Sau khi quát lên một tiếng chói tai, y nhảy lên thật cao. Chiến phủ trong tay toàn lực bổ xuống nam tử đeo mặt nạ bên dưới.
Phần phật!
Một thanh cự phủ lớn chừng một trượng đỏ quạch như máu do chân khí ngưng tụ thình lình hiển hiện giữa không trung, mang theo khí thế vô cùng vô cận ập xuống mặt đất.
Tiếng nổ lớn vang lên!
Hơi mười thanh trường mâu mang theo tiếng xé gió lao vút về phía nam tử mang mặt nạ. Thế nhưng kẻ này chỉ nhẹ nhàng duỗi tay trái. Lượng lớn ánh sáng màu xanh liền toát ra, lan tỏa bốn phương tám hướng trong nháy mắt. Lập tức bên ngoài cơ thể gã hiện lên một màn hào quang màu xanh.
Âm thanh “Phốc phốc” truyền đến liên tiếp!
Cốt mâu rào rạt rơi xuống, vừa chạm phải màn sáng màu xanh liền hóa thành bột mịn trong nháy mắt. Về phần cự phủ huyết sắc, sau khi bổ xuống cũng run rẩy vài cái rồi vỡ tan thành một đám sương máu biến mất vô ảnh vô tung. Trong lúc đó, thiếu nữ kia vừa nghe Trương tướng quân hô lớn liền leo lên mình ngựa, thừa dịp đợt công kích vừa rồi đã chạy được mười trượng. Nam tử họ Lãnh cưỡi ngựa theo sát phía sau, trường thường trong tay lấp lánh ánh bạc, che chở cho nàng từ từ lui ra xa.
“Nếu như đã đến, một kẻ cũng không được rời đi!”
Đang lúc mọi người còn rơi vào hoảng sợ, nam tử mặt nạ bạc khẽ run cổ tay. Trường tiên xanh biếc xoắn lại từng vòng tạo thành cơn lốc chân khí cùng màu.
Vòng xoáy truyền đến từng tràng rít gào sởn gai ốc!
Từng đầu cự xà cực lớn dài chừng năm sáu trượng từ trong vòng xoáy không ngừng lao ra. Hình thù của đám quái xà này thoạt nhìn vô cùng quái dị, giống rắn mà không phải rắn, trên lưng còn có hai cánh, vừa xuất hiện đã bổ nhào về phái đám đông bên dưới. Tốc độ vô cùng đáng sợ, chỉ thấy ánh sáng lóe lên, đã đến trước mặt bọn họ. Một gã võ sĩ có tu vi Hậu Thiên sơ kỳ hoảng sợ hét lớn, trường đao trong tay bổ xuống mạnh mẽ. Nào ngờ cự xà như có linh tính, động tác cực kỳ linh hoạt, sau khi tránh thoát công kích vừa rồi, nó liền chui vào lồng ngực đại hán kia.
Một tiếng trầm đục!
Thân thể tráng hán kia phồng lên rồi nổ tung trong nháy mắt tạo thành mưa máu tuôn rơi đầy trời, chỉ còn lại hai bắp chân đứng trên mặt đất. Hơn mười tên võ sĩ còn lại cũng rơi vào tình trạng tương tự, sau khi bị cự xà chui vào cơ thể liền hóa thành mưa máu vung vãi khắp nơi tạo nên tình cảnh gió tanh nổi lên, máu chảy đầy đất. Chỉ có Trương tướng quân với tu vi Tiên Thiên, tay cầm chiến phủ vũ động đến mức Hổ Hổ Sinh Phong. Từng đạo phủ ảnh màu máu che chắn thân thể, miễn cưỡng ngăn chặn cự xà chui vào cơ thể. Lại qua một nhịp hô hấp, đám võ giả còn lại hầu như đều đã tử thương!
Cùng lúc đó, hai đầu cự xà đã hóa thành hai bóng xanh đuổi theo thiếu nữ cùng nam tử họ Lãnh chưa chạy được bao xa. Nam tử họ Lãnh thấy vậy, ánh mắt lóe lên một tia kinh hãi, nhanh chóng quay đầu liếc nhìn thiếu nữ bên cạnh. Một chút do dự cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất. Ngân thương trong tay hắn giống mặt trời thu nhỏ, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Phù văn trên cán thương cũng nhảy lên điên cuồng.
Một tiếng nổ vang lên!
Ngân thương nổ tung trong nháy mắt rồi hóa thành vô quang điểm màu bạc dung nhập vào trong tia sáng trắng khiến nó vặn vẹo một hồi rồi thóa thành ngọn lửa bàng bạc ngăn cản một đầu cự xà. Đồng thời, sắc mặt họ Lãnh trở nên ửng hồng. Sau khi gào rú một tiếng, hắn cũng lao đến đầu cự xà còn lại.
Ầm ầm ầm!
Một cỗ sóng khí vô hình lan ra bốn phía như bão táp. Huyết quang, bạch quang, lam quang, ba loại hào quang đồng thời sáng lên. Một đầu quái xà nhỏ bằng một nửa thình lình vọt ra, nhào đến vị trí của thiếu nữ đằng xa. Tại đó, ngoại trừ vết máu loang lổ thì không còn gì khác, thân hình cao lớn của nam tử họ Lãnh đã hoàn toàn biến mất.