A hi hi, giờ ta mới biết là TM không chỉ có khiếu học võ mà còn là thiên tài nhân văn xã hội.
Không biết hắn vào Hoang nguyên bao lâu rồi mà nói tiếng Man như zzó, đối đáp với dân bản xứ ko chút vấp váp. Thiệt là hâm mộ quá đi.
Chả bù cho ta, cũng lặn lội qua Miên, trồng rau bắt cá 10 năm nay, thế mà nói chiện với dân Miên vẫn còn mỏi tay muốn chít.![]()
Đạo hữu thật tinh tế, cho dù nói cùng 1 thứ tiếng mà ở 2 miền khác nhau đi lại là cũng phân biệt được giọng rồi. Đằng này đi vào Man tộc không ai phát hiện hắn ở nơi khác đến. Thôi cứ giả sử như trong truyện tiên hiệp là mọi người cùng nói 1 thứ tiếng, 1 khẩu âm đi cho đỡ thắc mắc, chứ nếu bắt bẻ đến chi tiết này cũng coi như làm khó Vong béo quá..
Qua giờ thấy nhiều đạo hữu ném đã bé Thạch và cha đẻ của hắn nên ta nổi tâm bất bình múa phím bào chữa cho hai người đờn ông tội nghiệp này. Có vài lí do khiến việc ông bộ lạc Đằng Nha không nhận ra lai lịch bất thường của TM là có thể chấp nhận:Thiên tài ngôn ngữ là đây. Cv đi xin việc của hắn sẽ sáng ngời:
Tốt nghiệp đại học Hắc ma môn hệ sơ cấp. Bằng kép ngành Thầy pháp học, chuyên ngành Vẽ Bùa
Kĩ năng: chém gió đại viên mãn "một hơi mười ba trảm", khoan cắt bê tông "toái thạch quyền",...
Khả năng ngoại ngữ: thông thạo nghe nói đọc viết tiếng Nhân và tiếng Man: nghe gì hiểu nấy, xài được.
Năng khiếu nghệ thuật: dịch dung "đại lực ma viên thoát thai quyết", xiếc, ảo thuật "khí bạo thuật", bùa chú bla bla
Đặc điểm ngoại hình: cao to đen hôi, chịu đc áp lực công việc
Sở thích: nuôi Pet
Bla bla
))))
1/ Ngoại hình của hắn: Kẻ giả trang làm binh sĩ Man tộc chạy ra từ cửa sơn cốc, tất nhiên là Thạch Mục rồi. Dáng người của hắn vốn có chút cao lớn, lại thêm nước da màu đồng cổ, nếu khoác áo da thú lên thì cũng có vài phần giống với đám Man nhân bình thường. (Chương 115: Chiến Hắc Xà)
2/ Lực lượng thú hồn trên người: như Phùng Ly đã nói trong "chương 135: Đảo Tinh Trát", đồ đằng trên người TM là do Vạn Kiếp Thi Hồn Chú, một loại chú thuật hiếm có tạo thành. Hơn nữa chỉ có người cùng bộ tộc da xanh như tên thiếu chủ kia mới cảm nhận được. Do đó việc Sa Lãng không nhận ra cũng là bình thường.
3/ Item khủng mà TM trang bị: từ Vẫn Thiết Hắc Đao dài to nặng hôi, đến cây cung bằng xương thó được từ chỗ gã thiếu chủ kia, có cái nào không hầm hố đúng theo phong cách của Man tộc. Con người thường bị ấn tượng bên ngoài đánh lừa nên điểm này có thể thông cảm.
4/ Hoang Nguyên rộng lớn, Đằng Nha lại là bộ lạc nhỏ bé (cả tộc chỉ có 3 dũng sĩ đồ đằng) nên chuyện chưa từng gặp tộc nhân của bộ lạc khác cũng là bình thường. May ra có tộc trưởng hiểu nhiều biết rộng hơn chút nhưng như đã nói ở trên, lão là người đầu tiên tôn sùng TM là khách quý.

Tuy vậy lỗ hổng khá to mà lão Vong chưa kịp giải thích đó là TM học nói tiếng Man từ lúc nào mà thành thạo thế
, với cả dân Man chính cống mà không biết tìm nước, tránh bão cát phải đi hỏi mà không ai thắc mắc gì sao 





, to cao, giỏi võ, vẽ (bùa) giỏi giờ còn khoảng học nhanh nữa thì ai chơi lại 