có bi rồi lãokhi nào có bi đây
có bi rồi lãokhi nào có bi đây
THIỆT LÀ AN ỦI
)
@manduong 100 ngọc vì tình tiết gặp công chúa khá dễ đoán hihiTM đi vào Man Hoang trc khi hải tộc bem mà đh. Hơn nữa TM là đi 1 mình có để lại pgong thư cho HMM rồi. Khả năng vài chương nữa thì vô tình gặp ẻm công chúa đi đàm phán

@Thiết Huyết 100 ngọc cho bài cảm nghĩ về nv Phùng LyKhông biết mọi người có nhận xét gì về Phùng Ly. Mình thì vẫn ý kiến cũ, là một người rất khó lường.
Có cảm giác Phùng Ly còn che giấu nhiều điều, xuất thân chắc chắn là lớn, một là mẫu thân của Nhân tộc, hai là Phụ thân Man tộc phải có bối cảnh rất sâu. Ta còn hoài nghi lần đột kích này do Phùng Ly làm tay trong.
Nghĩ lại ngay t.ừ đầu Phùng Ly đã có lòng tin vào Thạch Mục khi biết hắn mang phế mạch Thạch Hầu, dựa vào đâu? Mọi người nghĩ Phùng Ly nhìn xa trông rộng. Nhưng khi nhìn thấy Phùng Ly hóa thân thành khỉ, sau đó đưa luôn ngọc giản có chứa thú hồn là một loài khỉ viễn cổ nào đó cho TM thì có cảm giác là Phùng Ly có âm mưu t.ừ lâu.
Nếu thật vậy thì lần đi này của TM sẽ xảy ra biến cố t.ừ miếng ngọc giản đó rồi.
Tất nhiên ta đoán vui vậy thôi chứ không mong Phùng Ly tính kế, vì đọc qua vẫn thấy Phùng Ly là người tốt![]()
tiểu Huyết quá nhiều ngọc ko lấy nhớ cho tỷ 
@nila32 50 ngọc lần sau đề nghị ét mốc ơ cho bài cảm nghĩ về nv dài hơnTa cũng mong Phùng Ly là người tốt. Đọc truyện lão Vong từ PNTT đến MTK và giờ là HGCM, ta vẫn hy vọng lão ấy xây dựng nên những nhân vật cùng thế hệ có thể làm bạn hay ít nhất là đối trọng với nhân vật chính trên con đường tu luyện chứ không chỉ những lão quái ngàn năm hay địa đầu xà của của khu vực hay giới diện nào đó.
Vốn dĩ ta rất thích Vương Thiên Hào vì tính cách ở những chương đầu của hắn: có chút gian trá nhưng cũng là người trọng chữ tín, biết tiến biết thoái. Nhưng nếu lão Vong không xây dựng cơ duyên nào khác thì họ Vương cũng chỉ dừng ở vị tướng Nhân tộc bình bình vậy thôi![]()

@asuconm 150 ngọc muội đồng ý với huynh! Quân lệnh trên chiến trường thích bỏ đi là bỏ đi ko báo cáo là cực vô lý!Dạo này thấy Vong tiên sư viết các tình tiết chuyển cảnh không được suôn lắm. Nhiều chỗ không cần thiết thì viết dài dòng, rồi đùng 1 cái đổi map. Cái vụ t.ư dưng bỏ đi vào Man hoang này là xàm nhất. Nếu là thời bình thì có thể vẫn có nhiệm vụ do tông môn phát ra để các đệ tử đi vào Man hoang kiếm đồ. Nhưng đây là thời chiến, đang dồn toàn lực để đối phó với Man tộc, làm gì có chuyện để đệ tử thích đi đâu là đi. Kế tiếp nữa là cứ điểm của TM mới bị Man tộc tập kích, 1 tên đệ tử mới thoát thân từ nơi đó về, lại xin đi vào Man hoang, điều này không gợi nên sự nghi ngờ hắn là nội gián chỉ điểm sao, kiếm cơ thoát thân sao? . Còn nếu không xin phép mà chỉ để lại 1 phong thư thì đúng là vip ông nội người ta rồi. Đừng có ai nói là vì TM chỉ là 1 tên đệ tử cấp thấp nên không ai để ý nhé. Nói chung chi tiết này không ổn.
@deeno12701 50 ngọc cho việc kể ra và nêu thắc mắc về cái 1 cung 2 môn tam tông! VN MÙ SỐhiện tại đã có: Thiên Kiếm Môn,Huyền Vũ Tông, Diệu Âm Tông, Thiên Âm Tông, Hắc Ma Môn, Phong Hỏa Môn, Âm Phù Cung, thế này là thành tứ tông nhị môn nhất cung chớ nhỉ

@naruto 100 ngọc cho công tác super soi chuẩn của huynhA hi hi, giờ ta mới biết là TM không chỉ có khiếu học võ mà còn là thiên tài nhân văn xã hội.
Không biết hắn vào Hoang nguyên bao lâu rồi mà nói tiếng Man như zzó, đối đáp với dân bản xứ ko chút vấp váp. Thiệt là hâm mộ quá đi.
Chả bù cho ta, cũng lặn lội qua Miên, trồng rau bắt cá 10 năm nay, thế mà nói chiện với dân Miên vẫn còn mỏi tay muốn chít.![]()

@Vivian Nhinhi 150 ngọc +75 ngọc bonus 50% = 225 ngọc.Thiên tài ngôn ngữ là đây. Cv đi xin việc của hắn sẽ sáng ngời:
Tốt nghiệp đại học Hắc ma môn hệ sơ cấp. Bằng kép ngành Thầy pháp học, chuyên ngành Vẽ Bùa
Kĩ năng: chém gió đại viên mãn "một hơi mười ba trảm", khoan cắt bê tông "toái thạch quyền",...
Khả năng ngoại ngữ: thông thạo nghe nói đọc viết tiếng Nhân và tiếng Man: nghe gì hiểu nấy, xài được.
Năng khiếu nghệ thuật: dịch dung "đại lực ma viên thoát thai quyết", xiếc, ảo thuật "khí bạo thuật", bùa chú bla bla
Đặc điểm ngoại hình: cao to đen hôi, chịu đc áp lực công việc
Sở thích: nuôi Pet
Bla bla
))))
tỷ tỷ k nói thì thôi một khi xuất khẩu vạn chúng ngưỡng phục 
@Thiết Huyết 100 ngọc. Luận rất đặc sắc, ta để ý đệ là chúa để ý mấy chi tiết nhỏ đấy nhéHiện có hai vấn đề nguy cơ đặt ra cho Thạch Mục lúc này.
Thứ nhất, hắn tới gần tộc Liệt Xà thì một khi tiếp xúc tộc nhân bên đó sẽ bị lộ ngay, còn không lộ thì sẽ bị nhận nhầm thành thiếu chủ hay gì đó... hắn sẽ giải quyết ra sao?
Thứ hai, đi tìm đâu ra tế t.ự có tu vi cao để phong ấn thú hồn cường đại cho hắn. Với thân phận Nhân tộc ấy thì quả thật rất khó.
Liệu Thạch Mục có trở thành thiếu chủ mới của tộc Liệt Xà hay không? Hay lại chuẩn bị chạy thừa sống thiếu chết trên vùng đất Hoang Nguyên này. Ta chờ Vong béo cho ta một câu trả lời mà ta không ngờ đến nhất![]()
nam nhân chu đáo là tốt
rộng lượng càng hay..... 
@tridatinh 200 ngọcGần 140 chương đã qua,có 2 điều tại hạ cảm thấy hứng thú và xem như đặc sản trong HGCM:
-Theo bước chân Thạch Mục hiện tại vẫn chưa có mở ra một bí cảnh nào để nvc đạt cơ duyên,tăng thực lực.
-Thay vì nhân vật mang thể chất hiếm có (ngoại trừ Hậu Thổ chi thể) hoặc truyền thừa từ chân linh có những thần thông đặc biệt.Thì đây hình như đa số tất cả nhân tộc tùy số mạng sở hữu huyết mạch võ giả khác nhau (vd:Thạch Hầu phế mạch,Phượng Âm huyết mạch,Bạo Diễm huyết mạch).Tuy bình mới rượu cũ đó,nhưng đọc vẫn thấy cảm hứng hơn nhiều.
Cuối cùng xin ghi lại đây hai đoạn văn mang nhiều sức gợi và triết lý nhân sinh:
-Chương 25-Phế mạch Thạch Hầu "Hặc hặc… Hôm qua vẫn là đệ nhất Võ Đồ tại Phong Thành, hôm nay đã trở thành kẻ sở hữu phế mạch Thạch Hầu, thực đúng là buồn cười… Ha…"
-Chương 128-tu luyện Thoát Thai Quyết "Kim Tiểu Thoa nghe vậy, tỏ vẻ như vừa nghe được chuyện buồn cười nhất trong thiên hạ này, giai nhân xinh đẹp bắt đầu yêu kiều cười, cười đến không ngừng ôm bụng gập lưng, một lúc lâu không ngừng được. Sau đó nàng ta không thèm liếc Thạch Mục lấy một cái, lập tức xoay người rời đi… Người đi hương vẫn còn tại, tất cả những chuyện vừa rồi chỉ như giật mình tỉnh mộng. Ánh mắt Thạch Mục chớp động, nhìn bóng lưng nhanh chóng rời đi của Kim Tiểu Thoa, hai nắm đấm siết chặt lại. Cảm giác vô lực khi đối diện với Kim Tiểu Thoa là cường giả Tiên Thiên, cùng với tiếng cười khinh miệt được che giấu rất kĩ của đối phương lúc gần rời đi khiến cho hắn khắc cốt ghi tâm".
đại muội ta cũng đồng ý với tiểu huynh, VN viết HGCM cảm xúc nhân tình hơn nhiều lắm. @Tử Hà Tiên Tử 50 ngọc+25=75 ngọc. Tiên tử so sánh khá là thú vịmấy cái hình xăm đồ đằng này có thể biến hình giống trái cây ác quỷ hệ Zoan trong One Piece - Kho báu Hải Tặc vậy,
TM phải tìm con nào khác mạnh hơn con rắn để xăm, mà cũng ko biết con rắn đó là loại gì, rắn chung hay rắn hổ, hổ mà mổ hành hay hổ mang chúa ?
chương mới nhất cho thấy hình xăm nguyền rủa con rắn đó khá mạnh, chắc là khổ mang.
Vậy TM sẽ gặp đc con gì mạnh hơn để phong ấn thành hình xăm đây ? con tứ bất tượng này na ná con Chimera trong AI Cập hay Hy Lạp gì đó lai tùm lum con nên có lẽ Ngữ béo sẽ ko cho gặp nữa, ở hoang mạc sa mạc thì hay có con gì nhỉ ?
TM đã có công pháp luyện thân thể và sức mạnh, vậy có lẽ còn thiếu khoản tốc độ nên sẽ bù đắp vào biến hình .
Trước mắt đoán đc vậy thôi, còn xăm còn nào thì coi tình hình vài chương nữa đoán tiếp vậy :d

Xăm con đại bàng. Đại bàng là khắc tinh của rắn. Nói chung tại hạ gia cát dự hắn sẽ xăm 1 con phi cầm.
@chickel @neovn127 50 ngọc các đậu hũ là ng mở màn cho trào lưu chim và cũng là bị VN hố đầu tiên. Cạc cạc cạcTheo ta được biết, chim luôn khắc rắn. Cỡ như con Hắc Thủy Huyền Xà (Hồng Hoang thần thú) mà còn bị thua 1 con chim.. Bộ lạc kia nhìn thế nhưng cũng phong ấn được Kim Ô cũng là thần thú luôn thì con rắn nhỏ kia kiểu gì chẳng bị khắc chế.
Không liên quan nhưng ở đầu chuyện thấy giới thiệu bác Thạch liên quan gì đấy đến "hồng phấn khô lâu". Cái tên này liên quan gì đến công pháp "Hồng phấn khô lâu" đại danh đỉnh đỉnh không nhỉ :v.
@nila32 150 ngọcQua giờ thấy nhiều đạo hữu ném đã bé Thạch và cha đẻ của hắn nên ta nổi tâm bất bình múa phím bào chữa cho hai người đờn ông tội nghiệp này. Có vài lí do khiến việc ông bộ lạc Đằng Nha không nhận ra lai lịch bất thường của TM là có thể chấp nhận:
1/ Ngoại hình của hắn: Kẻ giả trang làm binh sĩ Man tộc chạy ra từ cửa sơn cốc, tất nhiên là Thạch Mục rồi. Dáng người của hắn vốn có chút cao lớn, lại thêm nước da màu đồng cổ, nếu khoác áo da thú lên thì cũng có vài phần giống với đám Man nhân bình thường. (Chương 115: Chiến Hắc Xà)
2/ Lực lượng thú hồn trên người: như Phùng Ly đã nói trong "chương 135: Đảo Tinh Trát", đồ đằng trên người TM là do Vạn Kiếp Thi Hồn Chú, một loại chú thuật hiếm có tạo thành. Hơn nữa chỉ có người cùng bộ tộc da xanh như tên thiếu chủ kia mới cảm nhận được. Do đó việc Sa Lãng không nhận ra cũng là bình thường.
3/ Item khủng mà TM trang bị: từ Vẫn Thiết Hắc Đao dài to nặng hôi, đến cây cung bằng xương thó được từ chỗ gã thiếu chủ kia, có cái nào không hầm hố đúng theo phong cách của Man tộc. Con người thường bị ấn tượng bên ngoài đánh lừa nên điểm này có thể thông cảm.
4/ Hoang Nguyên rộng lớn, Đằng Nha lại là bộ lạc nhỏ bé (cả tộc chỉ có 3 dũng sĩ đồ đằng) nên chuyện chưa từng gặp tộc nhân của bộ lạc khác cũng là bình thường. May ra có tộc trưởng hiểu nhiều biết rộng hơn chút nhưng như đã nói ở trên, lão là người đầu tiên tôn sùng TM là khách quý.
Tuy vậy lỗ hổng khá to mà lão Vong chưa kịp giải thích đó là TM học nói tiếng Man từ lúc nào mà thành thạo thế, với cả dân Man chính cống mà không biết tìm nước, tránh bão cát phải đi hỏi mà không ai thắc mắc gì sao
![]()
dịch HGCM có khác, bao che cho Thánh chủ VN Quá xá 
@vuongtuphuong 150 ngọc mị là mị phản đốiiiiii cái kiểu qua loa bỏ đi của TM. Quân lệnh như sơn! Trên chiến trường nơi trú đóng k đc tự tiện rời trại! Đến học viện đại học trung cấp cs công an bên mình còn nuôi nhốt sinh viên học sinh chỉ thả ra ngoài cuối tuần. Mà chúng ta chỉ là bắt chước theo thể chế điển hình thôi. Biết bọn TQ huấn binh nghiêm cỡ nàoTrong truyện này có chổ nào lão Vong nói Nhân tộc và Man tộc dùng ngôn ngữ khác nhau hả (có lẽ mình đọc chưa kỹ) ? Hơn nữa hai tộc này chiến tranh liên miên không biết bao nhiêu thế hệ rồi, có biết ngôn ngữ của nhau cũng là điều dễ hiểu mà ? Không lẽ chi tiết nhỏ nhặt vậy phải viết thêm 1 chương học ngôn ngữ để rồi bị la lối om xòm là câu chữ ? Truyện tu tiên, từ giới diện này qua giới diện kia nhiều khi như cơm bữa mà họ vẫn có thể trò chuyện được với nhau đó thôi . Nó là sản phẩm tưởng tượng thì 1 chuyện quá nhỏ vậy không đáng để thắc mắc .
Một điều nữa, Thạch Mục giờ chỉ có 1 năm để lo giữ mạng mà còn phải chờ lệnh của liên minh hay tông môn rồi ban bố nhiệm vụ xuống mới bỏ đi hay sao (lỡ mà tông môn và liên minh tranh giành nhau gì đó gác chuyện hắn ngoài tai thì cứ ngồi đó chờ chết à ?). Chiến trường xảy ra khắp nơi, 1 người lính có chết hay có đào ngũ thì cũng chả phải việc gì lớn lao . Đâu phải một tướng lãnh nổi tiếng phản bội đầu hàng ,ảnh hưởng lớn tới sỹ khí, lực lượng hai bên đâu mà phải chú ý tới ? Hắn để lại một phong thư là tình nghĩa lắm rồi, bằng không ra chiến trường giả chết hoặc mất tích thì cũng bỏ đi như thường chứ có sao đâu .
Những chi tiết khác thì Nila đã nói rồi .

@chickel 100 ngọc, chúc ca sớm ngày tìm đc hồng phấn để biến mình thành khô lâutức là công pháp vì "hồng phấn" mà thành "khô lâu"?

@nila32 100 ngọc đúng là có tin tứcĐến lúc này cũng chưa biết gì thêm về Hạng Bạng, hy vọng đợt này đánh nhau với Hải tộc sẽ có chút tin tức![]()

@Tử Hà Tiên Tử 100 ngọc + 50 ngọc = 150 ngọc. Cảm ơn vị Tiên tử đã chịu khó tìm hình video cho mọi ng thưởng thứctoàn đoán chim với chóc, trong hoang mạc, rừng rậm còn có 1loài nữa nhé, nhỏ bé, nhưng chuyên ăn thịt rắn hổ mang, kháng độc rắn , bình thường thì nhìn cũng hiền, dễ thương nhưgn đến sư tử hay báo cũng chưa chắc dám đụng đến nhé , là con lửng
Trong thượng đế cũng phải cười phần 2 , khúc cha tiến sĩ sinh vật bị lạc trên hoang mạc vì cái máy bay hư thì gặp con này , coi cười chết đc
![]()
@Cô Thiên Vân 200 ngọc tuy sai chi tiết ko có thú hồn diệt hết TL tộc nhưng đúng là Sa Lãng sắp die và truyền bảo bối cho TMDiệt hết thiên lang tộc,trước đó sa lãng bị trọng thương sắp die nên đã truyền lại hồ thú đã đc lưu giữ lâu nay của bộ tộc với đồ đằng quyết,
@Tiểu Yêu 250 ngọc, dự đoán chính xácKhả năng mấy tên đồ đằng chết hết, lúc hấp hối truyền lại bí thuật với đk bảo vệ 2 đứa con. Còn vụ bao giờ về lại nhân tộc thì ta nghĩ tiên thiên trung kỳ thôi.
Hai bộ kia, bộ nào cũng để em gái chờ vài trăm năm, giờ mà chờ nữa sợ TAXN rơi vào tay Kim yêu tinh rồi!!

@Tử Hà Tiên Tử 300 ngọc + 150 ngọc = 450 ngọc! Ta thặc ghen tỵtình tiết mới,
tiểu tiên dự đoán tình hình là bọn "lang sói" hiếp người quá đáng, có thể là cướp sạch, hoặcc nặng hơn là diệt tộc
TM và đám đi săn về thấy tộc bị diệt, bọn lang sói nhổ cỏ nhổ tận gốc, nhưng TM xử luôn bọn nhỏ cỏ
Kì này đoán trúng có nhiều ngọc zòi hahaha

@vuongtuphuong 350 ngọc cho bài luận xuất sắc của huynhĐọc chương mới "Bình Man và Hung Man" không hiểu sao làm mình liên tưởng tới người Hung Nô trong truyện Tàu rồi lại liên tưởng đến người Mông Cổ dưới thời Thành Cát t.ư Hãn (các bộ lạc chiến đấu , cướp giựt tài nguyên của bộ lạc khác gom về cho mình và phát triển bộ lạc của mình) . Dấu hình xăm phong ấn thú hồn thì lại nghĩ ngay tới Kiều Phong (người Liêu - Lục Mạch Thần Kiếm) cũng có hình xăm ở ngực .
"Sau thời gian một nén nhang. Lúc này Thạch Mục sớm đã tắm rửa xong, đang trò chuyện rôm rả với mười tộc nhân Đằng Nha bên ngoài lều da trâu. Đối với vị khách do Sa Kiều cùng Sa Tinh mang về, tộc nhân nơi đây tỏ ra vô cùng nhiệt tình, ra sức mời Thạch Mục nhấm nháp rượu lên men từ sữa cùng pho mát mà bọn họ tự chế. Ở trong một bộ lạc nhỏ bé, không mấy giàu có như thế này, thì những thứ này đã có thể coi là thức ăn sang trọng lắm rồi. Tất cả những điều này lại làm cho Thạch Mục cảm nhận sâu sắc thêm về sự thiện lương, trung hậu của những Man nhân bình thường này. Thạch Mục còn muốn nhân cơ hội từ những Man nhân này học tập một vài kỹ xảo sinh tồn trong Hoang nguyên cho nên cố ý dẫn chuyện xoay quanh những chủ đề mà hắn thắc mắc, cảm thấy hứng thú."
Người dân bình thường đa số là thiện lương trung hậu không phân biệt chủng tộc nào hết (lão Vong đưa chi tiết này vào thật ý nghĩa). Chiến tranh, giành giựt này nọ rồi quyền lợi đa số sẽ về tay của giai cấp lãnh đạo cho nên họ mới phát động chiến tranh . Kẻ cầm đầu Hán tộc và Hung Nô đời đời gây chiến với nhau nhưng sự hy sinh to lớn cũng chỉ đa số là thường dân, hỏi có mấy người bình thường thích chiến tranh đâu ? (trong HGCM thì là Nhân tộc và Man tộc).
Một chế độ độc tài không được lòng dân, một khi phát động chiến tranh thì thường sẽ là ngày tàn của chế độ đó . Cho nên họ chắc chắn sẽ rất sợ chiến tranh . Hùng hổ dọa nạt để đạt được những quyền lợi nào đó thôi . Hiểu được điều này thì trên bàn đàm phán sẽ rất có lợi, nhất là cho những thế lực yếu kém hơn nếu thế lực yếu kém đó chiếm được lòng dân của mình .

@Tử Hà Tiên Tử 50+25 ngọc. Tiên tử phân tích rất là chí lýchưa biết cái bộ lạc ng ta thế nào, mạnh yếu ra sao mà đòi 1 mình chấp hết, có thể hù đám tới cướp này bỏ chạy thôi, chứ ở làng Lang sói này lỡ xui có Tiên thiên thì sao, chưa tính đám hậu thiên nữa

@deeno12701 150 ngọc đoán đúng thì tặng ngọcChỉ là làm thịt đám cướp này rồi di dân thôi chứ có đuổi tận giết tuyệt đâu, lão V k phải hiếu sát ak
@tu tại chợ 50 ngọc đậu hủ chém gió thành lốc, bội phục bội phụcThạch Mục hình như còn chưa học qua môn Kinh Thương đại pháp, nếu tại hạ là hắn thì sẽ đem cuốn kinh của Chung gia đi photocopy rồi chia ra mấy phần. Lấy một phần bán cho triều đình Tề quốc để kiếm mới tiền. Sau đó lại qua Viêm quốc bảo rằng Tề quốc có vũ khí giết người hàng loạt, Viêm quốc cần chuẩn bị trước, nhờ vậy bán đc một phần khác. Sau đó ta lại qua Hoàng quốc, cứ thế... Rồi lại về Tề quốc, qua lại mấy lược cho đến khi bán hết mấy phần của cuốn kinh thì chạy sang Man quốc.
Như thế mới gọi lầ thiên tài nhân văn xã hội a.![]()

@tu tại chợ 150 ngọc vị đạo hữu này văn phong đặc sắc soi mói hạng nặng, ta thíchĐọc xong chương mới, tự hỏi sao đời dễ dàng thế! Trấn gia chi bảo, trấn tộc chi cốt cứ thế mà đem cho người ngoài á!
Trước thì đưa Chung cô nương đến nhà chồng thì đc một quyển kinh, cũng đc quảng cáo là trấn gia chi bảo. Giờ này, cũng đưa 2 đứa con đi thì thù lao cũng là một khúc xương Vu kinh truyền đời ngàn năm. Mấy đồ này là truyền thừa trong tộc, cho dù đời này không xài thì cũng phải để dành cho đời sau. Cớ sao dễ dàng đem cho người ngoài như thế. Họ Chung chỉ sinh con gái, xem như tuyệt dòng, đem cho bảo vật gia truyền thì cũng còn khiên cưỡng. Chứ Đằng Nha vẫn còn Sa Tinh, nay may hắn có con trai thì phải ăn nói với nó thế nào? Chẳng lẽ lại bảo: ông nội của mày tước quyền thừa kế của tao đem cho người khác rồi.
Má ơi, đời sao bất công. Người thì ăn không hết, kẻ thì không ai bố thí.![]()

@Dragneel 100 ngọc đồng ý với đậu hủThực ra mọi người đề cao cái bí tịch đấy quá, chứ thực tế thì truyền thừa của 1 tiểu tộc cũng ko hẳn đáng giá lắm. Vì nếu giá trị thì sớm bị diệt tộc cướp đoạt rồi. Có thể giá trị nó chỉ có khi gặp người khám phá được bí mật gì đó hoặc là tàn bản phải tập hợp nhiều mảnh. Nói chung hàng tốt cũng phải mất nhiều công sức mới dùng được không phải hữu dụng ngay.

@Thiết Huyết 100 ngọc âm mưu luận của tiểu Huyết luôn sâu xaPhụ thân Sa Kiều nói là hai người con không ai có thiên phú tu Vu Pháp, chẳng biết ông ta nói thật hay không. Nhưng với trách nhiệm làm cha thì ông ta quyết định rất khôn ngoan chứ không thường đâu. Vì sao ông ta không trao quyền tộc trưởng cho con trai Sa Tinh, vì sao bắt Sa Kiều thề mà không bắt Sa Tinh thề. Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao, là vì có Thạch Mục. Ông ta muốn sau này Sa Kiều đi theo Thạch Mục, có thể là làm vợ hắn thì càng tốt. Chỉ cảm thấy Sa Kiều hơi đáng thương, sau này Thạch Mục về Nhân Tộc thì lại bỏ nàng ta ở lại đợi chờ nữa thôi.

@tu tại chợ 200 ngọc, một màn phản badc thâm thuý bằng điển tích. Đậu hủ gắng phát huy aSử ghi, Võ Tắc Thiên ngày trước từng dựng thùng thư công cộng trước kinh thành, khuyến cáo dân đen cả nước có oan khuất gì mà các cấp quan lại địa phương không giải quyết được thì viết thư để gởi thẳng cho bà. Dân chúng kéo bầy kéo đàn đến bỏ thư kêu oan, khiếu kiện. Võ Hậu tự tay xem thơ, rồi truyền xuống các bộ để giải quyết. Khi mệt mỏi quá, Thượng Quan Uyển Nhi mới xin làm giúp. Đọc vài bức thư, TQUN bật cười, Võ hậu mới hỏi vì sao. Thượng Quan bảo:
"Hoàng thượng xem này, có dân mất một con heo, đổ thừa rằng láng giềng nẫng mất, quan lại địa phương không chịu xử thế là người đó viết thư dâng hoàng thượng. Hoàng thượng lo việc quốc gia đại sự, không lẽ lại đi quản những chuyện cỏn con thế này?"
Võ Hậu bảo:
"Một con heo đối với vua chúa chẳng đáng để mắt, nhưng đối với một người dân là cả một gia tài, có khi cả gia đình chỉ sống nhờ vào nó. Nội việc người này dâng thư cũng đủ thấy, con heo kia quan trọng với họ thế nào. Người dân kia vốn không biết chữ, nếu có học tự khắc biết rằng không nên yêu cầu vua một nước giúp tìm heo cho họ. Đã ko biết chữ, tất phải bỏ tiền ra nhờ người khác viết sớ dâng lên. Đã nghèo lại còn bỏ tiền như thế cũng thấy họ túng quẫn ra sao. Hãy giao việc này cho huyện lệnh yêu cầu giải quyểt rõ ràng, trước mắt hãy xuất 10 lạng bạc để giúp gia đình người kia cầm hơi."
Và đây là ý ta: Có thể đối với người khác thì cục xương kia chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng đối với Đằng Nha thì nó là báo vật tối thượng, là lịch sử của một tộc đoàn. Hai tay dâng cho người mới quen biết như vậy, e là hai chữ "hào phóng" cũng không thích hợp, chỉ có thể nói là tâm trí hồ đồ mà thôi.
![]()

@Dragneel 100 ngọc ta cũng nghĩ vậyTa hiểu ý lão. Về việc này đứng vị trí lão tộc trưởng mà suy xét thì như thế này nhé: Lão biết rõ TM có thể là người của bộ tộc lớn nên cũng chả có lý do gì thèm nhòm ngó truyền thừa của lão, hành động này của lão chỉ để đánh đổi một chút ân tình của TM - người duy nhất có đủ khả năng bảo vệ cho 2 con lão vào lúc này. Một chút lý trí kết hợp với một chút cảm nhận của lão về TM nên mới ra quyết định như vậy.

@Cô Thiên Vân 150 ngọc cho phân tích nàyyTruyền cho mấy đứa con mà nó chả có năng lực vận dụng j khác nào hại chúng nó,trong khi tm hữu dụng hơn,lại chiếu cố dc tộc đàn con cái của sa lãng,và tm qua nhận buêts của sa lãng có thể sau này sẽ cho vật quy nguyên chủ
...thời điểm này chắc tộc ô nha này fai có người có tiềm năng xuất hiện,là tương lai của tộc ô nha,lúc đó tm cũng trả lại thôi,đối với tộc trưởng sa lãng thì mấy vật truyề thừa này đã ko sánh bằng an nguy của các tộc nhân còn lại của lão rồi,mà đưa cho tm lại đổi dc 1phaanf ân tình và lời hứa của hắn
@tony123 200 ngọc đậu hũ phân tích chuẩn, Đằng Nha tộc kể ra thì hơi cương, lực yếu lại ko nhún nhường ko có bảo kê thì chết là tất yếuta thấy lão Vong chơi cũng hơi ác. Main đi tới đâu thì cả nhà, gia tộc bị diệt đến đó. Trong khi đó mặc dù là một tộc nhỏ, nhưng cũng truyền thừa từ thời thượng cổ tới h, đâu phải nói diệt là diệt. Theo ta thấy những bộ tộc nhỏ này muốn tồn tại lâu dài, thì ít nhất phải có được cái khoản gọi là đối ngoại, biết kính trước với những bộ lạc lớn hơn, và khôn ngoan hơn thì đầu nhập làm một bộ lạc phụ thuộc một bộ lạc, thế lực lớn nào đó. Đằng Nha bộ lạc này thì một trong hai cái đều không có, gặp ngay cái Lang Nha bộ lạc bá đạo thì diệt tộc là điều khó có thể trốn tránh dc.
@DaiCaRua mặc dù hơi trệch nhưng 100 ngọc cho cái bí cảnhDự đoán là lão tộc trưởng chỉ cho TM biết chỗ (hoặc cách) lấy được tinh hồn của Côn Bằng (hoặc là loài chim tổ tiên của lão). Sau khi ku Thạch lấy đc sẽ kiếm thợ xăm tay nghề cao xâm lên người. Chắc phải đi vô bí cảnh nào đó hoặc địa phương thập phần nguy hiểm mới lấy dc.

@tu tại chợ 250 ngọc cho Thánh soi và văn phong gió lốcĐọc bài của 3 vị đạo hữu mà tại hạ tự thấy mình đúng là trên núi mới xuống, còn chưa theo kịp phố chợ. Để tại hạ làm thêm bài nữa ca ngợi người cha có tầm nhìn xa chông gộng.
Sử ghi, ồ không... cái này La Quán Trung ghi, ngày ấy Lưu Bị kéo quân đi đánh Đông Ngô trả thù cho em. Trời già thương Lưu Bị là người có đức (đức cao đến nổi chỉ khóc thôi cũng đủ bình thiên hạ) nên đã giàn xếp để Lưu Bị được sớm đi gặp 2 em. Trước lúc giã từ dương thế để lên đường xuất cảnh đến âm ty, Lưu Bị cầm tay Gia Cát rưng rưng khóc tiếp:
"Gia Cát ôi, nay trẫm phải xa khanh rồi, trên này những khi có món nhậu nào chiến chiến nhớ cúng cho ta một phần. Lưu Thiện đâu... mau dập đầu 9 lạy, gọi Gia Cát thúc thúc một tiếng tướng phụ nào... Tốt tốt, lạy đủ rồi đứng qua một bên mày.... Gia Cát ôi... trẫm nói tới đâu rồi nhỉ? Ờ nhớ rồi, Gia Cát ôi, hu hu... con ta tuổi nhỏ, đức mỏng tài quèn, trẫm ngàn lần vạn lần muốn học theo Nghiêu Thuấn khi xưa: Không lập nó kế vị, nhưng làm thế thì có tội với liệt tổ liệt tông nhà Hán lắm. hu..hu.. Chỉ mong khanh giúp ta coi chừng nó, nếu lỡ sau này hắn mê chim bỏ bạn, khoái thịt chó hơn lo việc nước thì khanh hãy trảm hắn giúp ta, rồi đăng quang giữ ngôi đế. hu..hu.. Nố nồ nô! Khanh chớ chối từ. Đây là nguyện vọng cuối cùng của cuộc đời ta, chúng ta ăn ở với nhau bao nhiêu năm nay, nỡ lòng nào mà khanh không đồng ý?... hu hu. Ủa đồng ý rồi hả, cám ơn khanh nha. Trẫm thăng đây!"
Sau đó thì Gia Cát một lòng cút cung tận tụy lo cho Lưu Thiện thế nào thì mọi người đều biết. Tấm lòng và tầm nhìn của Lưu Bị cao diệu ra sao thì ai cũng hiểu.
Nay thấy hành động của Sa Lãng mà ta nghẹn lòng khâm phục tài ba của một trưởng tộc, xem ra chẳng khác Lưu Bị khi xưa. Nhìn Sa Lãng tắt thở mà trên môi vẫn còn lưu lại một nụ cười từ ái, ánh mắt khép hờ như vẫn còn đó một giọt nước mắt chứa chan hy vọng... ta đang định niệm vãng sinh chú để tiễn đưa một linh hồn thì chợt nhiên thằng Sa Tinh giãy đành đạch khóc bù lu bù loa:
"Cha ơi, Lưu Bị khi xưa còn lưu ngọc ấn, ngai vàng lại cho Lưu Thiện, chỉ khóc cầu tình với Gia Cát. Cha bây giờ quăng mẹ Trấn tộc chi bảo cho Thạch đại ca đút túi rồi, con cái của cha giờ đây như nắm dao đằng lưỡi thì còn tính chuyện gì nữa cha oi.... hu hu!"
![]()
đậu hũ có nghĩ kỳ trực luận này mình đứng nhất hơm ? 
@Bluesphere 300 ngọc cho bài luận hay của lão. Tuy nhiên, việc viết đi viết lại 1 kiểu nv đừng nói Vong k muốn mà độc giả cũng ko ưng. Chúng ta chấp nhận đổi mới theo xu thếBình loạn đêm khuya.
Cảm giác lão Vong bút lực càng ngày càng xuống, lão vong đánh mất hầu hết phẩm chất khiến ta say mê tác phẩm của lão. Bộ MTK là bộ ta phải drop vì nó nhạt quámột vc làm trc đây ta ko nghĩ là nó xảy ra. Bộ truyện này mở đầu khá hay, nhưng càng ngày càng phi logic, vốn là thứ ta yêu thích của VOng Ngữ.
Tiến cảnh, tu luyện, năng lực của main dựa quá nhiều vào cái gọi là mộng cảnh, là khỉ trắng bla bla. Haizza có thể nh người sẽ bảo ta cuồn PNTT nhưng mà sự thật là truyện đó xứng đc cho vào chuẩn mực về tiên hiệp. Con đường tu luyện của main tuy có bóng dáng của Bình nhỏ nhưng cơ trí của main mới là cái đọng lại trong tâm trí độc giả.
Ở Ma Thiên Ký đọc đến đoạn ma hoá là nản ko đọc tiếp rồi. Đọc HGCM đến đoạn mơ thành khỉ trắng lại thấy nản tiếp. Tsao tác giả ko phát triển theo hướng TM có thiên phú về luyện phù, dựa vào thiên phú đó để từ từ trở thành cường giả. Cứ cưỡng ép main theo con đường pháp thể song tu như PNTT làm gì??? Đành rằng main chính tiên hiệp cuối cùng đều đạt tới cảnh giới pháp lực hùng hậu, thân thể cứng rắn, nhưng đừng ép main luyện nó từ đầu ntn.
Lại là Lập đen, nhưng mà ở nhân giới hắn đâu cần thân thể bá đạo, cứ lấy pháp lực cao thâm, pháp bảo bá đạo ép chết đối phương là okie mà.

@vuongtuphuong 250 ngọc. Mị chợt phát hiện huynh đài này cũng là ng theo trường phái âm mưu bành trướng1, Chắc cuối cùng phải là Kim Ô hay Kim Bằng gì rồi . Không phải ngẫu nhiên mà lão Vong hướng dẫn truyện cho TM gặp được tộc Đằng Nha lại còn hé lộ nguồn gốc là một bộ tộc cổ xưa có truyền thừa từ Kim Ô tộc, rồi tộc bị diệt và TM đạt được truyền thừa . Tuy nhiên trong thời gian gấp gáp 1 năm thì không có lý gì TM có đủ khả năng tìm ra Kim Bằng được . Có lẽ sẽ phong ấn một loại chim nào đó tạm thời trấn áp được Xích Mãng đồ đằng kia . Xong chờ cơ duyên sau này
"“Theo ghi chép trên cổ tịch tộc ta lưu truyền xuống thì ngàn năm trước Đằng Nha tộc thuộc về Kim Ô tộc, truyền thừa bí thuật đồ đằng cũng không phải chỉ có thể phong ấn tinh hồn hung thú Ô Nha mà còn có thể phong ấn phần lớn các loại hung thú chim chóc.” Sa Lãng lóe lên thần sắc tự hào kể lại."
2, Phải coi vị thiếu chủ của Lang bộ này có vì Sa Kiều mà sai người điên cuồng đuổi theo TM và nhóm người còn lại của tộc Đằng Nha hay không ? Nếu có thì TM vì lời hứa phải bảo toàn số người đó mà gây ra mối thù không thể hóa giải . Sau khi TM có thực lực đủ sẽ quay lại xóa sổ Thiên Lang bộ tộc . Còn nếu chuyến đi bình an, không có sóng gió gì thì chắc hai chị em Sa Kiều và Sa Tinh sẽ chính tay trả mối thù này dưới sự trợ giúp của TM .
3, Ta thích nhất vị tế tự bộ lạc Đằng Nha sau này là kết tinh của TM cùng Sa Kiều trong một trường hợp vô tình nào đó trên đường đi làm cả hai lọt vào tình trạng không khống chế được . Tuy nhiên, theo cách viết của lão Vong qua 2 truyện PNTT và MTK thì trường hợp này quá khó xảy ra (do tu vi của TM còn quá yếu, chưa thể để sự vướng bận xảy ra được) . Nếu để dành bao nhiêu chương viết cho sự phát triển của bộ tộc nhỏ này để cho Sa Kiều + Sa Tinh trở thành mạnh mẽ thì lại tốn tâm t.ư của lão Vong nhiều quá và làm mờ mạch chính của truyện cho nên TM sẽ có giúp bộ tộc Đằng Nha này trả thù chứ không phát triển lấy lại hùng phong thuở xưa được . Do đó, vụ tế tự tương lai của bộ tộc này có lẽ chìm vào quên lãng .
============================
Khi ta đọc một truyện mới, ta không bao giờ đem nó so sánh với truyện cũ vì nếu truyện mới (cùng tác giả) mà cũng gần giống truyện cũ thì tác giả viết truyện mới làm gì ? Mỗi nhân vật chính là vượt lên trên vạn vạn người, cho nên cơ duyên thật nhiều là điều không thể thiếu được . Mỗi cơ duyên cũng phải xây dựng khác nhau hoàn toàn để tạo sự mới mẻ cho người đọc . Truyện chưa đi tới đâu, còn rất nhiều bí ẩn để gần cuối truyện thì mới hiểu được . Vậy nên, đừng vội phê bình tác giả khi truyện còn dài . Miễn sao mình cảm thấy hợp lý tương đối trong truyện đó là được chứ đừng lấy cái lý của truyện khác mà phê bình truyện này .

@lonelymen2012 150 ngọc vị đh này ptich đúngMấy bạn ở trên phân tích buồn cười quá, việc Sa Lãng đưa truyền thừa cho Thạch Mục chả có j là ko logic cả. Một ng sắp chết thì mọi thứ cho dù giá trị đến cỡ nào đều là phù du cả. Một người sắp chết quan tâm nhất là điều gì? Chính là lo lắng cho tương lai những người thân của mình. Tình huống hiện tại là 2 đứa con và những tộc nhân trẻ tuổi bơ vơ không nơi nương tựa, xung quanh thì nguy hiểm trùng điệp, nếu để bọn chúng tự bơ vơ thì xác xuất chết non hay bị bắt làm nô lệ là cực cao. Trong tình huống như vậy với t.ư cách 1 ng cha, 1 ng tộc trưởng trc khi chết là phải đảm bảo an toàn, tìm nơi nương tựa cho bọn chúng, đảm bảo Sa tộc ko bị tuyệt hậu, còn những cái truyền thừa này nọ đều là vật ngoại thân (huống hồ bọn chúng cũng k tu luyện đc, giữ lại cũng chỉ là gân gà mà thôi). Ng duy nhất giúp đc Sa Lãng chính là Thạch Mục bởi Sa Lãng biết thực lực của hắn và lại còn suy đoán hắn đến từ 1 bộ tộc cường đại.
Vậy tại sao lại phải đưa truyền thừa rồi mới nhờ vả??? bởi vì giao tình chưa sâu, chả có lý do gì Thạch Mục phải mạo hiểm bảo vệ bọn chúng khỏi nguy hiểm, phải mất thời gian đưa bọn trẻ vượt qua bao nhiêu quãng đường xa xôi nguy hiểm để tìm nơi nương tựa cả. Sa Lãng là ng từng trải nên biết đc nhờ vả thì phải có thù lao, mặc dù lão nghĩ là bối cảnh của Thạch Mục có khi ko để vào mắt truyền thừa của tộc lão nhưng đó là thể hiện thành ý. Vì thế tình tiết này mình thấy hết sức là bình thường, chả có j là ko logic cả.
sau hãy mềm mỏng với mọi ng hơn nhé
có gì trút sang lão Vong ấy 
@tu tại chợ 200 ngọc, tu vi trảm phong đã đến đăng phong tạo cựcVà thế là, Thạch Mục giải cứu được đám đàn bà trẻ nít của Đằng Nha. Cả đám người dung dăng dung dẻ kéo nhau dìa, kẻ ôm con heo, người xách đùi chó, mấy đứa nhỏ nhỏ thì xúm lại đỡ hũ mắm tôm, bưng giỏ riềng... Thạch Mục hai mắt thao láo nhìn đám đàn bà con gái đang khệ nệ bưng đồ mà miệng cũng ứa nước bọt!!!
Sa Kiều từ xa thấy đám người kéo về thì mừng rơn, tốc váy chạy đến ôm chầm lấy Thạch Mục, tay mân mơ vuốt ve theo gờ lưng cuồn cuộn của chàng trai trẻ, nước mắt lưng tròng, không rõ là do còn thương khóc cha già, hay vì cảm động bởi lòng dũng cảm của Thạch đại ca, hay vì mùi viêm cánh của chàng nặng quá khiến mắt nàng cay xè... Giọng nàng thỏ thẻ:
- Anh Mục ui... cho em xin lại khúc xương.
Thạch Mục đẩy phắt kiều nữ văng ra, gằn giọng:
- Cô nói giề? Hàng đã vào tay ông mà còn muốn đòi lại sao?
Sa Kiều chỉnh chỉnh lại quần áo, chẳng biết vô tình hay hữu ý mà kéo kéo cổ áo trễ quá nách, nàng nhẹ ưỡn ngực, dửng dửng núi đôi, chơm chớp ánh mắt lộ vẻ thẹn thùa:
- Anh biết hôn... Cũng tại cha em tưởng giữa hoang mạc chỉ còn có 2 đứa em nên mới biếu không cho anh khúc xương đó. Giờ này mấy thím mấy mợ còn cả bầy cả lũ thế kia, nếu bọn hỏi em, khúc xương đâu thì em biết trả lời ra sao! Em cũng ko để anh chịu thiệt đâu nà.
Nhìn vóc dáng của kiều nữ cũng tung tẩy theo lời nói, Thạch Mục tự hỏi không biết giọng nói hắn đang nghe là phát từ cổ họng của cô gái hay là từ tấm thân ngọc yêu kiều trước mặt. Đột ngột một luồng thanh khí chợt xuyên qua óc hắn, Uyển Thần thuật tự động kích hoạt hộ trì tinh thần giúp hắn, Thạch Mục lắc lắc đầu như để tỉnh táo lại, rồi nheo nheo ánh mắt nhìn Sa Kiều, cao giọng:
- Xí... miễn làm cao nha cô em. Anh đây là trai tân ấy nhá, nhìn kỹ hàng đi rồi hãy so giá. Giữa tôi với cô còn chưa biết ai chịu thiệt à nha.
![]()

@chestra 150 ngọc chaesc VN tiếp thu ý kiến của đh rồi. Dạo này TM chiến đấu có vẻ mưu mẹo hơn rồivong béo đang bị sa đà vào giống như các truyện tiên hiệp khác, cho main pháp thể song tu ngay từ đầu, lấy đó để áp đảo đồng giai hoặc cao giai, chiến thắng của main dựa nhiều vào man lực hơn là đầu óc.
PNTT hay hơn vì main chính ko tu luyện pháp thể ngay từ đầu, thực lực từ từ tăng tiến, chiến thắng nhờ mưu mẹo nhiều, tạo thành những trận chuyển bại thành thắng khó tin... đọc vậy nó mới kích thích.

@naruto 500 ngọc cho bài bình giá trị của lão huynhTa đồng quan điểm với lão khi nhận xét về cách lão Vong sớm cho nvc pháp thể song tu cũng như mộng cảnh. Cái mộng cảnh là cái ta ghét nhất . Tuy nhiên ta không cho rằng bút lực của lão Vong đi xuống, mà trái lại, sở dĩ có những chuyện như trên là bởi vì lão Vong dần trở nên khôn lõi hơn, hiểu rõ sức ép của lối viết truyện mạng và cố gắng thỏa mãn độc giả theo đúng kiểu mì ăn liền. Khác với những truyện được viết hoàn thành rồi mới xuất bản, truyện mạng truyện báo, đăng từng ngày một, có những đòi hỏi riêng của nó.
Đối với những truyện được viết toàn bộ hiệu chỉnh cẩn thận rồi mới xuất bản thành sách, các tác giả có rộng đất để tùy biến mạch văn của mình. Truyện 100 chương, thì 10 chương đầu dùng để khơi gợi trí tò mò của độc giả, 5 chương kế thì cho biến cố vùn vụt để đẩy sự hứng khởi lên cao trào, sau đó có thể dùng một lèo 30 chương diễn tiến chậm chạp để xây dựng nhân vật và đặt nền tảng cho tình tiết chính. 10 chương tiếp theo thì lại đẩy nhanh biến cố để độc giả không buồn ngủ. Cứ thế khi chậm khi nhanh, lúc mở lúc đóng cho đến kết truyện. Mọi chuyện hoàn toàn nằm trong tay của tác giả, muốn nhanh muốn chậm lúc nào cũng được. Viết truyện mạng lại không có đc thời gian và khoảng không như thế.
Không phải vô cớ mà phần đông đều xem truyện mạng là sản phẩm mì ăn liền, giá trị văn học không cao, chỉ nhằm giải trí trong nhất thời. Độc giả truyện mạng thường có yêu cầu là mỗi một chương đều phải có điểm đặc biệt, có chỗ bất ngờ để họ mong ngóng chương tiếp theo. Yêu cầu này có thể nói là khá quá quắt cho sáng tạo, nhưng các tác giả truyện mạng bắt buộc phải thõa mãn để có thể giữ lượt xem cũng như có số phiếu bầu chọn cao ở mỗi tuần mỗi tháng. (Trong chuyện này, một phần lỗi thuộc về qidian vì cách thức thu tiền độc giả và trả tiền cho tác giả.)
Và dưới sức ép phải tạo cái bất ngờ trong mỗi chương, Vong Ngữ gần như không có đất để làm chậm mạch truyện lại, giảm các biến cố nóng của truyện để nhằm nâng cao tình tiết, khắc họa mối quan hệ của nvc. Truyện bị nhạt đi và lộ ra những chỗ kém logic là kết quả hiển nhiên.
Khi viết PNTT phần đầu, Vong Ngữ viết bằng nhiệt huyết của một tác giả văn học chân chính. Khi bắt đầu truyện kéo dài cho đến khi HL kết đan, Vong Ngữ cứ ngày 2-3 chương. Post đều tay rất đúng giờ, cho thấy lão ấy đã viết xong xả, chỉ còn đợi đúng giờ là post lên. Tình tiết của mỗi chương diễn tiến rất phù hợp với mạch truyện, khi nóng thì nóng liên tục gần chục chương, lúc lạnh thì cũng sẵn sàng lạnh cả chục chương. Chứ không có chuyện như bây giờ với HGCM: chỉ chậm vài chương là sẽ có một cuộc chiến, đều đặn cách một hai chương là có mấy điểm bất ngờ.
Khi viết PNTT phần Linh giới, Vong Ngữ bắt đầu làm quen với lối viết mì ăn liền. Đến truyện HGCM bây giờ thì chúng ta đều có thể thấy rõ lão Vong cố ép tình tiết để nhảy đến những đoạn cao trào, cũng như sẵn sàng tạo bất ngờ để đốc xúi độc giả thảo luận mà xem nhẹ tính logic của mạch truyện.
Việc ép tình tiết có thể thấy ở những chỗ chuyển map.
Nếu trong PNTT, khi HL vào Thất Huyền môn, hay khi vào Hoàng Phong cốc, Vong ngữ vẫn chừa đất để mô tả các hoạt động của môn phái (Huyết sắc thí luyện...), mối quan hệ của Hàn Lập với những nhân vật khác (Lệ Phi Vũ, Lý sư phụ...), chính những điểm này đã giúp độc giả hòa mình trọn vẹn vào thế giới của tác phẩm.
Trong HGCM, Vong ngữ thường tua nhanh chỗ này để sớm đến đoạn cao trào khiến cho mạch truyện không đc liền lạc, khiến mạch tưởng tượng của độc giả cũng bị đứt đoạn nên họ không thể hòa mình hoàn toàn vào thế giới của truyện. Dẫn đến việc họ thấy truyện bị nhạt.
Khi TM gia nhập Hắc Ma môn là lập tức bế quan luyện công, hầu như độc giả không hề đc biết lối sống và cách sinh hoạt của Hắc Ma môn như thế nào. Một mình TM tự sống mà thôi, tự chọn phòng ở, tự tìm võ công, tự luyện công, chẳng cần sư phụ, chẳng có bạn bè, chẳng thấy ăn uống gì cả... nói tóm lại toàn bộ hoạt động giao tiếp bình thường của một con người đều không có. Hắc Ma môn này lập thành phái nhưng cũng chẳng thèm quản lý đệ tử của họ, chẳng biết kiếm tiền ở đâu để phát thưởng khủng cho đệ tử, với những gì trong truyện thì hình như một tay võ giả kha khá nào đó từ ngoài chui vào cũng đc, nện một đám đệ tử để đoạt Hắc Ma viêm là có thể vào Tàng Kinh Các đổi lấy võ công.
Khi TM bỏ chiến tuyến, để lại phong thư rồi đi vào Hoang nguyên cũng thế. Vong Ngữ cũng tua nhanh đến mức mất logic, nhưng vẫn logic ở chỗ: Hắc Ma môn có quản hắn đâu, khi tu luyện trên núi thì Hắc Ma môn chẳng qua cũng chỉ là phòng gym để tập body, là cái chợ để mua đồ, nên bây giờ hắn buồn buồn bỏ đi thì cũng ôkê thôi.
Việc tạo bất ngờ thừa thải thì có thể thấy nhan nhản khắp truyện.Mục đích của tạo bất ngờ chính là để xúi giục các con nghiện nhảy vào cãi cọ, tranh luận. Nhưng đôi khi, việc tạo bất ngờ vô tội vạ lại khiến cho các con nghiện không biết đặt nền móng ở đâu để tranh cãi.
Khi nvc đang là đệ nhất võ đồ, tiền đồ xán lạn, thì đùng một cái Phế mạch thạch hầu làm mọi người quay phắt đi. Cứ tưởng là tác giả sẽ dàn xếp để thứ Phế mạch này sẽ hành hạ nvc một phen, và độc giả được tận hưởng việc nvc phải gian khổ, ai dè đến tận bây giờ thì đường võ nghiệp của nvc vẫn như diều thẳng tắp bao cao, cái phế mạch kia chẳng xi nhê gì cả. Bởi vì, tác giả đã thủ sẵn đường khác cho nvc.
Phế mạch khiến cho việc luyện chân khí khó, không hề chi, ta không luyện chân khí ta luyện thể lực. Đúng là sáng thần, muốn nói cái gì cũng được: Chân khí và thể lực vốn chẳng ăn nhậu gì với nhau??!! Nếu vậy nvc cần gì lãnh hội Khí cảm để tiến lên Hậu Thiên, và cũng thế, sẽ lấy gì để đo đếm cảnh giới của nvc. Những võ giả khác thì lấy chân khí để đo mức độ Hậu Thien, Tiên thiên, sơ trung hậu kỳ, riêng nvc thì miễn. Đúng là muốn sao cũng đc.
Ngoài ra, có thể thấy những chổ bất ngờ khác, tác giả quăng ra đủ loại huyết mạch, pháp lực, tinh thần lực khiến cho các con nghiện vò đầu bức tóc, hết biết đường mà phân biệt: giữa khí lực thể lực pháp lực khác nhau chỗ nào, đâu là thuật sĩ đâu là võ giả, võ giả có huyết mạch Hỏa thì cũng phóng lửa ào ào chẳng khác gì thuật sĩ Hỏa thuộc tính, võ giả thì cũng dùng bùa/pháp khí y như thuật sĩ. Lại còn có đoạn "Với thực lực thân thể Thạch Mục đã tăng lên gần gấp đôi man lực, lại còn kèm theo chân khí, vậy mà chỉ một quyền đã đánh chết tên Man tộc đồ đằng dũng sĩ Hậu Thiên hậu kỳ cường đại này. - Chương 133." - Hết biết TM luyện chân khí khi nào luôn. Chắc pháp môn luyện thể sẽ tự nhiên nâng cao luôn chân khí một cách tương đương mà không phải e dè Phế mạch. (Chỗ này chắc có đạo hữu cho rằng chân khí ở đây là ma sát chi khí thấm vào và tồn trữ trong người TM)
Mọi người đọc đến đây, xin đừng lầm lẫn là ta đang bới móc những chỗ phi logic. Đúng là những chỗ trên không logic theo ý ta, nhưng vấn đề ta muốn nói ở đây lại là: Cái hại của việc cố gắng tạo bất ngờ vô tội vạ mà không được xây dựng từ một hệ thống quy tắc định trước.
Tác giả bị sức ép từ độc giả mà phải tạo bất ngờ, nhưng rất cần phải đặt ra một hệ thống quy chiếu rõ ràng, nếu ko các con nghiện sẽ không thể tranh luận tình tiết, và chính tác giả cũng phạm sai trong khi viết.
Hệ thống quy tắc là: thế nào thì gọi là chân khí, linh khí, nguyên khí? thước đo nào để phân biệt Hậu thiên, Tiên thiên? Thuật sĩ có thể làm gì, võ giả có thể là gì?... Nói chung là những khái niệm đc dùng trong truyện. Chứ ko phải cứ dùng bâng quơ rồi để các con nghiện muốn hiểu sao thì hiểu.
Nhưng Vong Ngữ lõi lắm, chẳng dại gì đặt ra quy tắc để gò bó mình. Có quy tắc thì phải theo quy tắc, nếu không có quy tắc thì muốn viết sao cũng được.
Sau này bí quá chắc sẽ chế ra: "thân thể" theo kiểu "Hàn Tủy chi thể" trong PNTT. Lúc đó, con nghiện chỉ còn có nước cười trừ, chẳng biết giữa huyết mạch với đồ đằng với "thân thể" khác nhau thế nào luôn - Ngoại trừ khác nhau cái chữ.
Nói tóm lại, không hẳn là bút lực của Vong Ngữ xuống cấp, mà là vì Vong Ngữ điêu ngoa hơn, chọn cách dễ viết hơn cho chính mình, cũng như do bị sức ép từ việc phải liên tục tạo ra các "chương nóng" nên đã khiến cho toàn mạch truyện bị nhạt đi.
@tu tại chợ 150 ngọc vấn đề này thì đã gthich là vì thủ lĩnh khó giết nên phải tỉa vây cánh nó trcThấy cảnh Thạch Mục đấu với bọn Đồ Đằng, tại hạ chợt nhớ hồi còn trên núi, buồn buồn ngắm trăng, nhìn trăng một hồi chán quá, ngủ mẹ nó mất, chợt nhiên lâm vào mộng cảnh, phá hư không vào thẳng Kim Dung giới, đc diện kiến Tiêu Phong, Hư Trúc và Đoàn Dự.
So với Kiều bang chủ thì tên Thạch Mục này đúng là hạng đầu đất, so sánh với hai tên đầu đất Hư Trúc, Đoàn Dự thì Thạch Mục xem ra vẫn thuộc chiếu dưới.
Có câu, "bắt chó thì phải chụp ngay cổ" nếu không thì thịt chó còn chưa nếm mà phải sớm vào viện Pax-tơ. Cái đạo lý muôn đời này Kiều bang chủ hiểu, Hư Trúc cung chủ dốt thế mà vẫn hiểu, Đoàn đế chủ khờ thế mà cũng biết dùng.
Dưới Nhạn môn quan, Liêu đế thân chinh chỉ đạo Liêu quân đuổi bắt Tiêu Phong. Hư Trúc, Đoàn Dự dùng tuyệt thế võ học trốn tránh, luồn chủi, lăn lê, núp chạy xông vào giữa ba quân thộp đầu Liêu đế. Thế là Liêu quân buông giáo hàng, mọi người đc giải vây.
Thạch Mục chỉ có 13 mũi tên thế mà toàn đi bắn ở đâu đâu không. Lẽ ra mũi tên đầu tiên là phải nhằm vô thủ lĩnh, mà nếu lúc đầu còn chưa biết thủ lĩnh là ai, thì sau đó cũng phải biết thằng to mồm nhất chính là thủ lĩnh. Khởi đầu trận chiến, do đánh ở khoảng cách xa, Thạch Mục chỉ có công mà không thủ, lại thêm có kim nhãn, vậy mà lại không nhận ra tay nào thủ lĩnh hay sao? Đem bắn sạch 13 mũi tên.
Chỉ có thể bảo rằng tên đầu đất Thạch Mục này chưa từng đi bắt trộm chó.
![]()

@Thiết Huyết 100 ngọc tiểu Huyết nói thật đúng ý tỷThằng thủ lĩnh Hậu Thiên Đại Viên Mãn mà, Thạch Mục bắn một mũi chết thằng đó thì sẽ có đồng chí cho rằng Vong béo viết phi logic, buff cho main... Đó là chưa nói tới chuyện bắn nó không chết, nó bị thương không đuổi theo Thạch Mục kịp, nó quay lại tàn sát mấy em Man thì ôm hận chứ không phải đùa đâu @@!

@ve sầu 100 ngọcÝ của Tu đạo hũ là về mặt chiến thuật là phải nhắm thủ lĩnh bắn trước, nếu bắn không xong thì tính tiếp.
Em nó mà bị thương thì quá tốt, em nó ko bị thương thì cũng biết em này dữ dằn đây. Còn về việc quay lại tàn sát mấy em Nha bộ thì chắc không rồi. Làm sao thằng thủ lĩnh biết tay cung thủ này muốn cứu Nha bộ!
phản bác cũng có...lý ...ta là cỏ đầu tường :">@tridatinh 500 ngọc + ta chuyển riêng thêm 1000 ngọc nữaCó những định mệnh vốn dĩ khéo an bày.Chị em em tưởng phơi thây vùng núi hoang thì chàng xuất hiện giải cứu trong đường tơ kẻ tóc.Cảm mối ân tình xin phép mời về làng chơi dự ngày lễ lớn.Thân phận anh cao quý quá,mắt em mơ hồ ánh lên vẻ ảm đạm.Chàng biết tại sao chăng?Trái tim em đã lạc nhịp mất rồi!Đó không còn là cuộc đi săn may rủi nữa mà vốn thuộc về cuộc đi săn của đời em rồi,chàng ạ!
Sự hiện hữu của anh đã chiếm được trọn vẹn lòng tin theo cái gọi ở quê em xứng đáng trở thành Ba Lỗ Đặc.Nhìn "vu khí" của chàng mắt em ngời sáng,chắc chàng không để tâm tới một cô gái quê mùa đâu.Khi "ai đó" đau,dù có ngàn lời muốn nói nhưng chỉ dám hỏi thăm tỏ rõ sự ân cần.Chàng xin phép cha đi vào nhà,em chôn chân thẩn thờ dõi theo hình bóng mờ xa.
Hòa theo niềm vui hội làng,em háo hức hóa thân trong màu áo phượng hoàng, nhảy điệu nhà quê.Ai đó ví von như bông đỗ quyên mới nở,tươi tắn lung linh đẹp mê người.Nhưng tất cả sao bằng lời tán dương tận đáy lòng chàng ưu ái giành cho.Đêm đó vui và hạnh phúc lắm,uống rượu hơi nhiều cũng ửng ửng say.Nhà bên pha trà,nghe tin lên đường,tay run đánh rơi loảng xoảng,nước vung vãi trên tay,đỏ một vùng đau thấu tâm can.Dẫu biết rằng sẽ có ngày đó,nhưng không thể dằn được lòng,tim em như chết lặng.Trà giải rượu dâng mời,không khí phút chốc biến thành trà giải tình buồn ẩn theo ánh mắt sầu thương.
Chuyến đi săn tìm hương châu khác nào một cuộc đưa tiễn.Em thất bại trong "cuộc đi săn" đời mình.Dù sao đã làm hết cách, không dám oán than gì chàng,kết cuộc đã dự đoán trước như ánh mắt ảm đạm ngày nào.
Cảm giác mất mát vô hình len lỏi vào từng tâm hồn.Đoàn người đã đi xa như hồi chuông vĩnh biệt gióng lên làm cảm động đến bậc cha chú trong tộc.Không ai hiểu con bằng cha,để con đối diện với sự thật trần trụi,trui rèn qua tình đơn phương cay đắng mới mau sớm trưởng thành nên người.
Khép lại màn che tình ái.Một tấm "đại kỳ" giơ lên báo hiệu gió tanh mưa máu của bọn săn đầu người lân cận.Cả tộc phút chốc nhòa trong tang tóc,nghĩa địa không người.Bọn thủ ác đi xa, đoàn đi săn trên đường trở về.Cô gái chúng ta không giấu được thần sắc cô đơn buồn bả,một mực giữ im lặng trước lúc chia ly.Nỗi đau cõi lòng chưa vơi,thì tràng cảnh diệt tộc hiện ra trước mắt đau xé người,đứt ruột,đứt gan chìm sâu trong tuyệt vọng.Tất cả nước mắt đầm đìa vượt lên sự hổ thẹn thay cho nỗi bi thống tột cùng.Tu la cảnh tượng thốt lên lời khuyên nhủ cũng hề chi,tốt nhất giữ im lặng...Sự bất lực càng lên đến đỉnh điểm khi chỉ kéo dài chút sinh cơ,chứ không thể làm cho người còn chút hơi tàn sống lại.Thế giới mạnh được yếu thua,thực lực tuyệt đối nói lên tất cả.Đạo lý này hơn ai hết Thạch Mục và tộc trưởng là thấm nhuần nhất.Truyền chức vị cho con,dùng linh hồn làm đại giới không con cho trả thù.Nhiệm vụ chăm lo tộc nhân và đệ đệ.Ôi!tấm lòng của một vị tộc trưởng,nỗi khổ của một người cha đáng thương thay.Tiếp nữa gửi gắm vu pháp bí truyền cho Thạch Mục,nhờ dẫn dắt tộc đàn đến nơi nương tựa.Xứng đáng một Đại Tế Ti được người người tôn kính!
Phút cha đi xa,Sa Kiều dù thống khổ nghẹn ngào vẫn còn đủ lý trí chạy ra theo Thạch Mục.Phán đoán đi đâu và làm gì.Một tân tộc trưởng cương quyết,bình tĩnh,bản lĩnh.Một Sa Kiều ánh mắt lấp lánh,dường như ngây dại,thâm tình trao trọn theo bóng lưng cuối trời.
Biến cố cuộc đời qua hai cuộc đi săn định mệnh.Dẫn đến gặp người tình lý tưởng và nỗi đau bị diệt tộc đàn,mất người thân,tuy trái ngược nhau hoàn toàn,nhưng đã làm bật lên Sa Kiều “kiêu sa” như một cây xương rồng trên sa mạc không kém phần gai góc,hiên ngang.Nụ hoa đỏ lửa giống đỗ quyên,trưởng thành từ nước mắt và máu,không khuất phục trước bất cứ nghịch cảnh nào.
@bonze 100 ngọc màn tả lại của đệ kinh điển phếtý lão muốn hỏi gì??
theo trong truyện thì vào một ngày đẹp trời con Tứ Bất Tượng đang đi dạo quanh khu rừng đột nhiên tao ngộ một đống bẫy thú. Nhưng cũng may thực lực không tệ TBT mới hữu kinh vô hiểm mà tránh né được hết đống bẫy thú kia. Đường đường là một linh thú lại bị bẫy như thú hoang, TBT nổi giận truy sát kẻ đặt bẫy( chị em Sa Kiều, Sa Tinh) hai chị em trên đường chạy thì vô tình chạy đến gần chỗ lao Thạch nghỉ ngơi. Nghe động tĩnh Thạch Mục liền đưa tay cầm lấy vẫn thiết hắc đao nhìn về phía động tĩnh. Đập vào mắt Thạch lão là một mỹ nhân thân hình đẫy đà hết sức khiêu gợi, kiều đồn mê người đôi gò bồng đảo....khụ khụ...ta nhầm....Khi Thạch lão nhìn về hướng động tĩnh thì đập vào mắt hắn là cảnh tượng một nam một nữ đang bị một con quái thú đầu bò mình hươu truy sát, Thạch Mục liền cầm đao bay ra cứu người, nhưng khi đao chuẩn bị chém trúng quái thú thì Thạch lão đột ngột nhớ ra quái thú trước mặt là loài gì, hắn liền đổi ý mà vứt đao dùng tay không nắm đầu TBT rồi thuần hóa nó thành sủng vật của mình![]()

@tu tại chợ 150 ngọcÔi tại hạ cứ ngỡ Thạch Mục là đầu đất, nhưng đọc xong chương Cộng phó Thánh sơn mới thấy là cao tầng của liên minh toàn là hạng đầu không khí. Mấy tay này cần thỉnh sư phụ của tại hạ về làm quân sư.
Nhớ hồi còn trên núi, sư phụ từng giảng cho các đệ tử về đạo quân cơ. Người bảo là: "Muốn làm sạch lông chó..." có gì đó không đúng ở đây?!! Hôm qua hẻo quá ko đủ xiền mua XO, nên đành chơi VS, báo hại đến giờ đầu vẫn còn tăn tăn. Không nhớ nổi lời sư phụ nữa, thôi đành nói lời của đại sư tỷ vậy.
- Tiểu miêu à, đệ làm cái gì trong phòng tắm mà lâu quá zậy?
- Không phải là chuyện của tỷ. Miễn hỏi!
- Hỏi vậy thôi, chứ tỷ dư biết đệ làm gì trong đó.
- ??!!
- Nói đệ biết nè, lẽ thường trong đời này, chiện càng bí mật bao nhiêu thì càng nhiều người để ý bấy nhiêu. Đệ chui vào phòng tắm, khóa cửa lại, rồi không nghe tiếng xối nước gì cả, chỉ nghe tiếng đệ thở mạnh thở gấp, lúc khoan lúc nhặc cả nửa tiếng như thế, thì ai cũng biết đệ nằm trong bồn tắm và làm gì rồi. Lần sau, nhớ lâu lâu xối nước một cái để người ngoài bớt để ý.
- !!!
Sư tỷ tại hạ nói đúng một điều, trên đời khó giữ bí mật. Trong quân cơ, khi liệu chuyện càng cần phải dự tính là đối phương có tay trong, nằm vùng trong hàng ngũ của mình, thì kế hoạch mới vẹn toàn.
- Nghị hòa, chứ không phải cầu cạnh để đầu hàng, nghĩa là hai bên vẫn nên cư xử ngang hàng. Cử sứ giả sang đất địch là hành động cầu hòa, cầu đầu hàng. Lẽ ra hai bên phải cử tép riu trao đổi thông tin cho nhau để cùng đồng ý và chọn ra một vùng đất trung lập để nghị bàn sự việc ở đó. Chứ không phải Nhân tộc cử đại diện đi triều bái như thế.
- Cử sứ giả đi nghị hòa, việc lớn đến thế, quan trọng đến tồn vong của cả Nhân tộc mà chỉ cử Tiên Thiên đi hộ tống thì đám cao tầng nếu ko phải là hạng tính đoản thì là hạng khinh người! Để giờ này, Tiên Thiên còn chưa nên cơm cháo mà lại cậy nhờ vào 1 tên Hậu Thiên để hộ tống - nhưng chỗ này thì có thể hiểu đc, chết đuối phải vớ cọc thôi.
![]()
@Tiểu Yêu 200 ngọc. Ptich đúng về cao thủ địa giai và e công chúa thì khá cứngTa nghĩ cao tầng cần địa giai và tiên thiên ở lại cân bằng với Man tộc, kèm theo huy động khi cần đối phó với Hải tộc, dù sao Hải tộc cao thủ nhiều, ko có ai kiềm chế ,nhân tộc toi cả lũ à!
Mà lộ ra đi nghị hòa, bọn Hung man và Hải tộc sẽ tìm cách ngăn cản. Đi quá đông cũng dễ lộ, tốt nhất là ít nhưng chất, cảnh giới thấp chút thì dùng tiền đắp vào. Phù lục,pháp khí, đan dược...
Chuyến này, lại có thêm 1 em gái trong đám fan cu Thạch rồi, em này có thể lý trí, sẽ ko thể hiện gì đâu!![]()

@Cô Thiên Vân 150 ngọc đúng vậy thường cử trạng nguyên quan văn giỏi mồm mép có đầu óc đi thôiĐịa giai chắc số lượng ít,cần thủ hộ quân doanh,hay hoàng cung,hay tông môn,với cử 1 địa giai mà lọt vào bẫy của man tộc hay hải tộc thì cũng die,sẽ tổn hao thực lực của nhân tộc ghê gớm,nhắc lại các chiến cuocj từ thời xưa đến nay giữa các quốc gia sứ giả đi nghị hòa ko bao giờ cử tướng linhx đi cả

@bachng 300 ngọc! Chỉ bằg 1 câu: giải quyết bằng thực lực là đh đã đủ chuẩn nhận số ngọc này.Nghị hòa chắc sẽ không suôn sẻ, chắc sẽ phải giải quyết bằng thực lực.
Thạch mục vs công chúa sẽ phải tỷ thí với đại diện của các bộ tộc nếu thắng trận thì mới ký hòa ước. Tm phải tham gia và phải thắng thiên tài của liệt xà tộc nếu muốn có được pháp quyết tu luyện đồ đằng.
Mong chờ một cuộc tỷ thí đặc sắc giữ tm và liệt xà![]()
@conchimnon 300 ngọc1 trận tỷ thí giữa nhân tộc với hải tộc là ko tránh khỏi rồi . Nó cũng là kết quả để Man tộc định đoạt từ tưởng giữa Hung màn vs Bình man . Mục lại thắng và lập công vì đây là chuyện viết về Mục . Kết thù và cơ duyên lại xuất hiện.
dạo này nhiều đh tính toán như thần. Túi ta đau quá 
@ĐoànThiênThổ 200 ngọc đoán sau nhưng chuẩn hị hịTa cũng đoán đợt đàm phán này sẽ đk quyêtz định bởi cuộc pk giữa nhân tộc với vtộc thôi.
@manduong 200 ngọcThánh nữ hải tộc có lẽ nào là đứa bé gái cho TM viên châu ở mấy chương đầu
@bonze 200 ngọc tỷ đồng ý. May đệ nhắc lại mới nhớ. THIÊN SÁT CÔ LANG là số khắc chết ng thân yêu phải cô đơn 1 mình đóthấy vậy thui chứ số Mục cô đơn lắm, đầu truyện nói rùi mà ai đạt được" yêu tinh" thì đường võ đạo rộng mở nhung bản thân chính là Thiên Sát Cô Lang. biết đâu vay nợ tình khắp nơi rồi bỏ đi ấy chứ![]()

@bachng 300 ngọc TM hiện đã phát hiện ra di tích cổ xưa của Man tộc thời cổ rồiKiểu này tm phải săn được tiên thiên thú hồn rồi, không biết tự tm săn được hay cần có trợ giúp. Cơ mà nếu chỉ có mỗi săn thú hồn thì cái bí cảnh này hơi nhạt. Hy vọng nó còn có bí mật gì đó của tộc man nhân đợi chờ tm đến giải khai, vì không lý gì mà tác giả lại bôi ra một đoạn tm có khúc xương truyền thừa của đằng nha tộc. Khúc xương này phải có tác dụng gì chứ. Ta đoán bí cảnh này là nơi lưu giữ truyền thừa của man tộc, và bí mật của man tộc


@tu tại chợ không biết lão có dây rễ gì với lão lòng lợn tiết canh không vậy

hạnh ngộ hạnh ngộ, tiểu tăng thích thịt thỏ và cũng rất thích nhậu long lon tiet canh luônKhi còn trên núi, tại hạ có pháp danh Thích Thịt Chó, chứ không có nhậu danh Lòng Lợn Tiết Canh đâu.![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản