn lập tức tim đập như trống!

Thạch Mục tâm triệt để rối loạn, một cỗ nhiệt huyết bay thẳng ý nghĩ.

Nhìn xem Kim Tiểu Thoa gần ngay trước mắt tuyệt sắc dung mạo cùng vũ mị thần tình, bĩu bờ môi phấn, làm cho người ta trìu mến bộ dáng, làm cho người ta không khỏi có liều lĩnh hôn vào một cái xúc động.

"Lớn lên cùng ta giống như đúc nữ đệ tử, ngươi thật sự không cân nhắc sao?" Kim Tiểu Thoa lại gần sát vài phần, môi đào khẽ nhếch, hướng Thạch Mục trên mặt thổ khí như lan từ từ thổi thở ra một hơi, giọng dịu dàng hỏi.

"Đệ tử đã có ý trung nhân rồi, Kim sư thúc vẫn xin tự trọng." Thạch Mục cắn mình một chút đầu lưỡi, ánh mắt rốt cuộc tại đau đớn trong khôi phục vài phần thanh minh, nghiến răng nghiến lợi nói.
 

Venus

Phàm Nhân
Ngọc
625,17
Tu vi
0,00
Ta nói dịch 1/3 này lao lực hơn cả 1/2 chương bthuong các hạ tin sao tin sao :109:
"Đệ tử không dám! So với chỗ trước đây phải ra vào sinh tử thì nơi đây tốt hơn nhiều lắm. Lại nói ta còn phải cảm tạ ơn đề cử của Kim sư thúc." Thạch Mục thấy thế không khỏi lui về sau hai bước, miệng thì cung kính đáp lời nhưng ý niệm trong đầu thì đang sôi trào không thôi.

Họ Thạch có một loại dự cảm không tốt rằng kẻ nào mà bị yêu nữ Kim Tiểu Thoa này để ý sẽ không có kết cục gì hay ho.

"Ta tiến cử ngươi cũng chỉ vì bồi dưỡng kẻ có tài cho tông môn thôi, đó là việc ta phải làm, không có gì đáng nói cả. Ngươi vậy mà được Phương trưởng lão khen không dứt miệng đó. Ta nghe hắn nói ngươi vừa được thưởng một viên Phá Bích Đan phải không? Bộ dạng ngươi vội vàng như vậy, là sắp đột phá công pháp nào sao?" Kim Tiểu Thoa hé miệng cười nói, lại tiến lên một bước, đôi mắt đẹp nhìn Thạch Mục nóng rực, hỏi.

Dưới cái nhìn chăm chú mà nóng hổi của mỹ nhân, Thạch Mục vô thức lui về phía sau một bước, cúi đầu xuống trả lời:

"Đệ tử quả thật là có một môn công pháp tu hành đến bình cảnh, đang định nhờ cơ duyên này đột phá."

"Ta rất coi trọng ngươi, nếu như trên tu luyện mà ngươi có nghi vấn gì thì ta ngược lại có thể vì ngươi mà chỉ điểm một chút đó." Kim Tiểu Thoa thấy Thạch Mục không dám nhìn mình, lại mạnh bạo tiến lên thêm bước nữa, khoé miệng khẽ nhếch, thoáng qua một nụ cười mỉa.

Thạch Mục ngửi thấy có một luồng hương thơm, phảng phất như có như không chui vào trong mũi. Lòng hắn hơi hơi rung động, lại vội vàng lui về sau một bước, không nghĩ tới sau lưng lại chạm phải một mảnh mát lạnh, hắn vậy mà đã bị dồn cho lưng dán sát vào vách núi đá rồi.

"Kim sư thúc trước đây đã có ơn với đệ tử. Nếu sư thúc có chỗ nào cần dùng đệ tử, vẫn xin nói rõ." Bất an trong lòng Thạch Mục càng ngày càng phát ra mãnh liệt, cuối cùng ánh mắt hắn ngưng tụ, ngẩng đầu nhìn Kim Tiểu Thoa nói thẳng.

"Ngươi khẩn trương cái gì? Chẳng lẽ còn sợ ta ăn ngươi sao? Nhìn ngươi tuổi không lớn lắm, chắc là chưa có hôn phối đi? Có muốn ta giới thiệu cho một nữ đệ tử xinh đẹp không?" Kim Tiểu Thoa bước chân không ngừng, cười duyên hỏi.

"Đa tạ ý tốt của sư thúc, nhưng đệ tử hiện giờ chỉ muốn một lòng khổ tu, không nghĩ đến cái này." Thạch Mục lắc tay liên tục, từ chối nhã nhặn, nói.

"Ha ha, làm gì có nam nhân nào mà không thích mỹ nhân chứ? Ngươi yên tâm đi, nữ đệ tử ta giới thiệu cho ngươi không chỉ có dung mạo không kém ta mà thân hình cũng như ta vậy." Kim Tiểu Thoa cười đến quyến rũ mị hoặc, người cũng lớn gan lấn sát vào Thạch Mục.

Thạch Mục kinh hãi, đang định tránh ra thì tay phải của Kim Tiểu Thoa đã nâng lên, nhanh như điện lướt qua cạnh mặt hắn, chống lên vách đá. Đồng thời, thân thể nàng cũng theo đó đổ sát lên người Thạch Mục.

Thạch Mục chỉ cảm thấy có một cỗ mùi thơm đạm nhạt mà sâu kín từ trên cơ thể thiếu nữ toả ra, phả vào mặt hắn, làm cho hắn miệng đắng lưỡi khô. Lúc này, ở phía đối diện, mặt Kim Tiểu Thoa gần như đã dán sát vào mặt hắn, nàng đang dùng một đôi mị nhãn như tơ nhìn hắn chăm chú.

Dung mạo của Kim Tiểu Thoa vốn đã xinh đẹp động lòng người, giờ phút này nàng mặt mày ẩn tình, miệng nhả ra hơi thở như lan, nhẹ nhàng phun trên mặt hắn. Một đôi gò bồng đảo cao ngất, sung mãn, căng đầy như muốn phá áo mà ra, chỉ còn cách chút nữa thôi là đã chà sát lên lồng ngực của hắn.

Một sự quyến rũ, mời gọi không nói rõ được tràn lan khắp nơi, làm cho trái tim họ Thạch lập tức đập thùng thùng như trống.

Tâm Thạch Mục hoàn toàn rối loạn, một cỗ máu nóng xộc thẳng lên đầu.

Nhìn xem Kim Tiểu Thoa gần ngay trước mắt, với dung mạo tuyệt sắc cùng thần tình vũ mị, bờ môi mọng phấn hồng, bộ dạng khiến cho bất cứ một nam nhân nào cũng phải sôi máu, khiến người ta có một loại xúc động muốn liều lĩnh tiến lên, hôn cắn nàng một cái.

"Nữ đệ tử có bộ dạng giống hệt ta, ngươi thật sự không nghĩ muốn sao?" Kim Tiểu Thoa lại tiến sát vào thêm vài phần, môi đỏ mọng khẽ chụm, từ từ thổi một luồng hơi thở thơm như lan lên mặt Thạch Mục, giọng dịu dàng hỏi.

"Đệ tử đã có ý trung nhân rồi, vẫn xin Kim sư thúc tự trọng." Thạch Mục cắn nhẹ đầu lưỡi của chính mình một cái, trong đau đớn, ánh mắt rốt cuộc cũng khôi phục vài phần thanh minh, nghiến răng nghiến lợi nói.
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top