Luận Truyện Thơ đề tự Lục Tiên - Lầu 2

SPRITEAR

Phàm Nhân
Ngọc
27,02
Tu vi
0,00
Ở một nơi phập phồng không ngừng nghỉ
Nuôi hàng tỷ, hàng tỷ tỷ nơtron
Nơi câu thông, gánh gồng một sinh mạng
Chợt ngỡ ngàng trước hàng vạn thông tin.

Nó lặng thinh, quặng mình trong đau đớn
Rồi gào lớn, mắng chửi kẻ đưa tin
Thằng đưa tin, mày định chơi tao hả
Đây toàn là buồn bả với đau thương.

Mặt thê lương, kẻ đưa tin ngáy ngủ
Nó làm chủ tất cả mọi hành vi
Nhưng đôi khi hành vi mất tự chủ
Kẻ làm chủ phải ủ rủ làm theo.

Mắt leo nheo, nó buông lời mai mỉa
Tin buồn ị mà ngươi cũng đi xem
Chẳng những xem mà ngươi còn đau khổ
Rồi hùng hổ đổ tội hết cho ta.

Có xót xa thì ngươi tự nhận lấy
Cớ sao lại đẩy bọn chúng sang ta
Hại thân ta suy t.ư như đau đẻ
Đớn đau mẹ lại đẻ đớn đau con.


 
Last edited:

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top