Dạ, 18t đệ đã bị úp sọt nên chả biết mùi vị cái đó nó ra làm sao, cay mũi quá điđệ không có à![]()



Dạ, 18t đệ đã bị úp sọt nên chả biết mùi vị cái đó nó ra làm sao, cay mũi quá điđệ không có à![]()



18t đã lấy vk áDạ, 18t đệ đã bị úp sọt nên chả biết mùi vị cái đó nó ra làm sao, cay mũi quá đi![]()

ta hận, thương tâm aDạ, 18t đệ đã bị úp sọt nên chả biết mùi vị cái đó nó ra làm sao, cay mũi quá đi![]()

tựa đề là jHắn lang thang trên cơn đường quen nơi ngỏ vắng đơn độc. Đã từ rất lâu rồi, hắn thấy thân quen với cái cảm giác cô độc này. Thành phố thật rộng lớn với một con người như hắn. Ánh đèn đường vàng chói phủ xuống những con đường loang lổ đầy rêu phong. Kể từ ngày gia đình hắn xảy ra chuyện, hắn chỉ muốn rời bỏ khỏi nơi đầy hỗn loạn gọi là gia đình đó. Bây giờ, hắn đã tròn mười chín tuổi bảy tháng hai mươi lăm ngày. Một con số thật dài đối với một kẻ lập dị và cô độc như hắn. Khoác trên mình chiếc áo xanh màu lam xưa cũ,chiếc quần tây từ thuở nào cũng không rõ, đôi giày xanh hắn mang đã ba năm rồicùng chiếc cặp thân quen. Hắn hờ hững bước qua từng con đường với vẻ mặt vô tình không mang theo một chút cảm xúc nào. Nhưng trong nơi sâu xa trong nơi đáy mắt, vẫn lóe lên từng tia hoài niệm, thương tiếc.
-o0o-Con đường phủ bụi này đã hiện lên như một hoài niệm xưa cũ trong những tháng ngày ở cái thành phố nghĩa tình lạnh nhạt này. Nơi đây có một người con gái mà hắn đã yêu tha thiết phủ đầy bồng bột, hăng hái của tuổi trẻ. Một mối tình đầu tiên của cuộc đời của một kẻ đơn độc như hắn. Mối tình đã cho hắn sống thêm một lần nữa nhưng rồi cũng chính nó đã nhấn chìm hắn vào những đau thương của đời người ! Người con gái ấy mang lên Phạm Hồ Như Kha. Cô ấy đã dạy cho hắn biết thế nào là đau đớn khi yêu một người không yêu mình. Dạy cho hắn một chút cần có của một người cần phải trưởng thành. Dạy cho hắn thế nào là dối lừa mang trên những ngọt ngào. Dạy cho hắn biết, tất cả mọi thứ chỉ hư ảo, muốn sống tiếp chỉ phải dựa trên bản thân mình. Có người nói hắn lụy tình như giới trẻ ngày nay, hắn chỉ cười nhạt. Từ ngày mọi thứ kết thúc, hắn đã không quan tâm cuộc đời này nói gì về hắn. Lòng của hắn đã chết và vẫn phải sống sao cho giống một thằng con trai đầy nhiệt huyết của tuổi mười chín. Có gì đang buồn hơn khi không được sống thật với chính mình. Thế giới này căn bản không cho phép ngươi sống thật với bản thân. Khi đã đăt mình trong xã hội. Ngươi đã không còn là ngươi nữa rồi. Chỉ khi nào biệt lập một mình trên những con đường vắng, nhốt mình trong những gian phòng, lẳng lặng trên sân thượng nhìn sao trời. Ngươi mới cảm nhận cái gì là chính mình.
-o0o-Chẳng biết từ lúc nào hắn đã bước đến trước một quán cà phê mang cái tên rất tượng trưng " Nhạt Nhòa". Chọn một chỗ cho chính trên tầng cao nhất, hắn gọi cho bản thân một ly cà phê đen. Lôi từ trong cặp ra một chiếc laptop. Như một thói quen, hắn mở ra facebook . Nói cũng lạ, hắn mở facebook không phải để làm gì cả, chỉ để nhìn những con người mà hắn gọi là bạn bè kia đăng những dòng status không có ý nghĩa gì với hắn. Cách đây ba năm, hắn cũng thường làm việc ấu trĩ ấy, cũng đăng những dòng status với suy nghĩ sẽ có người đồng cảm. Cho đến một ngày hắn mệt mỏi và nhận ra bạn bè thật ra cũng như những chiếc áo. Đến lúc ta sẽ phải vứt đi, và thay thế cho phù hợp với hoàn cảnh. Còn lại chỉ là một chút tình cảm mang tên hoài niệm để mỗi khi buồn ta lại lôi ra gặm nhấm một mình. Không tìm được sự thông cảm từ bạn bè, hắn lại như bao đứa trẻ bị bắt nạt chạy trở về với gia đình yêu thương. Và rồi hắn nhận ra cha mẹ cũng có đôi chút không đúng. Sau khi truy tra suốt một tháng ròng, hắn biết cha của hắn ngoại tình. Còn cái mà hắn gọi là gia đình chỉ tồn tại trong quá khứ mười bảy năm trước mà thôi. Khi biết được sự thật này, hắn đã khóc toáng lên bất chấp tôn nghiêm của một thằng con trai. Bao nhiêu năm nay cha mẹ chỉ sống vì hắn cùng đứa em gái mười hai tuổi của hắn. Hắn mất lòng tìn vào tình yêu, cả gia đình và bạn bè. Hắn điên cuồng, tâm lý bất ổn trong một khoảng tời gian dài mà không tìm được lối thoát. Tất cả tình cảm của hắn bây giờ dồn vào đứa em gái bé bỏng mang tên Ngọc Hạnh. Hắn yêu thương con bé vô cùng, hơn cả chính bản thân hắn. Em gái chính là chỗ dựa cuối cùng cho hắn. Nhớ đến vẻ làm nũng của Ngọc Hạnh mỗi khi gặp hắn về nhà, trên môi hắn hiện lên một nụ cười.
Uống lấy hết ly cà phê đắng chát hòa trộn cùng nỗi lòng hỗn loạn, hắn nhìn xuống dòng sông rực rỡ ánh đèn xanh đỏ phản chiếu. Hít sâu lấy, hắn lại thở dài một hơi. Cầm lấy tờ hai mươi ngàn kẹp dưới đế ly, hắn bước đi khỏi tầng cao nhất của " Nhạt Nhòa".
-o0o-Lại lang thang tiếp tục hành trình vô định trên vỉa hè. Hắn ngước nhìn dòng xe tấp nập. Trong lòng đầy hụt hẫng và cô độc. Liếc mắt nhìn bên kia đường, một đứa bé gái trạc tuổi em hắn đang cười đùa với mẹ. Đứa bé chạy ra lề đường. Trong lòng đánh thót một tiếng, lao vội qua dòng xe đẩy con bé ngược vào vỉa hè. Hắn chợt nhìn thấy ánh đèn của một chiếc xe buýt sáng lên lao tới cùng tiếng còi inh ỏi, tiếng la hét thất thanh. Đó là tất cả những gì cuối cùng hắn nghe thấy. Hắn ngã vật xuống đường, có thứ gì đó đang chảy xuôi trên tay, trong đầu trống rỗng. Chợt hắn cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn đi, phảng phất muốn bay bỏng lên trời. Lờ mờ qua hai mắt đang khép dần . Hắn thấy được trên bầu trời kia có một vầng trăng tròn vành vạnh.
" Trăng đêm nay thật sáng ".
ta ko dám đọc kinh dị aMột con quỷ lăn đùng ra chết vì bị chọc cười giống người đọc câu này.

hình như là Tận cùng ánh trăng, lâu quá rồi, 4 năm còn gìtựa đề là j

tối tỷ đọchình như là Tận cùng ánh trăng, lâu quá rồi, 4 năm còn gì![]()

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản