Tân Thủ Truyện ngắn

haidon

Phàm Nhân
Ngọc
219,00
Tu vi
0,00
Cái nắng của những ngày đầu đại học năm ấy dường như chưa bao giờ tắt trong tâm trí Thanh, dù giờ đây, nó chỉ còn là những mảnh vụn ký ức lấp lánh và đau nhói. Khi đó, Minh xuất hiện trước mắt cô như một nhịp sênh lạc điệu giữa thế gian vội vã. Anh sở hữu một khuôn mặt trẻ thơ đến lạ lùng, đôi mắt trong veo như mặt hồ không gợn sóng, nhìn vào đó, người ta dễ dàng lầm tưởng anh là một thiên sứ chưa vướng bụi trần. Thanh, với tâm hồn của một cô sinh viên mới lớn, thuần khiết và mộng mơ, đã sa vào đôi mắt ấy như sa vào một giấc ngủ dài êm ái.


Họ đã từng ngồi bên nhau trên băng ghế đá cũ kỹ của giảng đường, vẽ nên một tương lai rực rỡ bằng những gam màu hồng rực. Anh khao khát được đứng sau ống kính, điều khiển những khung hình để tạo nên kiệt tác; còn cô lại muốn là linh hồn của những khung hình đó, được sống nhiều cuộc đời dưới ánh đèn sân khấu. Tình yêu khi ấy là một loại nhiên liệu rẻ tiền nhưng vô cùng bền bỉ, giúp họ đi qua những ngày chia nhau gói mì tôm, những buổi chiều đạp xe khắp phố xá với cái bụng đói nhưng trái tim đầy ắp hy vọng.


Thế nhưng, thực tế không phải là một bộ phim nghệ thuật có kết thúc viên mãn. Sau khi tốt nghiệp, thực tại vả vào mặt Minh những cú đau điếng. Mọi bộ phim anh tham gia, từ trợ lý đạo diễn cho đến những dự án phim ngắn tự bỏ vốn, đều thất bại một cách thảm hại và ngớ ngẩn. Những khung hình anh tâm đắc bị khán giả chê là "kỳ quặc", những góc máy anh cho là sáng tạo lại trở thành trò cười trong mắt giới chuyên môn. Kinh tế kiệt quệ, cái khuôn mặt trẻ thơ ấy bắt đầu hằn lên những nét lo âu, đôi mắt trong veo thuở nào giờ chỉ còn là một vùng tối mịt mù của sự thất vọng.


Trong khi đó, Thanh lại rực sáng. Cô như một bông hoa gặp đúng kỳ nở rộ, những vai diễn nối tiếp nhau đưa cô lên đỉnh cao danh vọng. Sự chênh lệch giữa họ không còn là khoảng cách địa lý, mà là một vực thẳm của vị thế. Nhìn Minh vùi đầu vào những kịch bản bị từ chối, trong căn phòng trọ ẩm thấp nồng nặc mùi mì tôm và khói thuốc, Thanh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ cái nghèo, sợ sự thất bại của anh sẽ kéo ghì cô xuống. Và rồi, cái gì đến cũng phải đến. Lời chia tay được thốt ra nhẹ tênh giữa một chiều mưa tầm tã.


Đúng lúc đó, từ chiếc radio cũ kỹ của quán cà phê ven đường, giai điệu bài hát "Thời không sai lệch" vang lên. Từng ca từ như những mũi kim đâm vào tim Minh. Anh thấy mình như đang đứng ở một chiều không gian khác, nhìn cô đi về phía ánh hào quang, còn anh ở lại với bóng tối của chính mình. Anh đã cố gắng đuổi theo, nhưng dường như họ đã bước vào hai dòng thời gian không bao giờ giao nhau nữa.


Nhiều năm sau, định mệnh lại bày ra một trò đùa dai dẳng. Minh không trở thành đạo diễn, nhưng anh lại trở thành một biên kịch lừng lẫy. Hóa ra, đôi mắt trong veo ấy không dùng để nhìn qua ống kính, mà để nhìn thấu tâm can con người và viết nên những câu chuyện chạm đến tận cùng cảm xúc. Anh gặp lại Thanh tại một trường quay đại quy mô, nơi anh là người nắm giữ linh hồn của kịch bản, còn cô chỉ là một trong những lựa chọn cho vai nữ chính.


Minh vẫn vậy, khuôn mặt trẻ thơ ấy dường như bị thời gian lãng quên, đôi mắt vẫn trong veo nhưng giờ đây đã thêm phần thâm trầm, điềm đạm. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, không rực rỡ như Thanh nhưng có ánh nhìn đầy ngưỡng mộ và bình yên khi tựa đầu vào vai anh. Thanh đứng đó, trong bộ váy lộng lẫy nhưng tâm hồn lại rệu rã. Cô đã đạt được mọi thứ mình muốn: tiền tài, danh vọng, nhưng cái vẻ trong sáng năm xưa đã bị mài mòn bởi những toan tính và sự cô độc trên đỉnh cao.


Tiếng nhạc "Thời không ngân hà" bất chợt vang lên từ điện thoại của một nhân viên hậu kỳ gần đó. Thanh thấy tim mình thắt lại. Giai điệu ấy như tiếng thở dài của dải ngân hà rộng lớn, nơi những vì sao từng thuộc về nhau giờ đã cách xa hàng triệu năm ánh sáng. Cô nhận ra mình đã đánh mất người duy nhất nhìn cô không phải vì hào quang, mà vì chính tâm hồn cô. Giờ đây, đứng giữa đám đông rộn rã, Thanh thấy mình như một hành tinh đi lạc, nhìn về phía Minh – mặt trời của cô ngày xưa – nay đã sưởi ấm cho một hành tinh khác. Anh vẫn ở đó, nhưng anh không còn thuộc về vũ trụ của cô nữa.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top