He he

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Lên cấp III, lại phải add thêm một nùi bạn-cùng-lớp để có gì hỏi han cho dễ. Cơ mà mọi chuyện không như tưởng tượng :<

Có việc gì chả thấy ai nhắc nhở gì. Chán hủy kết bạn thì lại hỏi sao hủy kết bạn tao. Ủa chứ để vậy làm dùy .-.

Nhưng bạn không nói đâu, bạn thảo smile lắm, bạn trả lời: "ơ tại tớ không quen kết bạn với người lạ :)))))"

À nhìn chữ smile lại nhớ đến ai kia -_-

"chữ này không phải là sờ mai, mà là sờ mai ??:D??"

"ủa nó khác nhau hả?"

"khác chứ"

"..."

Ứ chơi với bọn học giỏi :))))) Nói vậy chứ mai, à hôm nay có hẹn với bạn học giỏi đi ăn sáng rồi tiện tạo thêm vài cái lỗ trên tai :v

Cũng sợ đau lắm, nhưng cũng hay tỏ vẻ lắm :>, mà thôi đau được bao nhiêu nào.

Cứ mỗi khi vầy là lại tự nhủ "mày là đàn ông, mày phải mạnh cmn mẽ".

Haiz mấy bữa giận dỗi ăn không đúng bữa, dùng quá nhiều caffeine để giảm stress nên h lại đau dạ dày không ngủ được. Nhưng cũng khá hơn rồi, cũng gọi là có kiềm chế được cảm xúc.

Thế đấy, bệnh tật đầy mình rồi vẫn còn ham hố đk tham gia văn nghệ, chỉ vì có 5đ cộng thôi, 5đ thôi :(((((((

Trước h không nghĩ bản thân có cái khiếu văn thể mĩ đâu, thế mà lên cIII lại được khen múa dẻo hát hay :))))) he he. Cũng vui nhưng nà cũng tự biết là ng ta khen xã giao thôi.

Hồi xưa th.gia diễn đàn ấy, toàn bị chê trẻ ranh, cũng tủi thân lắm rồi tự trách sao mình ko lớn thêm xíu nữa. H thì khác, vui vì còn trẻ, còn nhiều th.gian :>
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Sao cái kiểu đau dạ dày nó dở hơi thế nhỉ? Nó cứ hơi đau đau rồi hết, xong rồi lại đau .-. Cũng tự trách do dùng trà nhiều gây kích ứng dạ dày = =.

Mà tâm trạng thì rất tốt. Nói sao nhỉ. Cuộc đời mình đúng kiểu một thứ gì đó kì lạ lắm luôn.

Từ bé xíu đến gần lớp một thì bướng kinh khủng khiếp. Vô lí tự coi mình là trung tâm của vũ trụ. Ừ thì tại nhà là con út nên cũng được chiều.

Rồi từ lớp 1 - 5 bước vào thời kì sống như một cái bóng, kiểu không có giá trị tồn tại ấy. Thì bởi hồi mới lên lớp 1 ngang ngạnh vô duyên lắm, cứ đi gây sự với người khác rồi đánh lộn, chuyện gì đến cũng sẽ đến. Bị hất một gáo nước lạnh vào mặt kiểu như "mày chả là cái thá gì cả".

Lên cấp II thì lại bị bệnh thích thể hiện :v, chết chết sao mình lại thế cơ chứ :))))), năm l8,9 thì hay cáu gắt, stress.

Đến giờ mới nhận ra thật sự mấy cái chuyện bé tí đấy nó chả là cái gì với cuộc đời mình cả. :>

Tâm trạng mà tốt ấy, thì nhìn cái gì cũng thấy vui :v. Nói chung cũng mất kha khá thời gian để tự giáo dục tâm lí cho bản thân là chả ai quan tâm đến những lời than vãn của mày hết rồi nọ kia.

Nghĩ chắc cái giai đoạn cáu kỉnh rồi suy ngẫm cuộc đời sợ già sợ chết đấy ai cũng phải trải qua một lần :>. Nó tệ thật ấy, nhất là vào cái tuổi vị thành niên dở hơi này = =

Thôi dẹp chuyện nhân sinh qua bên, trường có dạy Karate mà vẫn do dự chưa muốn đi đk. Vì học rồi lại phải xoạ c, ác mộng ;;_;;

Teakwondo ít dùng chân hơn mà học xa lắc xa lư -_-, nhưng tự nhủ vẫn phải đi học chứ. Ít ra còn có cái phòng thân.

Trong truyện toàn có đoạn kiểu "kinh nghiệm thực chiến", cái kiểu đánh lộn nhiều sẽ phán đoán được đối phương ra chiêu gì gì đó ngầu lắm, mà đi đánh lộn hoài cũng vẫn ko nghiệm ra được cái tip đấy .-. Đúng lừa đảo.

Thôi hết đau rồi đi ngủ, hix bữa nay lại ko ngủ đủ TAT

.-. vừa post bài không được vì dùng từ nhạy cảm .-. x o ạ c? .-.

oan hơn Đậu Nga :))))
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Cơ thể mình nó có cái cơ chế lạ lùng kì dị kinh khủng :v, nếu mà đi học hay có hẹn gì quan trọng là ngày có ngủ 1h thôi nó cũng lôi mình dậy bằng được, không để yên ngủ nướng đâu, kiểu ngủ mà trong lòng cứ cảm thấy tội lỗi đắn đo đấy (lược bỏ khoảng thời gian ngày đi học muộn 2 lần năm cấp II :v)

Hôm nay đặt đến n cái báo thức mà vẫn ngủ không biết gì, giờ mới dậy ;;_;;

Nhưng bạn bè ấy, nó là cái gì đó... thật sự rất kì lạ nốt :cuoichet:), lúc chưa quen nhau thì mọi hoàn cảnh các thứ đều đẩy đến với với nhau rồi lúc quen rồi muốn đi về học chung cũng chả thấy đâu :v

Vừa dậy nhìn thấy 11h tự nhủ "thôi vỡ cmn mồm rồi :(((" ngậm ngùi bật 3G lên thì thấy ai kia nhắn hủy hẹn, bảo đau bụng. Nhưng bạn ứ tin :)))) chắc chắn cũng ngủ muộn dậy muộn như bạn :v, mà thôi dời qua t2 hoặc t3 cũng được, tại lát nữa bạn phải tập văn nghệ ;;_;;

Thực sự là giác quan + sự quan sát của mình hiếm khi sai lệch lắm, chỉ có chưa phát hiện ra thôi. Mới vào lớp nói chuyện được vài câu đã giật mình thấy sao ai kia... nói chung là nếu như vào một khoảng th.gian trước đây có lẽ sẽ trở thành bạn thân.

Nhưng hiện giờ mình lại không đủ chân thành để có một người bạn. Và cũng khá là lười, cũng không muốn cho ai khác chiếm dụng khoảng thời gian riêng.

Đây có lẽ cũng giống kiểu "đúng người không đúng lúc" :))))
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Ôi định mệnh cuộc đời khốn nạn thực sự = = hớt chạy bắt bắt taxi chạy đến chả thấy bóng ai cả ;;_;;.

Tóc chưa kịp chải chân không kịp mang giày luôn.

Căn bản không thích ai cũng khá là thoải mái, có xấu điên xấu đảo cũng chẳng để tâm.

- - -

Gì chứ mình đúng cái loại có một lớp da "tiểu bạch thỏ". Ai nhìn vào cũng sẽ tưởng mình bị bắt nạt :))))))).

Đây cũng là một chất xúc tác để mình gặp chị ấy.

Ban đầu thì cũng không ý thức được khoảng cách địa lí, đến lúc ấy mới biết Hà Nội với Sài Gòn nó xa xôi cỡ nào.

Cũng vì vậy, một đứa chưa đặt chân đến SG bao giờ lại biết được từng quán ăn, từng khu nhà ở một nơi nào đó trên Sài Gòn. Và chị ấy chắc cũng sẽ như vậy.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Đã tập văn nghệ xong, mong bị loại :)))))))

Má hong có xe để về :< còn tiền đấy nhưng đi taxi nữa thì chịu. Thì bởi còn phải bấm khuyên mua khuyên nữa.

Haiz đành phải gọi H ra cầu cứu. Ngồi quán trasua mà trasua ở đây không ngon, đành phải ăn tạm cái bánh mì .-. Ra hàng trasua ăn bánh mì là thấy vô lí rồi.

Haiz vụ hồi trưa nữa. Văn nghệ là phải make up rồi, thế nhưng cái thứ có cũng như không của mình chính là lông mi = = chuốt 7798 lần cũng vậy nà sao :((((((
 
Last edited:

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Ơ cái bọn lớp mình trí trá nhờ? Chả hiểu sao make up như quần què mà cứ khen xinh về soi gương mới nhảy dựng lên. Hix hỏng hết cả da :< Ối dời ơi lại mấy thanh niên cứ nhìn hoài làm mình còn tưởng xinh xắn đáng yêu lắm.

Thôi đi làm cốc trasua an ủi tâm hồn vậy.

Gì chứ cuộc sống mà, chán nản lắm cơ.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Mình hiểu là cái con người như vậy, cùng lắm là học chung với mình ba năm cấp III thôi, nhưng vẫn thật sự ghê tởm.

Mình đã cố tránh xa nó hết mức có thể rồi cơ mà nhỉ?

Nó là cái gì đó khiến dạ dày mình không thoải mái còn hơn caffeine, thành công gia nhập "hội những người mang giới tính nam buồn nôn nhất" của cuộc đời mình.

Đi xin lời khuyên, cách giải quyết khắp mọi nơi để rồi cũng chỉ nhận được câu bơ nó đi. Mình hiểu chuyện mình không thể giải quyết thì họ cũng đâu có cách nào khác. Với lại cũng đâu phải chuyện của họ.

Chẳng lẽ bây giờ chuyển qua ban A ;;_;;, mà cũng đâu phải muốn là chuyển được. Điên mất thôi.

Đủ mọi loại cách rủa xả cho đến cầu xin nó cút đi cũng không được. Sao trên đời lại có loại người như thế nhỉ? Đến anh mình còn nói chưa thấy loại như nó bao giờ.

Mình rất, rất ít khi gọi người khác là nó, nhưng nó đạt cảnh giới súc vật rồi chứ không phải người nữa.

= = post mang tính chất không có tí ích lợi nào, nhằm xả rác cho bớt mệt lòng.
 

Jacquilyn

Phàm Nhân
Ngọc
47,50
Tu vi
0,00
Góc quan điểm tình yêu.

À tiện đây, cũng nói luôn về cái trào lưu "ghét của nào trời trao của đấy".

Theo mình, vượt lên tình yêu là đạo đức. Một người nhân cách tồi tệ như vậy nhìn đã thấy khó chịu chứ nói gì đến yêu đương?

Có nhiều yếu tố tác động đến tình cảm, hormone, lứa tuổi hay gì đó. Rồi rất dễ nảy sinh tình cảm gì đó ngoại hình đẹp gây thiện cảm gì đó.

Nhưng mình thấy bản thân mình không bị ảnh hưởng bởi chúng. Mình yêu cái đẹp, nhưng là đẹp từ nhiều phía.

Thường thì những hành động dịu dàng như giúp ai đó nhặt đồ hay gì gây thiện cảm với mình hơn là một bộ quần áo đẹp.

Và cũng tự thấy từ nhỏ đến giờ ngoài một người ra thì chưa từng thích ai, một khoảnh khắc rung động cũng không có nốt.

Trong tình yêu, cảm xúc không phải sẽ chiếm hơn nửa à?

Nghe nhiều người bảo cảm xúc thì dễ thay đổi, nhưng mình thì không, hiếm lắm. Chỉ là đôi lúc mình hay bị mềm lòng thôi.

À thật ra thì mình theo chủ nghĩa tự do, độc thân vui vẻ. Đôi lúc nhìn người ta có người yêu, có người ở bên cũng muốn có lắm. Nhưng thôi tự nhủ có Gin ở đây rồi (tên bé mèo).

Mình không được phép nuôi mèo như rất nhiều đứa trẻ khác :))))), nhưng Gin thì khác. Gin là món quà tốt đẹp nhất từ khi mình sống đến nay. Quà của chị ấy.

Mình nhất quyết nuôi Gin, rồi dần dần cũng không bị doạ ném Gin đi nữa.

Ấy chết lại lái qua thế giới động vật rồi = =|||

Hix nói chung chẳng bao giờ là quá bé để yêu cả.

Nhưng tự mình thì thấy mình chưa đạt đến cái ngưỡng cửa "yêu" ấy, cùng lắm chỉ là thích thôi.

Mình chưa từng nghĩ về tương lai khi bên cạnh T, trong đầu mình tương lai có ra sao cũng chỉ có một mình mình.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top