Luận Truyện Thơ đề tự Lục Tiên

Đình Phong

Thăng Tiên kiếp
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
6,90
Tu vi
1.816,52
Câu 1 và câu 2 trùng từ buồn ko biết sửa thế nào kìa. Bạn giúp đc ko. Câu cuối do ko nhớ Xuân Nê lúc đó ở thành nào nên mình ko nói rõ. Cảm ơn bạn nhe.
Rảnh rỗi thả hồn ta dạo phố
Nếu huynh có sửa thì nói @small tỷ, mà buông lơi hay buông lời huynh? Đệ nghĩ câu cuối nên sửa cho suông
 

sevencd

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Cảm ơn bạn @Vô Tình Ngang Qua và bạn @hàn-phong đã góp ý. Minh thấy câu đầu sửa theo bạn Vô tình và câu cuối theo bạn Hàn là okie. Câu đầu ko mơ mộng thẩn thờ nên mình nghĩ ko nên dùng "thả hồn", thêm nữa chủ ngữ là "ta" mình thấy ko ổn nha bạn Hàn!

Nhờ bạn @small ghi nhận giúp với. Phiền bạn nhé. Chốt lại Chương 92 Q3 là

Rảnh rỗi bước chân đi dạo phố
Lố nhố tán tu buông lời buồn
Cội nguồn sâu xa là cao quý?
Vốn dĩ nhân thế đâu công bình
Thế thái nhân tình chưa thể tỏ
Đành bỏ ngoài tai thế sự đời
Rối bời tâm t.ư lòng chợt động
Mơ mộng tình nhân chốn Lưu thành...
 

Trang Huyền

Phàm Nhân
Ngọc
339.114,60
Tu vi
0,00
Cảm ơn bạn @Vô Tình Ngang Qua và bạn @hàn-phong đã góp ý. Minh thấy câu đầu sửa theo bạn Vô tình và câu cuối theo bạn Hàn là okie. Câu đầu ko mơ mộng thẩn thờ nên mình nghĩ ko nên dùng "thả hồn", thêm nữa chủ ngữ là "ta" mình thấy ko ổn nha bạn Hàn!

Nhờ bạn @small ghi nhận giúp với. Phiền bạn nhé. Chốt lại Chương 92 Q3 là

Rảnh rỗi bước chân đi dạo phố
Lố nhố tán tu buông lời buồn
Cội nguồn sâu xa là cao quý?
Vốn dĩ nhân thế đâu công bình
Thế thái nhân tình chưa thể tỏ
Đành bỏ ngoài tai thế sự đời
Rối bời tâm t.ư lòng chợt động
Mơ mộng tình nhân chốn Lưu thành...
dạ, mai muội sửa lại nhé huynh
 

sevencd

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
quyển 2: chương 16: người tốt.
Thương cho một kẻ, tán tu này.
Thấy người có của, liền ra tay.
Lừa Thạch tới gần, tung bột phấn.
Ngáng đường cao thủ, một phát “bay”.
Góp ý xíu nha
Do chương đó mỉa mai ng xấu đó định hại Thẩm Thạch mà Thẩm Thạch ko biết tưởng ng đó là ng tốt, thơ chưa toát đc ý này, nên mình góp ý xíu thôi:

Thương cho một kẻ tán tu này.
Thấy người có của, liền ra tay.
Lừa Thạch tới gần, định hãm hại.
Ngáng đường cao thủ, một phát "bay"
Thạch kia nghĩ nhầm là người tốt:
"Kẻ hiền lại gặp chuyện không may"
 

Gacon3492

Phàm Nhân
Ngọc
3,47
Tu vi
0,00
Q1 - Chương 1: (bản sửa)
Vợ sớm qua đời, giữ lòng son
Kinh doanh gắng sức, ấy vì con.
Theo cha học tập tài giám định
Tráo đổi linh châu, một thế đòn ?
Lão ca @kethattinhthu7 xem sửa thế này được chưa ?? Ghi âm lại rồi post lên cho đệ nghe thử nhé !! Lão đệ tài kém, vắt óc 1 tiếng đồng hồ mới tạm ra được bản sửa này. Ca đọc thử rồi gửi cho đệ nghe lại nhé !!
 

Trang Huyền

Phàm Nhân
Ngọc
339.114,60
Tu vi
0,00
Cảm ơn bạn @Vô Tình Ngang Qua và bạn @hàn-phong đã góp ý. Minh thấy câu đầu sửa theo bạn Vô tình và câu cuối theo bạn Hàn là okie. Câu đầu ko mơ mộng thẩn thờ nên mình nghĩ ko nên dùng "thả hồn", thêm nữa chủ ngữ là "ta" mình thấy ko ổn nha bạn Hàn!

Nhờ bạn @small ghi nhận giúp với. Phiền bạn nhé. Chốt lại Chương 92 Q3 là

Rảnh rỗi bước chân đi dạo phố
Lố nhố tán tu buông lời buồn
Cội nguồn sâu xa là cao quý?
Vốn dĩ nhân thế đâu công bình
Thế thái nhân tình chưa thể tỏ
Đành bỏ ngoài tai thế sự đời
Rối bời tâm t.ư lòng chợt động
Mơ mộng tình nhân chốn Lưu thành...
đã chỉnh nhé huynh
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top